Mùa thu Hà Nội trong nỗi nhớ
Thu Hồ Gươm. Ảnh:
Hoàng Hà
Trời xanh cao vời vợi màu hồ thủy, nắng như tơ, từng sợi một thả
xuống óng ánh. Hà Nội dịu dàng, hồi hộp đón mùa cốm mới thơm mùi sữa lúa, hương
sen thoang thoảng sót lại, những quả hồng đỏ mọng mời gọi như môi
thiếu nữ, đây đó thấp thoáng bóng áo nâu quẩy đôi gánh chung chiêng, bên trong
lấp ló những quả thị vàng mượt, những quả ổi chín hồng tỏa mùi thơm thôn dã,
bình dị, xưa xưa cổ tích…Trên những hàng cây lóang thoáng vài chiếc lá vàng…Mùa
thu Hà Nội rón rén, ngập ngừng, ngấp nghé đổi chỗ mùa hạ nồng nàn cháy bỏng.
Tôi ở phương Nam, một năm chỉ có hai mùa mưa nắng. Nắng đổ xuống
như chảo lửa cứ hừng hực đốt cháy cả lòng người. Mưa thì như nghiêng trời lệch
đất, nước cuồn cuộn trôi, trôi tuột mọi thứ, con người cũng muốn tan theo nước
mà trôi đi. Người phương Nam như tôi đã được tặng một món quà tuyệt đẹp của
phương Bắc, của Hà Nội, mà không phải lúc nào cũng có thể có. Vâng! Quà
tặng-Mùa Thu Hà Nội, mùa đẹp nhất trong năm, thơ mộng nhất trong năm, mùa
phương Nam không bao giờ có được. Khẽ khàng, mỏng manh trong hơi sương sớm, se
se trong cơn gió nhẹ đem hương mùa bãng lãng qua các con phố…Mùa thu Hà Nội như
một thứ men ngọt ngào, nhấp từng giọt, từng giọt để say hồi nào không biết, và
cứ muốn say mãi.
Đường Phan Đình Phùng.
Ảnh: Hoàng Hà
Cốm Làng Vòng. Hương vị thu Hà Nội, nét lạ đầy ấn tượng. Những
hạt cốm xanh ngọc mang hương trời khí đất, cả hồn quê và huyền thoại làng, được
bọc bằng chiếc lá sen phảng phất hương thơm thóat tục, bên ngoài buộc thêm một
vài sợi rơm không quá chặt, không quá lỏng, như gói những nét tinh tế lên hàng
nghệ thuật một món quà dân dã của người Tràng An- người Hà Nội.
Ngay cả đến cách ăn, cũng là một nghệ thuật thưởng thức nghệ
thuật ẩm thực tuyện vời. Không phải xúc từng muổng(thìa) lớn như ở phương Nam
khi ăn cốm dẹp trộn dừa, cứ cho hết muổng này tới muổng khác, ào ào một lúc là
hết. Cốm Vòng, đựng trong lá sen, chụm mấy ngón tay nhúm vài hạt cốm, bỏ vào
miệng, nhẩn nha để vị cốm dẻo, ngọt, thơm tan ra từ đầu lưỡi thấm vào…cảm hết
hương vị trời, đất, đồng quê, nắng gió trong hạt cốm.
Ở phương Nam, mùa hạ là mùa hội tụ các loài cây trái. Ở Hà Nội,
hình như mùa Thu mới là lúc trái quả phô diễn hết sắc vị được tích tụ, chắt lọc
bằng nắng gió, tinh túy đất trời suốt cả mùa Hạ.
Hồng đỏ mọng môi ngọt lịm, na xanh biếc mắt ngọt thanh tao, bưởi
vàng mơ ngọt mát the the đầu lưỡi, nhãn nâu đất ngọt đậm đà…, đặc biệt một loại
quả chỉ có ở Hà Nội-Quả Sấu, vàng ươm, chua ngọt, một loại quả không phải để
bày biện cho đẹp cho sang, nhưng len lỏi khắp nơi, từ nhà hàng đặc sản đến bữa
ăn nghèo đạm bạc bình dân, từ quí cô, quí bà sang trọng đài các đến em bé bán
báo dạo trên phố. Những quả sấu chín vàng đựng đầy trong rổ hay chất một đống
nhỏ trên mảnh nilon ở hè phố, ở góc chợ…, nhìn ngồ ngộ, quê mùa, xấu xí, nhưng
sao hấp dẫn đến kỳ lạ.
Tôi đã đứng thật lâu quan sát, thấy thứ quả bình thường mà có
sức mê hoặc đến hết thảy mọi người không phân biệt sang hèn. Thảo nào, mà trong
văn trong thơ viết về Hà Nội, nhiều người nhắc đến quả sấu như một nỗi nhớ, một
mối tình vấn vương, một kỷ niệm ấu thơ rất riêng của Hà Nội, không lẫn vào đâu
được.
Một trưa nắng nhẹ, lang hang phố cổ vắng tiếng xe, trong bóng
cây sẫm màu lốm đốm nắng, bóng dáng áo nâu, tóc bạc quẩy một gánh quả có mùi
thơm là lạ, thong dong ngược lại, đi qua tôi, như bất chợt vấp phải một cái gì
đó mơ hồ, tôi quay lại níu lấy bà…Ôi quả thị, quả thị của nàng Tấm trong cổ
tích. Tròn đầy, xinh xắn, vàng mướt màu nắng, và mùi thơm là tổng hòa mùi lúa
chín, mùi rơm mới,mùi bếp lửa, mùi làng quê…Bà cười hiền hậu(không biết có phải
là bà lão bán quán nước đã rước quả thị nàng Tấm về nhà trong cổ tích), tặng
tôi một quả thị thật đẹp cùng câu chúc rất cổ tích: Cô sẽ gặp được người tri âm
tri kỷ.
Và đêm ấy, trong giấc mơ của tôi, bước ra từ quả thị là một
chàng trai, như hòang tử trong truyện thần thọai, đến với tôi…Tỉnh dậy, nhìn ra
ngòai cửa sổ, sương lễnh loãng trong ánh trăng non mờ ảo, và mùi thơm quả quả
thị sực nức căn phòng.
Dáng thu. Ảnh:
internet
Mùa Thu Hà Nội, không chỉ là cái nắng vàng tơ mơn man, ấm áp, là
bầu trời thăm thẳm trong vắt không gợn mây giữa trưa, là hương quả đầy mời gọi,
mà còn là nét quyến rũ đến ngọt say người phương Nam từ những đêm trăng và hoa
sữa. Đêm và hoa mùa Thu Hà Nội đẹp lạ lắm. Đêm tĩnh lặng, nhẹ lâng lâng, trong
veo. Những ồn ào, vất vả của ngày hình như ngủ theo mặt trời, chỉ nghe có tiếng
ri rỉ của dế, tiếng sột soạt của chiếc lá rơi, xa xôi đâu đó tiếng cá quẫy nước
giỡn trăng trong hồ…
Ánh trăng gần rằm phủ xuống vầng sáng mát lạnh như ướp đá, bóng
hàng cây hoa sữa sẫm màu, để nổi bật những chấm trắng lấm tấm của từng chùm
hoa, như một vệt ngân hà lạc xuống. Đêm đẹp như mộng. Đêm sóng sánh, hoa sữa
ngọt say tung thả mùi hương theo gió lan tỏa cả mặt hồ lóang ánh bạc của trăng.
Trăng, hoa lẫn vào sương giăng mỏng mờ, lãng đãng, chồng nhòe cảnh vật ẩn hiện,
bí ẩn.
Bầu trời lấp lánh các vì sao như bức tranh cẩn vụn kim cương của
nghệ sĩ thần tiên dành riêng ban tặng cho những ai thức cùng đêm. Tôi đã đi như
thế, cảm nhận vẻ đẹp liêu trai của đêm thu Hà Nội mãi đến khi sương tụ lại từng
giọt đọng trên lá cỏ, như giọt nươc mắt đêm, và xa xa dội lại nhịp thở của một
này mới sắp bắt đầu.
Rong ruổi đường đời.
Ảnh: Hoàng Hà
Để trọn vẹn sắc Thu Hà Nội, ôm trọn mùa Thu Hà Nội làm quà cho
các bạn ở phương Nam, tôi đã làm một cuộc thăm viếng những “địa chỉ đỏ” danh
tiếng ở Hà Nội gắn liền với mùa thu: Bắc Bộ Phủ, Quảng trường Ba Đình, Nhà Viễn
Đông Bác Cổ…Nhìn màu đỏ của sắc cờ, hoa những nơi này, nghe vang vọng lời ca
oai hùng “Đoàn quân Việt Nam đi…”, như sống ngược thời gian một mùa Thu xưa, âm
vang lời Tuyên Ngôn Độc Lập khai sinh tên nước Việt Nam, và một mùa Thu của
những đoàn quân” Trùng trùng say trong câu hát…” tiến về giải phóng Thủ Đô…
Ngày trở về phương Nam, tôi xao xuyến chia tay Thu Hà Nội, quyến
luyến như mối tình đầu. Mùa Thu-món quà tặng của Hà Nội cho người phương Nam
như tôi, giống vị ngon, vị ngọt, hương say của môi hôn tình đầu, để rồi
nhớ…thầm hẹn.
Hoài Hương






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét