Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2020
Giọt chiều cay đắng
1. Căn phòng tranh tối tranh sáng. Một người đàn ông nằm co
quắp trên giường trải đệm ga màu vàng nhạt có điểm những bông hồng màu vàng đậm.
Không thấy nhịp thở. Trông ông ta như kẻ chết rồi. Gương mặt ông ta thì khác. Một
gương mặt vuông vức sáng sủa sống mũi thẳng miệng rộng và vầng trán cao. Vẻ hồng
hào dần trở lại trên gương mặt vừa có nét đau buồn lại vừa có nét thỏa mãn nấp
dưới vẻ buồn đau mất mát ấy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét