"Nhìn những mùa thu đi..."
Sài Gòn vẫn mưa, vẫn nắng, chợt một chiều giật mình, ta ở giữa
mùa thu. Thu phương Nam không có lá vàng rơi, không có heo may lả lơi trên cành
lá. Thu trôi qua lặng lẽ, âm thầm, nhưng thoảng chốc, hồn thi nhân trỗi dậy khi
ta lạc vào cõi Trịnh, để rồi:
"Nhìn những mùa thu đi.
Em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài song.
Nghe tên mình vào quên lãng.
Nghe tháng ngày chết trong
thu vàng..."
Có chiếc lá chao nghiêng, buông mình theo gió, vỡ vụn trong kí ức, ta
"nghe" được nỗi buồn trong mắt ai. Người thiếu nữ bỗng hiện lên giữa
bức tranh thu vương nắng, rõ lắm, như đưa tay là chạm tới nhưng cũng thật mơ hồ,
man mác, mong manh như lá thu kia tan vào trong quên lãng. Nhạc như vẽ được
tranh. Có chút gì hiu hắt, quạnh quẽ …
"Nhìn những lần thu đi.
Tay trơn buồn ôm nuối tiếc.
Nghe gió lạnh về đêm.
Hai mươi sầu dâng mắt biếc.
Thương cho người rồi lạnh lùng riêng..."
Không gian bỗng chuyển mình, nắng tắt, gió lạnh mang đêm về, người thiếu nữ
không còn nữa, chỉ còn “gã si tình" ngồi đây, "nghe" lạnh buồn
trong gió, nhưng vẫn "thương cho người", mà không một lời hờn trách.
Hồn thi nhân đưa ta đắm mình trong mùa thu phương bắc, với heo may đan lối, mây
tím giăng đầy cho loang sầu lên cảnh vật. Người thiếu nữ lại hiện ra, phơn phớt
bay tóc thề rồi nhanh chóng ra đi cùng mùa thu quá khứ.
"Gió heo may lại về,
chiều tím loang vỉa hè.
Và gió hôn tóc thề,
rồi mùa
thu bay đi".
"Trong nắng vàng chiều nay", tình yêu dường như lẩn khuất, bảng lảng,
dịu dàng như mây khói, dù cho dáng người đã phai trên lối cũ, dù cho nắng vàng
chẳng còn vương trên tóc. Nỗi buồn theo nắng lại dâng lên…
"… Anh nghe buồn mình trên ấy.
Chiều cuối trời nhiều mây.
Đơn côi bàn tay quên lối,
đưa em về nắng vương nhè
nhẹ".
"Chuyện chúng mình ngày xưa.
Anh ghi bằng nhiều thu vắng.
Đến thu này thì mộng nhạt phai..."


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét