Từng có những ngộ nhận về tư tưởng Phật giáo trong âm nhạc của
Trịnh Công Sơn. Qua nhiều trường hợp cụ thể là ở ca khúc của ông, chúng ta thấy
có sự cộng tồn của nhiều trào lưu nghệ thuật, tư tưởng triết học, tôn giáo tín ngưỡng, chứ không tập
trung vào bất kỳ hệ ý thức nào. Không dừng lại ở ý nghĩa phảng phất của hương vị,
màu sắc tôn giáo, xuất phát từ nhiều lý do, đặc biệt trên những trải nghiệm cuộc
đời, tác giả đã để lộ Thiền ý qua tác phẩm Chiếc lá thu phai.
Chiếc lá thu phai là một trong những sáng tác được Trịnh
Công Sơn viết vào giai đoạn nửa sau của cuộc đời, khi dâu bể, thăng trầm đã đi
qua để lại trải nghiệm sâu sắc về con người, tình yêu và số phận… Nửa trước với
niềm đam mê tột cùng cháy bỏng bên cạnh những khổ đau về số phận đời mình đã
lưu lại trên tác phẩm; còn nửa của những chiêm nghiệm, từng trải để lại phía
sau trên tư tưởng thẩm mỹ, xét con người với tư cách của một hiện hữu tại thế.
Và ở giai đoạn “trăm năm ruộng dâu hóa biển xanh”này, hương vị cuộc đời đều chất
chứa, ẩn tàng bên trong nội dung ca từ, cũng như âm nhạc, vốn đa nghĩa của ông.
Sự khế hợp của những “tia chớp” hay “dấu ấn thiên tài” qua xúc cảm một nhạc sĩ
lãng mạn đi đến tận cùng niềm đam mê vất vưởng về số phận đời mình, đã vượt qua
biên giới mong manh của đời sống, của nghệ thuật, để lọt vào địa hạt tín ngưỡng,
xét con người với tư cách là Con người tôn giáo.
Thời kỳ Cát bụi ít nhiều mang dấu ấn của những ý tưởng
sáng tạo độc đáo sinh ra bởi phẩm tài hay“căn duyên”của người nhạc sĩ tài danh
cộng hưởng với bối cảnh chông chênh cùng lịch sử đất nước. Cảnh “thương hải
tang điền” trên non sông, đất nước này chất chồng làm thành cảm xúc, biến vết
thương của quê hương xứ sở thành vết thương trên chính thân xác, tâm hồn mình
và ông đã đi đến tận cùng thương đau qua tác phẩm. Những trải nghiệm như bóng
chiếu đổ xuống tác phẩm và hắt lên cuộc đời tác giả của nó. Đến Chiếc lá
thu phai, chủ nghĩa kinh nghiệm hay lãng mạn với niềm đam mê cháy bỏng một thời
không còn phát tác trong bối cảnh của một tâm cảnh đã khác. Bóng tà của tuổi đời,
và bóng người của tuổi trời đã để lại, in bóng xuống đời tác phẩm. Chiếc
lá thu phai bỗng dưng từ sự rục rã tự thân trở về cội nguồn, lay động những
cảm thức trần thế, nhi nhiên trong cuộc đời mỗi người vốn thế.
Về đây đứng ngồi
Đường xa quá ngại
Để lòng theo chút nắng bên ngoài
Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
“Chiếc lá”ấy chẳng khác nào“công án”thiền làm tác giả “hoát
nhiên đại ngộ”, buông trôi một cách tuyệt vời cho khoảnh khắc đất trời và tạo vật
hòa trộn vào nhau. Đó là xét trên phương diện ngữ nghĩa trong lời ca, còn về
tính chất âm nhạc, Chiếc lá thu phai đã phôi pha tất cả những tính chất
âm nhạc “định tính”, diệu vợi từ trước đến lúc ấy trong đặc điểm, phong cách âm
nhạc Trịnh Công Sơn. Nó không còn vẻ đượm buồn hay tính chất đối tỷ về điệu
tính thường thấy, cũng không còn đam mê cháy bóng của tuổi trẻ hư hao, cay đắng…
mà trở về với tâm thái nhẹ nhàng, thanh thoát, hồn nhiên như mây trời, nhẹ trôi
bồng bềnh sau những mệt mỏi của một kiếp lưu đày còn tiếp diễn trong sự thảnh
thơi, tiêu dao… Tôi đã nghe không biết bao lần “Chiếc lá thu phai”, bất kể ở giữa
mênh mang đất trời hay trong quán xá đông người, dẫu người hát có là ai, người
phối khí theo phong cách nào, tính chất âm nhạc vẫn mang một hơi hướng không đổi,
buông trôi tuyệt vời!Chiếc lá thu phai hoàn toàn đã thoát khỏi bối cảnh âm
nhạc của salon, vũ trường, phòng trà, thính phòng điển hình trong âm nhạc Trịnh
Công Sơn. Không thấy tính chất đối tỷ về điệu, tạo cao trào ở phần điệp khúc
thường gặp nơi nhiều ca khúc lãng mạn, mà nó trở về tận gốc của sự mộc mạc, hồn
nhiên, trung tính và hàm súc…
Trở về sau những dâu bể cuộc đời, những trải nghiệm vô song
đi đến tận cùng của số phận đời mình để không còn lưu luyến, vướng bận, trăn trở
bởi những mất mát đã làm nên thiền ý ở Chiếc lá thu phai.
Về thu xếp lại
Ngày trong nếp ngày
Vội vàng thêm những lúc yêu người
Cuồng phong cánh mỏi
Về bên núi đợi
Nỗi trăn trở phía cuối con đường đời bể dâu loay hoay đi tìm
lối về, thiên đường cuối trời chính là đây.Tất cả nằm gọn trong chiếc lá tình cờ
hay khoảnh khắc nhìn thấu ý nghĩa cuộc đời này. Điệu kèn năm xưa không còn âm
hưởng giục giã, thôi thúc… mà trở thành tiếng ru đưa lòng người vào cõi trời
mênh mang…
Nằm nghe giữa trời
Giòn vang tiếng cười
Điệu kèn ai buốt trong tôi
Mùi hương phấn người
Một hôm nhớ lại
Hẹn ngày sau sẽ mua vui.
Cảnh tượng giao thoa, hòa hợp giữa khoảnh khắc lung linh của
đất trời đã tạo tựu nên tuyệt phẩm trong vũ trụ, nơi mà tạo vật, thiên cảnh và
tâm cảnh thẩm thấu, giao nhau trọn vẹn. Tất cả những hội tụ nhân duyên, thiên
nhiên và con người gặp nhau trong phút ấy làm nên khế cơ cho một tình cờ trăm
năm.
Người nhạc sĩ tài hoa, ông hoàng của những bản tình ca một thời
hay về sau nữa, đã đi vào cõi vĩnh hằng, muôn thuở. Không biết dưới mấy tấc đất
kia, người nằm đó có còn làm thơ hay viết nhạc, dù chắc chắn sẽ còn tiếp tục rục
rã thân xác cho một quá trình chuyển hóa trọn vẹn vào cát bụi ngàn năm?!.
LÊ HẢI ĐĂNG





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét