Bước thời gian (*).
Bước thời gian là tập thơ mới nhất, tập thơ thư
tám của anh, một phong cách không thể lẫn lộn. Ngắn gọn cô đúc, đôi lúc như những
ngạn ngữ dân gian. Những nghịch lý đời sống cười mà buồn. Thơ anh thường có tứ
đọng lại ở câu cuối, người đọc cảm nhận đột ngột một điều tác giả gửi gắm, có
phần sửng sốt, đôi chút ngạc nhiên để rồi ngẫm nghĩ thích thú. Để có những
chiêm nghiệm đầy xúc cảm đó hẳn phải trải qua một bề dài tháng ngày lưu lạc đây
đó, tiếp xúc với bao nhiêu thân phận đến cái tuổi cổ lai hy anh mới rút ra được...
Tôi quen Tùng Bách từ những năm tám mươi, sau hai mươi năm gặp lại,
anh vẫn như xưa: khuôn mặt chất phác, giọng nói trầm nhẹ, lúc nào
cũng như tâm tình, thủ thỉ. Chỉ có đôi mắt có vẻ tư lự, từng trải
hơn. Thơ cũng như người, bây giờ so với lúc trước, thơ Tùng Bách đã đi một chặng đường dài, rất nhiều chiêm nghiệm và từng trãi có
mặt trong thơ anh. Đó là sự giễu nhại, cười cợt những mô chuẩn giả
dối của mặt trái đời sống thị trường, là lối lấy tin sốt dẻo từ các
vấn đề thời sự trên báo chí, là những hình ảnh thực ảo lẫn lộn,
là ngôn ngữ dân dã tưng tửng rặt cách nói Xứ Nghệ. Và trong tận cùng
sự đổi thay là cách nhìn đời không còn giản đơn theo mô hình như ngày
xưa. Bao tháng ngày từng trải anh chiêm nghiệm nhiều nghịch lý đời
sống chắt thành thơ thổ lộ với độc giả, rất khiêm tốn. Thoáng nghe
thì nhẹ tênh, như một nhếch mép, nhưng lắng lại long lanh những
giọt buồn đời!
Thơ
Tùng Bách nhiều chất hài hước, cái hài không nặng về khoa trương chữ nghỉã
mà ở những nghịch lý được trình bày của sự việc . Nó sâu sắc và có tính khái
quát cao. Từ một chi tiết nhỏ nhặt, chiếc răng khểnh của người đẹp đi qua phố,
tác giả liên hệ đến sự ngờ nghệch, sự kém hiểu biết, thói a dua , thường có của
người đời, cho đến những nghịch lý đời sống, nghịch lý văn hóa gây ảnh hưởng lớn
đến sinh hoạt, đến tâm lý cộng đồng: Người đẹp có chiếc răng khểnh
đi qua phố/ Nhiều tiếng trầm trồ chỉ trỏ… Ai cũng cảm thấy nơi khóe miệng mình/ Thiêu thiếu một tý gì đó! (Răng khểnh)
Đời sống thường có nhiều nghịch lý, nghịch cảnh, hơn ai hết các nhà văn
nhà thơ phát hiện rất nhanh, nghiệm suy những điều sâu kín bên trong. Sự vật hiện
lên sắc nét và phô bày những vấn đề có khi mang tầm khái quát. Sự bức hại
thiên nhiên vì cái lợi trước mắt có khi hủy hoại nền văn hóa lâu đời, làm
thương tổn tình cảm nhân văn của cộng đồng. Nhà thơ từ cảnh thực mà hình tượng
lên với ngôn ngữ trữ tình, phép nhân cách hóa.
Nhớ thương chờ nhau hóa đá/ Tưởng rằng đến thế thì thôi
Đá nào được yên phận đá/ Có ngày bạc phếch như vôi - (Miền
viễn tưởng)
Thói hư danh, ham thanh, chuộng lạ, cũng là một điều dễ bắt gặp, nhưng nó lại
trừu tượng ở những phạm trù tinh thần như văn chương phú lục. Nó làm lóa mắt với
nhưng xảo thuật màu sắc nhưng có khi là bước thụt lúi hoặc xa lạ tâm niệm công
chúng: Văn chương phú lục đang dần thoái/ Hiện đại thơ ca tiến đến vè/ Ca
ve khéo vỗ thành hoa hậu/ Lời thật thời nào cũng khó nghe.
Tập thơ có những bài đậm chất trào phúng hóm hỉnh, lại có những bài suy
tư sâu lắng, nhưng lẫn vào đâu đó còn là những khúc trữ tình nồng thắm về
tình yêu, tình bạn (Bạn vàng, Những lời có cánh, Yêu…), về
quê hương xứ sở (Đèo Ngang, Chiều Phủ Quì, Cát bụi, Đêm Anh Sơn…)
Tùng Bách thoạt nhìn có vẻ khô khan, nhưng gặp lâu lai thấy khá nồng đượm.
Thơ anh cũng vậy: ngắn, chân thật, ít mỹ từ ngay cả khi nói về tình yêu
khác một số thi phẩm ta thường gặp. Chia khuất, tử biệt đôi đường người bạn thân
Chu Vĩnh Phương, lời thơ trầm tĩnh như nén lại nỗi buồn đau da diết: Sơn
khê gió mưa chẳng thế/ Tiễn đưa nhau nốt quãng chiều/ Mọi nhẽ từ nay đà ký ức/
Khuyết tròn một thuở thương yêu/ (Mọi nhẽ từ nay). Như người xưa nói “Lời đạm
mà tình nồng” là vậy!
Tác giả
đi nhiều, do nghề nghiệp, phần nữa do sở thích, hay xê dịch nhưng một sợi dây vô hình vẫn níu giữ với quê hương, đi đâu một mình hay với người thân, bè bạn thì vẫn thấy ”không đâu bằng quê hương”. Ở đâu thành phố hoa lệ đèn
điện lầu hoa, hay đèo cao núi biếc thì “Ta xưa giờ vẫn Quê”. Chất Quê là linh
hồn, là phẩm cách mà tác giả luôn cố giữ lấy! Nỗi nhớ quê là một tâm trạng day
dứt của tác giả trên mọi nẻo đường vào Nam ra Bắc, mỗi hoàn cảnh khác nhau
nhưng đều hiện hình cùng một nỗi ám ảnh những lúc xa ấy là thấy thiếu vắng. Cảm
giác thiếu vắng quê nhà dẫu những lúc đó có thể thừa nhiều thứ bao bọc
xung quanh, đó là một cảm xúc khá phổ biến ở nhiều bài thơ. Chính bởi vậy khi
qua vùng Phủ Quì tác giả đã xúc cảm:
Phủ Quì chiều mang mang/ Thả hồn cùng sông Hiếu/ Chợt thấy
mình thừa ra
Nhà thơ nào cũng muốn thử thách mình với thơ tình yêu. Cũng muốn bày tỏ cũng muốn
gửi gắm. Chúng tôi nghĩ, không có hay và dở trong mảng đề tài này, vì nó đều
thoát ra tự con tim, nó rất chân thành, tùy theo đối tượng người đọc để cộng cảm mà thôi. Nhưng thơ tình mỗi nhà thơ đều có cái khác nhau đó là do cái “tạng”,
hay nói một cách chữ nghĩa là “cá tính sáng tạo của họ”. Thơ tình của
Tùng Bách khi ồn ào như sóng lại có khì thầm lặng như bóng đêm, chung qui vẫn
không thoát ra ngoài chữ Buồn và Mong.
… Yêu man dại và điên cuồng như thế/ Que diêm nào cũng chỉ cháy
một lần thôi (Yêu)… Cái rét ăn theo gió bấc mưa phùn/ Tiếng thở dài không
làm đêm ngắn lại
Cớ chi lòng thổn thức nhớ người dưng… (Tháng chạp)
Nói về nghề
Thơ Tùng Bách rất khiêm tốn, cho rằng năm mươi năm mình “tí tóe làm thơ” đến
bây giờ vẫn câu được câu mất, thực ra, với gần chục tập thơ ra mắt độc giả anh
đã tạo được một dấu ấn riêng, một bút pháp riêng, theo tôi đó là bút pháp cười
- buồn. Thơ anh như một nhịp thở, đa phần là ngắn và có “điểm đọng” - nơi gói
lại, đóng lại và nâng lên tình ý, chủ đề bài thơ.
Gần đây, trong sự bắt nhịp sự đổi mới của
thơ cả nước, ngòi bút anh có nhiều đổi mới, nhưng cái mới của anh không thiên về
câu chữ, mà thiên về cách nhìn cuộc sống. Cách nhìn không bảo thủ, không đơn giản,
không nặng về bề nổi, cố gắng đi vào bề sâu, bề sau các hiện tượng, có khi bên
sau tiếng cười lại váng vất một nỗi buồn: Lòng như biển mấp mô bờ đá dựng/ Chân trời xa bảng lảng cánh chim trời/
Thương mến ạ, về thôi chiều trở gió/ Mặc sợi buồn giăng mắc
phía xa khơi! (Không đề). Chính cái bề sau của sự vật mà nhà thơ chiêm
nghiệm đã nâng cánh cho thơ bay lên.
Ghi chú:
(*) NXB Hội Nhà Văn - Hà Nội 2018.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét