NGHE GIÓ THOẢNG MƠ HỒ TRONG MƯA THU AI KHÓC AI THAN
THỞ

Khi lên Hà Nội vừa kiếm sống, vừa đi học, chàng cùng người bạn thân là Vũ Đức
Toa cùng trọ ở nhà số 16 Tô Lịch. Hằng ngày, họ thường đi ngang qua ngôi nhà số
63 Hàng Bông đang bày bán chăn gối, đệm cưới. Nơi ấy có nhan sắc đang độ tròn
trăng với cái tên nghe rất dễ cảm tình: Bạch Yến. Da nàng trắng nõn như trứng
gà bóc, tóc búi lơi, hay mặc áo dài màu hoàng yến và thích đọc truyện của nhóm
Tự Lực văn đoàn. Đi ngang qua lại nơi ấy nhiều lần, chàng thường kín đáo liếc
mắt nhìn vào với biết bao hồi hộp. Làm thế nào để bày tỏ tình cảm với nàng? sau
nhiều đêm thao thức suy nghĩ, chàng quyết định giả vờ vào tiệm mua chăn để
"tiếp cận" với người đẹp. Lúc chạm mặt, giấu đi sự lúng túng, chàng
mạnh dạn trao tận tay nàng lá thư tình đầu tiên viết bằng mực tím phảng phất
mùi nước hoa.
... Sau đó, Bạch Yến trở thành người thân trong gia đình. Từ Hà Nội thỉnh
thoảng nàng theo Đặng Thế Phong về Nam Định. Biết được mối tình này, ai cũng
thầm khen đôi lứa xứng đôi. Dù đang ngây ngấy trong tình đầu, nhưng đầu năm
1941, chàng lại nổi máu giang hồ. Chàng cùng người chú họ - kém mình 2 tuổi là
Nguyễn Trường Thọ - phiêu lưu sang tận Cao Miên. Đi để mà đi chứ không có mục
đích rõ rệt. Sang xứ người, chàng mở lớp dạy nhạc sống lay lắt. Nỗi nhớ Bạch
Yến vẫn quay quắt trong tâm trí của chàng. Những ngày tháng lênh đênh này đã
tạo ra cảm hứng đễ chàng viết kiệt tác "Con Thuyền Không Bến":
"Đêm nay thu sang cùng heo may. Đêm nay sương lam mờ chân mây. Thuyền ai
lờ lững trôi xuôi dòng. Như nhớ thương ai chùng tơ lòng..." Cuối cùng,
chịu hết nổi, cả hai phải tìm đường về. Trong túi không còn một xu, hai chú
cháu phải bán brillantine giả làm thuốc cao để có tiền hồi hương. Vào thời gian
này, Đặng Thế Phong bắt đầu nhuốm bệnh lao - một căn bệnh được xem là nan y của
thời đó. Ca khúc "Con Thuyền Không Bến" bắt đầu phổ biến rộng rãi.
Nhưng phải đợi đến lúc nó được công diễn tại Nhà hát lớn Hà Nội thì danh tiếng
Đặng Thế Phong mới nổi như cồn! Ngồi bên cạnh người yêu trong nhà hát, Bạch Yến
sung sướng đến ứa nước mắt.
Ông trời thật oái oăm. Lúc này Đặng Thế Phong đã bệnh nặng. Thời gian đầu,
chàng dưỡng bệnh ở trại hoa Ngọc Hà với sự chăm sóc chu đáo của gia đình và
Bạch Yến. Tại đây, trong những ngày thu ảm đạm, tê tái với ý thức khát khao sự
sống mãnh liệt, nhưng bất lực, chàng đã viết ca khúc bất hủ "Vạn Cổ
Sầu": "ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi. Trời lắng u buồn mây
hắt hiu ngừng trôi. Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu. Ai khóc ai than thở?
Vài con chim non, chiêm chiếp kêu trên cành như nhủ trời xanh: Gió ngừng đi,
mưa buồn chi cho cõi lòng lâm ly..." Người đầu tiên nghe "Vạn Cổ
Sầu" qua giọng ca mệt mỏi yếu ớt của chàng chính là Bạch Yến. Về sau, các
bạn của chàng thấy tựa u sầu quá nên mới đề nghị đổi thành "Giọt Mưa Thu".
Nằm ở đây một thời gian, chàng chuyển về dưỡng bệnh ở phố Hàng Than, rồi sau đó
phải vào nhà thương Cống Vọng nhưng bệnh càng ngày càng trầm trọng hơn. Cuối
cùng, biết chàng khó thoát khỏi lưỡi hái của tử thần nên Bạch Yến và ông anh rể
đã đưa chàng về Nam Định. Từ đó, không Chủ nhật nào mà nàng không đón xe từ Hà
Nội về Nam Định để săn sóc cho chàng. Trong những ngày cuối đời, chàng thường
ngồi tựa lưng vào tường, cầm đàn guitare dạo bản Khúc Nhạc Chiều của Schubert.
Một ngày thu ảm đạm, vừa dạo xong ca khúc này chàng nằm vật xuống giường và
khép mắt, vĩnh viễn từ bỏ trần gian này. Đó là ngày 2 - 8 năm Nhâm Ngọ (1942).
Cho đến nay, giới nghiên cứu âm nhạc chỉ biết Đặng Thế Phong qua đời ở tuổi 22
và có 3 bài hát: Con thuyền không bến, Đêm thu và Giọt mưa thu. Nhưng ông còn
có nhạc phẩm Gắng bước lên chùa. Trong đó, Con thuyền không bến lúc đầu có tên
Vạn cổ sầu. Thông qua Lê Thương, Thế Lữ, Lưu Hữu Phước, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn
Cao Luyện, Nguyễn Đình Phúc, Nguyễn Văn Thương, v.v…, tôi được biết: Đặng Thế
Phong còn là tác giả một số nhạc phẩm khác.
Đồng thời, ông còn có mối quan hệ về mặt sáng tác với nhà văn chuyên viết
truyện trinh thám Phạm Cao Củng.
Bộ sưu tập các bài hát Việt Nam từ khoảng 1937 tới 1975 của tôi không có nhạc
phẩm nào mà Đặng Thế Phong và Phạm Cao Củng là đồng tác giả.
Cuối năm 1993, tôi lên Đà Lạt dự kỉ niệm Đà Lạt một trăm tuổi. Một buổi chiều,
đang đắm mình trong cảnh vật trầm lắng của một ngôi chùa lớn, giữa tiết trời
mưa rét, tôi nghe tiếng hát của một người khoảng trên năm mươi tuổi đứng gần
cổng chùa. Người đó hát nhè nhẹ, cách hát tỏ rõ ông hiểu âm nhạc.
Tôi làm quen với ông. Tôi bảo ông có giọng hát khá hay. Ông cười và hát lại cả
bài. Tôi ngạc nhiên vì bài hát nói về chuyện lên chùa qua những âm điệu gần gũi
với đặc trưng nơi cửa Phật.
Tôi nói: Lần đầu tiên, tôi được biết bài này. Nó làm cho tôi nhớ tới ca khúc
Kinh khổ (Lời và nhạc: Trầm Tử Thiêng) mặc dầu hai ca khúc có nhiều nét khác
nhau.
Ông khen tôi biết thẩm âm. Rồi ông cho biết: Bài hát vừa rồi có tên Gắng bước lên
chùa - Nhạc: Đặng Thế Phong. Lời: Phạm Cao Củng.
Tôi hỏi: Có phải Đặng Thế Phong tác giả Con thuyền không bến và Phạm Cao Củng
tác giả nhiều truyện trinh thám hay không?
Ông nói: Đúng, đúng! Rồi ông hẹn tôi: Hôm sau, khoảng 15 giờ, cũng tại chùa
này, đến gặp ông để tiếp tục câu chuyện liên quan đến bài hát nói trên.
Đúng hẹn, tôi đến. Trời vẫn rét nhưng khô ráo.
Người đàn ông mang theo một cây đàn ghita. Ông hát và tự đệm đàn bài hôm trước.
Giọng trầm ấm và thiết tha. Sau đó, ông cho tôi xem một bức ảnh chụp ca khúc
Gắng bước lên chùa do chính tay Đặng Thế Phong viết nắn nót cả nhạc lẫn lời.
Dưới đầu đề Gắng bước lên chùa, Đặng Thế Phong ghi rõ: Nhạc: Đặng Thế Phong.
Lời: Phạm Cao Củng. Cuối ca khúc, có dòng chữ: Tặng Hoàng Quý – Hà Nội, 1 Mai
1940 (tức mồng 1 tháng 5 - 1940).
Ông cho biết thêm: Bức ảnh này do cụ Phúc Lai, một chủ hiệu ảnh rất nổi tiếng ở
Hà Nội và Hải Phòng lúc bấy giờ, chụp tại Hà Nội cho bố ông khoảng cuối năm
1940.
Ảnh chụp từ bản có dòng chữ đề tặng nói trên cho nhạc sĩ Hoàng Quý (tác giả Cô
láng giềng, Cảm tử quân) - anh ruột của Hoàng Phú tức GS nhạc sĩ Tô Vũ.
Tôi hỏi tên ông và tên cụ nhưng ông trả lời: Vì lí do riêng, không thể cho
biết. Tuy nhiên, ông nhiệt tình nói rõ: Ca khúc này, theo bố ông, đã in trên
nhật báo Tin Mới khoảng đầu năm 1940.
Hồi giải phóng Sài Gòn, cùng cả gia đình dời Sài Gòn lên Đà Lạt, bố ông bỏ lại
hết, kể cả trọn bộ tạp chí Nam Phong và trọn bộ báo Phụ Nữ Tân Văn.
Mùa đông. Chưa đến xế chiều trời đã trở nên mờ xám. Gió lạnh. Tôi phải đi xe ôm
về nhà trọ ở xa ngôi chùa chúng tôi đang trò chuyện khoảng 5 cây số. Vì thế,
không thể đi phô-tô-cóp-pi bức ảnh chụp bài hát nói trên được. Thật đáng tiếc!
Từ đó đến nay, tôi không được gặp lại người bạn quý ấy nữa.
Gần hai tuần sau, trở về TPHCM, tôi gặp ngay người chủ một tiệm sách báo cũ mà
từ mười mấy năm nay tôi là khách quen, hỏi anh có báo Tin Mới hay không. Anh
bảo: Khó lắm! Để em tìm!
Tôi ghi số điện thoại bàn cho anh chủ tiệm.
Mãi đến… mười năm sau
Một chiều cuối thu 2003, anh chủ tiệm sách cũ điện thoại cho tôi, bảo đến tiệm
anh ngay. Tôi vừa tới, anh lập tức đưa ra hai tập Tin Mới đóng gáy da từ tháng
Giêng đến hết tháng Chạp 1940, trong đó khoảng bốn chục số bị mất.
Rất mừng: Có một số in bài hát Gắng bước lên chùa. Đó là số Jeudi 4 Avril 1940
(tức thứ Năm, mồng 4 tháng 4 năm 1940).
Tôi nghẹn ngào tưởng như Đặng Thế Phong đang đứng trước mặt, và, những trang
truyện trinh thám Phạm Cao Củng hồi nhỏ tôi đọc ở Thủ đô Hà Nội bỗng hiện ra
trước mắt, chập chờn!!!
Tôi đề nghị anh chủ tiệm đi cùng tôi đến một cửa hàng ở đường Hai Bà Trưng để
photocopy và xin anh nhận một số tiền nào đó tương đối lớn của tôi.
Anh bảo: Mười năm lặn lội đi tìm một bản nhạc của một nhạc sĩ lỗi lạc. Mười mấy
năm anh mua sách báo cũ của em và nhiều tiệm khác... Em chẳng những không lấy
một đồng của anh mà còn biếu anh tiền photocopy bài hát đó.
22 giờ, trời se lạnh.
Tôi ôm một tập Tin Mới ngồi sau xe máy do anh chủ tiệm sách báo cũ điều khiển
phóng đến một cửa hàng photocopy trên đường Hai Bà Trưng (Tân Định, quận 1).
Xong việc, anh đèo tôi về tiệm của anh để tôi lấy xe đạp.
Tôi nâng niu hồi lâu ca khúc Gắng bước lên chùa trước khi bắt tay cảm ơn anh
bạn, ra về.
Gần 23 giờ. Đường vắng. Trong gió se lạnh phả vào mặt, tôi đạp xe từ từ trên
đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Khi qua cửa chùa Vĩnh Nghiêm, tôi chợt nghĩ: Thế là…
mình đã Gắng bước lên chùa…
Đã hơi khuya. Gió heo may có vẻ mạnh hơn.
Giọt mưa Thu
Sáng tác: Đặng
Thế Phong
Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu
Ai khóc ai than hờ!
Vài con chim non chiêm chiếp kêu trên cành
như nhủ trời xanh
Gió ngừng đi
mưa buồn chi
cho cõi lòng lâm ly
Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Ai nức nở thương đời
chân buông mau
dương thế bao la sầu
Người mong mây tan cho gió hiu hiu lạnh
mây ngỏ trời xanh
chắc gì vui
mưa còn rơi
bao kiếp sầu ta nguôi
Gió xa xôi vẫn về
Mưa giăng mù lê thê
Đến bao năm nữa trời ...
... Vợ chồng Ngâu thôi khóc vì thu
eva air ticket
vé máy bay đi mỹ mùa nào rẻ nhất
hãng korean airlines
tìm vé máy bay đi mỹ
đặt vé máy bay đi canada
Nhung Chuyen Di Cuoc Doi
Ngẫu Hứng Du Lịch
Tri Thuc Du Lich