Tôi thậm chí còn không biết thế nào là blue, jazz. Tôi chỉ biết
có những giọng ca, có những bản phối, có những giai điệu làm tôi điên lên, nhói
lòng, hay có đôi khi là rơi nước mắt khi thưởng thức.
Trước khi bắt đầu bài viết của mình, cho tôi nói sơ qua về bản
thân một chút. Tôi 23 tuổi, sống với âm nhạc không nhiều. Âm nhạc tôi biết cũng
rất hạn hẹp, không có tai nghe xịn, không có dàn loa âm thanh tốt. Bản thân tôi
khi nghe nhạc cũng không phân biệt được đâu là tiếng bass, đâu là tiếng guitar.
Nhưng tôi vẫn nghe nhạc, theo cách của tôi!.
Tôi vẫn nghe, từ nhạc Việt đến nhạc Hàn. Nhạc Mỹ và Anh cũng
có mặt trong playlist. Tôi không phân thể loại nhạc để nghe. Nói dễ hiểu là tôi
nghe tạp, nghe theo cảm xúc.
Tôi thậm chí còn không biết thế nào là blue, jazz. Tôi chỉ biết,
có những giọng ca, có những bản phối, có những giai điệu làm tôi điên lên, nhói
lòng, hay có đôi khi là rơi nước mắt khi thưởng thức.
Tôi không có một đôi tai tốt. Tôi không ngân được thậm chí một
nốt nhạc. Nhưng tôi vẫn biết, mình đang nghe nhạc, mình đang cảm những giai điệu,
đang thưởng thức từng chút những âm thanh như được rót vào tai.
Âm nhạc, với tôi, là cảm giác. Không phải một thứ hàng hóa thị
trường, không phải một tấm huân chương, càng không phải một món đồ vật chất để
đem khoe khoang trình độ.
Có thể, bạn Nguyễn Hoàng Phong trong bài viết “Tôi ghét Kpop
vì loại nhạc này quá dở” có một tai nghe tốt, một dàn âm thanh tốt. Có thể, bạn
nghe được trong mỗi giai điệu từng tiếng guitar, từng tiếng bass.
Nhưng, bạn có nghe được tâm hồn của người đang hát? Bạn có
nghe được tâm hồn của từng giai điệu được rót vào tai? Hay tất cả những gì bạn
nghe được là thứ vật chất ám phủ lên từng nốt nhạc?
Bạn nói, bạn cầu kì trong việc lấy nguồn nhạc, rằng bạn luôn
chăm sửa thông tin bài hát, và phải luôn biết mình nghe nhạc của ai, nghe album
nào, và rằng cả album ấy phát hành năm nào bạn cũng phải biết… Ờ, đúng cầu kì
thật!
Còn tôi chỉ là một đứa cẩu thả thôi. Có đôi lúc tôi còn không
nhớ được tên ca sĩ mình yêu thích. Tôi còn không biết bài hát mình nghe đi nghe
lại nằm trong album nào. Thậm chí còn không biết ca sĩ ấy có nổi tiếng hay
không, có nằm trong Billboard hay không. Và, có đôi khi, nhạc tôi nghe còn
không phải từ một ca sĩ, mà chỉ là những người đi hát vô danh…
Nhưng thế thì đã sao?
Tôi vẫn yêu nhạc, vẫn thích giai điệu, vẫn lắc lư người, vẫn
rơm rớm nước mắt, vẫn lảm nhảm rên rỉ theo từng cảm xúc. Tôi có thể không biết
họ là ai, nhưng tôi nhận ra thành quả của họ. Tôi có thể không biết họ có nổi
tiếng hay không, nhưng tôi xúc động vì tâm hồn họ đặt vào trong từng câu hát.
Tôi muốn nói, nhạc là dùng để nghe và cảm, chứ không phải để
đánh giá. Càng không phải để cân đo đong đếm, mắt trái liếc mắt phải nhìn kẻ
đang tạo ra nó là ai. Âm nhạc sinh ra là để bồi dưỡng tâm hồn của mỗi người,
không phải để giới hạn tâm hồn của họ.
Nếu bản thân bạn chỉ biết giới hạn tâm hồn mình thì dù bạn được
trang bị dụng cụ xa xỉ, những chương trình nghe nhạc tối tân, bạn cũng chỉ là
con ếch khoác lên mình chiếc áo sặc sỡ nằm nơi đáy giếng mà thôi!.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét