Màu thời gian
NHÃ MY trân trọng giới thiệu
Thi phẩm MÀU
THỜI GIAN của hai tác giả TRƯƠNG CÔNG ÁNH và HỒ XUÂN TỊNH (Nhà xuất bản Đà Nẳng tháng 7/2013. Chúc hai tác
giả thêm nhiều thi hứng để sáng tác thêm nhiều tác phẩm hay đóng góp vào vườn
hoa nghệ thuật thi ca VN
THAY LỜI TỰA
Nhận được bản thảo tập thơ của hai người bạn với đề nghị viết tựa , vừa mừng vừa lo Mừng vì bạn tin và thương giao cho -lo vì không nhận sợ bạn buồn , vì sự kém cõi của mình mà phụ lòng bạn
Lời tựa ư? Không, chắc chắn là không! Bởi tôi không thể nào giới thiệu được dòng tâm thức của một người , hơn nữa, thơ lại là dòng tâm thức vi tế
Nhưng tôi hiểu rang , có một dòng chảy tràn qua cả một đời người , đó là dòng chảy thời gian Không ai lẩn tránh được -Nó phủ lên sự hồn nhiên , vô ưu của thời thơ ấu một lớp bụi thời gian
Khi đọc tập thơ này , đến các bài "'Hồn nhiên" của Hồ Xuân Tịnh ,'' Luân hồi'' của Trương Công Ánh , ta chợt giật mình , ngoảnh lại dòng thời gian, mới hay:
Mười tám tuổi , tôi biết tôi bắt đầu đánh mất đi sự hồn nhiên của chính mình
Gần sáu mươi , cái tuổi mà sự hồn nhiên như một thứ xa xỉ phẩm tột cùng cao sang không thể nào với tới đượcCái tuổi mà ta bỗng nhiên yêu sự ngây thơ , vô tư đến hoang dại Từ đó mới biết rang ta đã mất cái gì đó quí giá lắm
Nhận được bản thảo tập thơ của hai người bạn với đề nghị viết tựa , vừa mừng vừa lo Mừng vì bạn tin và thương giao cho -lo vì không nhận sợ bạn buồn , vì sự kém cõi của mình mà phụ lòng bạn
Lời tựa ư? Không, chắc chắn là không! Bởi tôi không thể nào giới thiệu được dòng tâm thức của một người , hơn nữa, thơ lại là dòng tâm thức vi tế
Nhưng tôi hiểu rang , có một dòng chảy tràn qua cả một đời người , đó là dòng chảy thời gian Không ai lẩn tránh được -Nó phủ lên sự hồn nhiên , vô ưu của thời thơ ấu một lớp bụi thời gian
Khi đọc tập thơ này , đến các bài "'Hồn nhiên" của Hồ Xuân Tịnh ,'' Luân hồi'' của Trương Công Ánh , ta chợt giật mình , ngoảnh lại dòng thời gian, mới hay:
Mười tám tuổi , tôi biết tôi bắt đầu đánh mất đi sự hồn nhiên của chính mình
Gần sáu mươi , cái tuổi mà sự hồn nhiên như một thứ xa xỉ phẩm tột cùng cao sang không thể nào với tới đượcCái tuổi mà ta bỗng nhiên yêu sự ngây thơ , vô tư đến hoang dại Từ đó mới biết rang ta đã mất cái gì đó quí giá lắm
Rồi ta gặp được
Hồ Xuân Tịnh trong ''Hồn Nhiên''
Nụ cười trên
đỉnh hồn nhiênXua tan đi hết ưu phiền bấy lâu
Chừng đó thôi, chỉ hai câu là đã xóa nhòa đi cái màu thời gian cuồng loan đang trôi chảy, chợt một thắng lực vô hình nó phải dung phắt lại
Để ta được :
Yêu hồn nhiên
Sống hồn nhiên
Vậy là Hồ Xuân Tịnh đang ở đỉnh của hồn nhiên ư , rõ không là thi nhân thì cũng là một thiền nhân, xem việc đời đi qua trước mắt như một trò ảo hóa của nhân gian , để ta còn giữ lại chat hồn nhiên, vô ưu của ta, không vướng bận hệ lụy vào những dung tục thế gian
Thế nên:
Ngày nào em đến mùa sang
Cho ta giữ lại muộn màng hồn nhiên
(Hồn nhiên_HXT)
Mơ ước được hồn nhiên như thuở còn thơ , dù có muộn màng một chút , khi đã trải qua cuộc nhân gian đầy huyển hoặc
Trương Công Ánh lại đắm say đi tìm , tìm cội nguồn còn kiếp nhân sinh, Công Ánh thích hồn nhiên như một loài vô vô giác,không u buồn cho thế thái để làm một kẻ hồn nhiên giữa vũ trụ rộng lớn bao la này, để mà hát, mà ca, mà quên lãng
Vô ưu cây hát
qua cầu nhân
duyên
(Luân hồi- TCA)
Khi đến với cuộc đòi này, ta vốn dĩ trong suốt,sang ngời,rỗng rang, vô ưu, hồn nhiên rong chơi trên cõi đời sắc sắc không không Dè đâu tí mật ngọt nếm vào rồi lưu luyến mãi không ra, lôi ta đi trong cơn lốc xoáy của tham- ái- si-mê-vui-buồn- hạnh phúc-khổ đau vô bờ bến
Dòng thời gian cứ thế cuốn đi, từng chap từng hồi nó nhuốm màu nhạt nhòa rồi tươi thắm...
Tôi đi tìm nụ tầm xuân đâu được trèo lên cây bưởi
Đâu được bước xuống vườn cà như trong khúc ca dao
Tôi đi tìm nụ tầm xuân khi nụ tầm xuân trong em vừa chớm
Một sắc xuân hồng cho tôi đêm nhớ ngày mong, rồi hoen tự khi nào ta chẳng hay
Miếng trầu tự ngàn xưa sao còn cay mãi đến ngàn sau
Con cá có vẫy vùng mà không thoát khỏi chiếc lờ quái ác
Con chim nhỏ trong long khát khao đứng nhìn bầu trời xanh ngơ ngác
Tự do của một kiếp người rơi xuống bể tram luân
(Nụ tầm xuân TCA)
Và , dù màu thời gian có đỏ thắm, hồng tươi, tím ngắt, vàng úa, xanh rêu,hay xám xít, vẫn còn đó tình yêu, tình đời...
Lá rơi cũng thoáng ngập ngừng
Dẫu mùa thu chết xin đừng quên nhau...
(Sinh nhựt HXT)
Mỗi người là một thế giới riêng, bạn đang cầm tập thơ trên tay, bạn đọc nó và nó sẽ đi vào thế giới của bạn , mỗi người sẽ có cảm nhận riêng Vì vậy tôi chỉ viết vài dòng về sự cảm nhận , về thế giới của tôi với vài câu thơ khi đọc tập thơ này...
Goethe đã từng nói:
Mọi lý thuyết đều màu xám
Chỉ cây đời mãi mãi xanh tươi
Cho nên tôi chỉ một việc rất cơ học, cầm trên tay tập thơ này mà nói rằng:Xin giới thiệu với các bạn tập thơ''MÀU THỜI GIAN'' của hai người bạn tôi
(Luân hồi- TCA)
Khi đến với cuộc đòi này, ta vốn dĩ trong suốt,sang ngời,rỗng rang, vô ưu, hồn nhiên rong chơi trên cõi đời sắc sắc không không Dè đâu tí mật ngọt nếm vào rồi lưu luyến mãi không ra, lôi ta đi trong cơn lốc xoáy của tham- ái- si-mê-vui-buồn- hạnh phúc-khổ đau vô bờ bến
Dòng thời gian cứ thế cuốn đi, từng chap từng hồi nó nhuốm màu nhạt nhòa rồi tươi thắm...
Tôi đi tìm nụ tầm xuân đâu được trèo lên cây bưởi
Đâu được bước xuống vườn cà như trong khúc ca dao
Tôi đi tìm nụ tầm xuân khi nụ tầm xuân trong em vừa chớm
Một sắc xuân hồng cho tôi đêm nhớ ngày mong, rồi hoen tự khi nào ta chẳng hay
Miếng trầu tự ngàn xưa sao còn cay mãi đến ngàn sau
Con cá có vẫy vùng mà không thoát khỏi chiếc lờ quái ác
Con chim nhỏ trong long khát khao đứng nhìn bầu trời xanh ngơ ngác
Tự do của một kiếp người rơi xuống bể tram luân
(Nụ tầm xuân TCA)
Và , dù màu thời gian có đỏ thắm, hồng tươi, tím ngắt, vàng úa, xanh rêu,hay xám xít, vẫn còn đó tình yêu, tình đời...
Lá rơi cũng thoáng ngập ngừng
Dẫu mùa thu chết xin đừng quên nhau...
(Sinh nhựt HXT)
Mỗi người là một thế giới riêng, bạn đang cầm tập thơ trên tay, bạn đọc nó và nó sẽ đi vào thế giới của bạn , mỗi người sẽ có cảm nhận riêng Vì vậy tôi chỉ viết vài dòng về sự cảm nhận , về thế giới của tôi với vài câu thơ khi đọc tập thơ này...
Goethe đã từng nói:
Mọi lý thuyết đều màu xám
Chỉ cây đời mãi mãi xanh tươi
Cho nên tôi chỉ một việc rất cơ học, cầm trên tay tập thơ này mà nói rằng:Xin giới thiệu với các bạn tập thơ''MÀU THỜI GIAN'' của hai người bạn tôi
Xuân 2013
Nhã My xin giới thiệu một số bài thơ
trong Màu Thời Gian
VẦN THƠ MÙA
ĐÔNG
Tôi viết cho
em vần thơ mùa đông
Nồng ấm tình
yêu của một trái tim hồng
Cháy bỏng ước
mơ của một thời ngây dại
Bì bõm bến đời
- trong đục trong
Tôi viết cho
em vần thơ mùa đông
Để cho em sưởi
ấm cõi lòng
Cho nỗi nhớ chín
muồi thêm nỗi nhớ
Cho nỗi muộn
phiền đong tháng năm
Tôi đi tìm
cho em một ánh trăng rằm
Trong cái rét
của mùa đông giá buốt
Trong cái lận
đận của một thời lận đận
Em khuyết một
đời, tôi khuyết em!
TRƯƠNG CÔNG ÁNH
RƠI
Nhỡ tay rơi mất
nụ hồng
Để cho người
phải bế bồng nỗi đau
Nhỡ tay lạc
miếng trầu cay
Để cho người
phải lấy ngày làm đêm
Lời yêu rơi mất
bên thềm
Nụ hôn tươm
máu môi mềm chia xa
Nhỡ tay rơi
ánh trăng ngà
Còn vầng
trăng khuyết trong ta ngậm ngùi
Nhỡ tay rơi mất
nụ cười
Một đời bòn
mót niềm vui úa tàn
Nhỡ tay lạc mất
cung đàn
Dốc tình xin
cạn đa đoan một đời
TRƯƠNG CÔNG ÁNH
CÀ PHÊ MỘT
MÌNH
Từng giọt
long lanh, từng giọt rơi
Cà phê ngọt
-đắng vương mờ môi
Đâu đây tiếng
nhạc như sầu lắng
Niệm khúc
muôn trùng xa vắng thôi
Em đi lối nhỏ
phai màu nắng
Để thoáng u
hoài trong mắt nai
Mưa rơi xóa dấu
trang đài
Còn đây phố
cũ một mai em về...
HỒ XUÂN TỊNH
TRĂNG KHUYẾT
Bao năm anh vẫn
làm thơ
Đường xưa
áo lụa
xa mờ chân
mây
Hoàng hôn
sương khói ngập
đầy
Nửa vầng
trăng khuyết
còn đây đợi
chờ
Đàn ai dạo
khúc vu vơ
Cung tơ buông
nhẹ thẫn thờ tri âm





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét