Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2020
Thời gian xóa nhòa tất cả, chỉ còn tình yêu mãi trường tồn
Thời gian xóa nhòa tất cả,
Thời gian mãi chảy trôi, tháng năm ngày một nhiều, quá khứ
càng dày hơn, tương lai lại mỏng đi, ánh mặt trời dần phôi pha, tuổi già đã ập
đến. Sinh mệnh theo ánh tà dương khuất núi, ánh sáng huy hoàng dần nhạt phai,
thu lại những ấm áp từng nếm trải. Thực muốn nắm giữ ánh mặt trời của sinh mệnh,
nắm thật chặt khoảng không của bầu trời, để thời gian mãi treo lơ lửng giữa bầu
trời cao rộng, vĩnh viễn tỏa sáng rạng rỡ, huy hoàng. Nhưng dẫu nỗ lực mở to
đôi mắt ta cũng chẳng thể níu giữ một tia sáng, dẫu giơ tay gắng sức cũng chẳng
thể nắm được một luồng hơi ấm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét