Xuân qua, Hạ đến, Thu về, Đông tàn, cứ thế bốn mùa trôi
một cách vô tình và con người cũng vô tình buông trôi đời mình theo giòng
sống nghiệp định.
Cuộc sống xã hội đã lôi cuốn nhân sinh, nhưng nhân sinh cũng
bị tạp niệm, sở dục lôi cuốn như hình với bóng. Chỉ có bậc Tỉnh giác mới biết dừng
chân và làm chủ hành nghiệp. Bậc Tỉnh giác cũng ăn cũng uống, cũng ngủ nghỉ, mọi
sinh hoạt bình thường như mọi người, và đặc biệt tâm của hành giả rất bình
thường mà mọi người đời thường cứ ngỡ là mình bình thường trong
khi bị lôi kéo những cái không bìmh thường.
Nhân sinh bị nghiệp quả chi phối quá bình thường, cọng thêm
hành nghiệp sở dục hiện tiền lôi kéo, đời người như xe theo vết chân trâu, cứ
năm tháng như thế chúng ta có cảm tưởng bình thường, nhưng dưới nhãn quan của
các bậc Đại giác, chuyện đó, tâm hành đó không bình thường!
Từ những tâm không bình thường, cọng theo quyền lực, địa vị cỏi
vô thường, tác động đời sống chung quanh như cơn sóng nhồi, tham vọng. sân hận
khởi lên, cuốn trôi, xô đẩy xã hội vào cơn đại loạn. Pháp luật, nội quy, luật định
chỉ là hàng hàng rào ngăn chận sự quá đà của tâm hành tư dục. Cá nhân bị cản bởi
rào chắn đó, giảm bớt tệ nạn làm hại xã hội; quan chức nhờ rào chắn đó, giảm được
tầm nhũng hại lương dân; Tuy nhiên, tâm người không đơn giản, như lươn rắn luồn
lách thiên hình vạn trạng, rồi con người lại cũng làm khổ mình, khổ người bởi thất tình lục dục vốn tiềm ẩn trong ta.
Vợ làm khổ chồng, chồng sát hại vợ, dân phạm pháp quy, quan
chức lạm quyền cậy thế bức hiếp dân đen; chức sắc tôn giáo vượt qua giới
luật…Những cái bình thường đó, đều là những đợt sóng xô đẩy cuộc sống vào chỗ
không bình thường, nên gọi là vô thường, cũng bởi xuất phát từ tâm không
bình thường. Các bậc Đại giác, các Thánh nhân, do tâm Bình thường mà
cuộc sống các ngài rất an lạc, nguồn an lạc toả sáng cho cuộc sống chung quanh;
chúng sanh nơi trụ xứ của các ngài cũng hưởng được nhiều phúc lạc. Do tâm không
bình thường mà nhân sinh cảm thấy khổ đau chồng chất, người tỉnh ngộ tìm đến
tín ngưỡng, tôn giáo mong có lối thoát; mỗi tôn giáo có một phương cách, ngắn hạn,
dài hạn đều là phương tiện vượt qua khổ ải. Vượt qua khổ ải mà vẫn không trốn
chạy chối bỏ hiện thực, nghĩa là chuyển hoá hiện thực, cho dù khổ đau, thành an
lạc. Bồ Tát vào đời cũng từ hạnh nguyện chuyển hoá khổ đau, bất toàn của
cuộc sống, thay vì các ngài an hưởng thành quả đạo giác nơi Cực lạc. Dù Bồ Tát
quả hay Bồ Tát hạnh, đều mang tâm nguyện lợi ích cho nhân sinh; Xây cầu, làm đường,
mổ mắt từ thiện, bố thí phần ăn, giúp kẻ cơ nhỡ, cứu tế xã hội, trợ giúp thiên
tai…đều là việc làm từ tâm nguyện Bồ Tát, hà huống đấu tranh cho công bằng,
bình đẳng, hy sinh thân mình làm ngọn đuốc để cảnh tỉnh một chế độ mà gọi là
sân si như lời giảng của một bậc Tôn túc chức sắc trong Phật giáo hiện tại! (giác ngộ số 502, ngày 12/9/09)
Vả lại, hạnh nguyện là một lẽ, diệt trừ vô mình là một chuyện.
Hạnh nguyện từ bi trợ giúp cuộc sống là nền tảng phước báu, diệt trừ vô
minh là công hạnh đưa đến Tuệ giác. Đức Phật thường bảo một hành giả cần đủ Phước
Huệ song tu như chim có đôi cánh; Nếu chỉ tu Huệ mà không tu phước như cây mọc
trên nền đá, thiếu duyên hoá độ chúng sanh; nếu tu phước mà bỏ huệ thì phước
báu hữu lậu càng chìm đắm trong vô minh, tiếp tục trôi lăn vào sanh tử. Trên đạo
lộ chuyển hoá vô mình cũng gian nan không kém, vô minh chập chùng ngàn đời
thì diệt trừ cũng phải có thứ lớp công phu. Diệt phần nào vô mình thì trí
tuệ và an lạc phát sanh ngay phần đó. Nhưng người phá được một phần vô minh
không hẳn đã trở thành La Hán, vì quả vị La Hán không còn trở lại luân hồi tử
sanh, thì những phần vô minh còn lại chưa phá sạch đem theo vào cỏi Tịnh
ư? “…Người phá được một phần vô minh là La Hán, phá được hai phần vô
minh là Bích Chi Phật, phá được nhiều hơn nữa là Bồ Tát và phá được hoàn toàn
vô minh là Phật…” ( G.N 502 tr.13)
Vô minh trùng điệp hơn dãy Trường sơn, biết thế nào diệt được
một phần để trở thành La Hán?
Quả vị của tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng chỉ là tạm
phân định như Hoá Thành Dụ của Pháp Hoa, biểu hiện từng công đoạn trong
tâm thức chuyển hoá, chung cuộc chỉ là Phật tánh viên dung của mọi chúng sanh.
Chính vì lý tưởng đó mà cho phép chúng ta vững tin vào thân phận làm người có đủ
khả năng thăng hoa, khi được thăng hoa, hành giả phải hỗ trợ cho cuộc sống
chung quanh cùng tiến hoá bằng nhiều phương cách, thuận duyên, nghịch duyên, mềm
mỏng, cứng rắn, từ cá nhân đến gia đình, xã hội, quốc độ.
Như vậy thân phận con người không chỉ là sanh ra lớn lên để bị
lôi cuốn vào giòng đời rồi tự mình đeo mang sầu khổ, tạo thêm nhân xấu tiếp tục
trôi nổi theo vô thường, mà con người là một thân phận ưu việt trong cỏi ngũ
thú đồng cư, có đủ năng lực tự chuyển hoá và chuyển hoá ngoại cảnh, biến
cỏi tạp thành cỏi Tịnh, cuộc sống cho dù xã hội thế nào vẫn là cuộc sống nhiều
diễm tuyệt đang có trong ta. Một Thánh nhân từng nói: Thánh nhân nào cũng
có quá khứ, tội phạm nào cũng có tương lai, đó là mấu chốt cho thân phận
con người hy vọng vững tiến. Đừng nên mặc cảm vì một giai đoạn hy sinh để
cảnh tỉnh giúp đời mà nghĩ là sân si, vâng, cùng một hành động, nhưng phàm tục
vì quyền lợi cá nhân mà sân si thịnh nộ, nhưng hành giả mang tâm hạnh Bồ Tát
cho dù bỏ xác để lợi ích cho nhân quần, không thể xem đó là hành động sân si
như kẻ phàm tục.
Cho dù đất nước văn minh tiến bộ hay quốc gia nghèo đói, hình
thức có khác nhau, nhưng tâm hồn và khả năng chuyển hoá giống nhau. Có cảm nhận
vui buồn sướng khổ là đều có khả năng chuyển hoá như nhau. Đẳng cấp, thân phận,
địa vị trong xã hội thể hiện nghiệp duyên, phước báu, y báu của mỗi cá nhân,
nhưng không vì thế những cá thể đó không có tính đồng đẳng. Đức Phật từng nói: không
có giai cấp trong giòng máu cùng đỏ, nước mắt cùng mặn. Do tính đồng đẳng
đó mà con người đều có giá trị tuyệt đối ngang nhau.
Thân phận con người chỉ là thể hiện mặt nổi trong xã hội khi
phước báu bất đồng đẳng, nhưng giá trị tâm linh và khã năng chuyển hoá đã cho
con người một hy vọng trong tầm tay. Hãy bắt đầu với hiện tại, đừng phủ nhận mọi
quá khứ, cho dù tốt hay xấu, đó chỉ là vết chân loang lổ của cuộc hành trình giữa
bóng hoàng hôn, mà bên kia là ánh dương Bình minh đang chờ đợi. Như vậy thân phận
con người không phải là một cái gì bất toàn kinh tởm mà là một báu vật đáng
trân quý, đừng phí phạm một kiếp người để phải than vãn bi thương.
Địa vị, chức sắc, danh vọng…chỉ là chiếc bóng chập chờn trên
mặt nước cho cá đớp mồi sớm vào lưới thương đau. Ai cũng hơn một lần sai
phạm trong cuộc sống, nhưng không vì thế mà bi quan. Thân phận con người không
phải là cá, không phải bất cứ cái gì mà cuộc sống cho là khổ đau tệ hại, nó là
nhánh hoa hé nụ nếu ai đó biết tự mình trở lại với khả năng chuyển hoá của
chính ta, lúc đó, hoa cười giữa bảo tố, nhạc reo giữa cỏi không.
Ôi vinh hạnh được làm thân phận con người!!!
Minh Mẫn




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét