Mưa đêm
Mưa vẫn rơi, tôi đưa tay hứng những giọt nước mưa lạnh
buốt và tự hỏi có ai đang tâm trạng giống tôi không? Như một con ngốc ngồi đếm
từng hạt mưa rơi, và lan man với câu hỏi vì sao mình buồn. Chẳng ai có thể định
nghĩa được buồn là gì, chỉ là cảm giác trống vắng, cảm giác thiếu mất một cái
gì đó, phải chăng là thiếu một người bạn?
Mặt trời dần lặn, hoàng hôn sang
Trên sông, nắng đã chuyển thành vàng
Con đò lẻ bạn chơ vơ đứng
Chẳng biết trời mây cũng mênh mang…

Mưa đã bớt hạt, chỉ còn những giọt lất
phất bay, đêm cũng đã khuya, chợt có tiếng rao không lớn lắm, nhưng cũng đủ để
xua tan không khí tĩnh mịch của đêm buồn: “ai…bánh lọt…hôn”, rồi tiếp theo đó
là âm thanh gõ lóc cóc của người bán hủ tiếu gõ. Cái âm thanh đó làm cho những
ai còn thức trong đêm đều xôn xao vì đói. Giờ này mưa lạnh, làm một tô hủ tiếu
nhỏ, thấy ấm cả người, cảm giác thật là ngon. Tôi thấy cái dáng nhỏ liêu xiêu
của chị bán bánh lọt, đôi quang gánh nặng trĩu trên vai, chắc do trời mưa nên
chị chưa bán hết. Giờ này, vẫn còn rất nhiều người phải mưu sinh để kiếm sống,
vất vả trên mọi nẻo đường. Mưa đêm ơi, xin đừng rơi nữa nhé!
Hình như phía xa tận chân trời kia, ánh lên
những ngôi sao nhỏ. Mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn những cơn gió lạnh lùa xuống con
đường vắng vẻ, thổi bay những chiếc lá yếu ớt, rùng mình tôi đưa tay khép cửa.
Hình như cơn buồn ngủ vừa ập đến, trước khi thiếp đi vào giấc ngủ tôi vẫn còn
kịp nghe trọn câu hát “Đêm chưa ngủ, nghe ngoài trời đổ mưa, từng hạt
rơi, gác nhỏ buồn lẻ loi bóng dáng in trên tường loang”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét