Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2021
Cao Hạnh, từ miền xa... vọng biển
Chẳng hiểu sao mỗi khi buồn tôi lại muốn vào Quảng Trị. Về
đây tôi cảm thấy tĩnh tâm thanh thản lạ thường. Con người Quảng Trị thiệt thà,
sâu nặng, hồn nhiên như khoai lúa. Tôi có người anh và những đứa em mến thương
sống tình cảm chân thành đến tột cùng, hỏi sao lòng mình không thương nhớ!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sau Cơn Mộng Tưởng Năm 1980, Việt Nam bắt đầu xuất khẩu lao động đi làm việc có thời hạn ở nước ngoài với hình thức chủ yếu là hợp tác sử dụ...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét