Thứ Ba, 29 tháng 9, 2020
Sóng vẫn vỗ bên bờ năm tháng
1. Chiếc thuyền buồm chạy gần đến Rạng Tàu thì đứt gió. Gã cuộn
buồm, hạ mái chèo xuống, ngoáy. Mặt trời đã lên cao. Mồ hôi xâm xấp lưng áo. Ở
đằng mũi, người vợ ngồi giữ hai cần câu tựa vào chốt đỡ, chìa ra hai bên. Thị
cũng bận quần đùi như chồng, trên người còn mảnh yếm thô lấp lửng cặp vú to quá
khổ. Trong khoang, thằng bé năm tuổi trần truồng ngồi chơi với hai con cá thu lớn
gần bằng nó. Họ là dân di cư từ Thanh vào và tỏ ra hơn hẳn dân bản địa nghề câu
thu: câu ống có cần dễ lừa cá hơn và móc mồi bằng lưỡi chuyền, cá đớp khó sẩy.
Tháng giêng, nước biển đã dần xanh. Khúc chờ nồm thiệt cực…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Xuân Thâm – Một tâm hồn thơ mến thương, hồn hậu “Tôi đọc anh là để mến yêu anh” [1] Không biết bắt đầu từ đâu để bày tỏ cảm thứ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét