Hoa hồng xanh: Phép màu,
mang đến một điều ước!
Hoa hồng xanh tượng trưng cho một tình yêu bất diệt. Đó là
hoa phép màu, nó sẽ mang đến cho ta một điều ước... Người ta thường nói rằng:
Nếu ta trồng một cây hoa hồng xanh bằng cả trái tim dành cho người mà mình yêu
thương thì nó sẽ mở ra một hoa hồng xanh thật đẹp. Đó là hoa phép màu, nó sẽ
mang đến cho ta một điều ước...
Bắt đầu từ những lời nói dối có thể là những câu chuyện tình yêu chân thành lại,
điều kỳ diệu có thể chỉ là một giấc mơ không có thật. Chỉ có hoa hồng xanh sẽ
mãi mãi bất diệt với một tình yêu chân thành.
Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid. Thằng ngốc
may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công
chúa rất xinh đẹp tên là Rose.
Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình
một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên thằng ngốc không biết cách bó hoa thế nào cả,
nên mỗi ngày chỉ mang đến một bông hoa.
Ban đầu công chúa thấy không vui một chút nào. Tuy nhiên thằng ngốc đều cố gắng
mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết
làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa. Mỗi khi có ai đó bắt nó đi
làm việc gì đó là nó đều từ chối cả. Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng
chính bởi vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui
thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là
gì!?!. Cứ thế, hàng ngày thằng ngốc đều mang đến cho công chúa một bông hoa rất
đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: “Một thằng ngốc
thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ?”
Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa
tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa
và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa.
- Xin lỗi…
- Không sao! Ta sẽ không trách tôi ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách tạo
ra những bông hoa này.
Thằng ngốc ngạc nhiên quá “Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!”
- Rất đơn giản thưa công chúa. Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả
những gì nó biết về hoa hồng, về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng.
- Xin lỗi công chúa, tôi vụng về quá đi mất.
- Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta
sẽ lại tới.
Công chúa trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa
tưới hoa vừa hát. Trước đây, chưa ai từng nghe thấy thằng ngốc hát bao giờ cả.
Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những
khóm hoa. Nhưng công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn
không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội
rất lớn trong cung đình. Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng
giềng. Công chúa chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu
mặc bộ váy dạ hội. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn đưa công
chúa ra lễ hội theo mệnh lệnh của nhà vua .
Công chúa phải có mặt trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con
gái mình một vị hoàng tử thích hợp. Tất cả các hoàng tử tham gia lễ hội đều được
thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa (vì nghe nói công
chúa rất xinh đẹp và tốt bụng!). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa
xuất hiện trong bộ váy dạ hội màu trắng, vương miện của nàng được kết bằng những
bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tử đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải
mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu. Ngay đến các nhạc công cũng quên
mất những nốt nhạc của mình. Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa một bài,
công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ai lọt vào mắt xanh của công
chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tử
thích hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã xảy ra. Đúng
vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp
xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:
- Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ.
Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà
công chúa không thể định nghĩa nổi. Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp
cùng bước nhảy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về những miền đất
xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận. Thời gian dường
như không còn là mối quan tâm của hai người nữa. Mãi đến khi những vì sao đã
sáng lấp lánh trên bầu trời, hoàng tử mới lên ngựa từ biệt công chúa. Công chúa
trở về cung điện và cho gọi ngay thằng ngốc tới (Tội nghiệp thằng ngốc đang ngủ
say thì bị dựng dậy).
- Ngươi phải trang trí cung điện của ta thật đẹp! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới.
Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.
-Thưa công chúa… hoàng tử… à vâng thưa công chúa, tôi sẽ trang trí cung điện
của công chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở
thành cung điện hoa hồng.
- Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ
không thể làm xong nó trong đêm nay.
- Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa.
Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được thằng ngốc
cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của công chúa tràn
ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng. Khi công chúa thức dậy, nàng không thể
tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích
vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột
đá:
- Stupid. Dậy đi nào. Trời sáng rồi.
- Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay
thôi.
- Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Ngươi hãy về nghỉ ngơi đi. Thằng ngốc thở
phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về
với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về
phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn
hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình. Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa
nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ.
Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo
một bức thư: “Cô bé của ta, ta không thể đến với em như đã hẹn. Đất nước của ta
có chiến tranh. Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau
một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. Nhưng ta
tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em… Tornado…”
Công chúa buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi: “Em sẽ đợi! Nhưng
nhất định chàng phải trở về đấy!”
Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm. Chẳng có tin tức gì của hoàng tử. Hoàng tử
như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giở sẽ dừng lại. Công
chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía
những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó, cũng hơn một
năm đó không thấy thằng ngốc mang hoa hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có
thể là sau khi trang hoàng cho cung điện vườn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một
bông hoa nào cả. Công chúa hình như cũng chẳng còn tâm trạng nào quan tâm đến
những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa.
Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên cửa sổ một
bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc.
“Một năm rồi Stupid không mang hoa tới...”. Công chúa trở lại vườn hoa của thằng
ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn
những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng
ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:
- Xin lỗi công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như
xưa.
- Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?.
Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa
chứ. Thằng ngốc vui lắm, nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với công chúa về
những bông hoa. Những ngày sau đó, ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng
ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng. Ban
đầu thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng công chúa đang cố
làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng
có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông
hoa hồng. Thằng ngốc cố làm cho công chúa vui những lúc công chúa ở bên nó. Có
một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:
- Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hoa hồng nhung là tình yêu nồng thắm,
hoa hồng vàng là…
- Vậy còn hồng xanh, nó tượng trưng cho điều gì?
- Hồng xanh là tình yêu bất diệt, thưa công chúa, nhưng nó không có thật.
- Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?!
- Đó là một huyền thoại, thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây
hoa hồng xanh bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một
bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép màu, nó sẽ cho một điều ước.
- Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta.
- Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xảy ra. Tôi tin nếu công chúa
thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.
- Ta tin ngươi.
Và kể từ hôm đó công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của
mình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông
hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ thằng ngốc không bao giờ dám nói. Đó là câu
chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công
chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về hoa hồng xanh và điều ước.
Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây
hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng
ngốc không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao
la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả. Rồi một
đêm thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng
nói như tiếng thì thầm vậy:
- Stupid! Sao ngươi buồn thế?
- Ai vậy…?
- Ta là hoa hồng đây.
- Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được.
- Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi,
loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi. Có
chuyện gì mà ngươi buồn vậy?.
- Ta... Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công
chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.
- Stupid. Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại
mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.
- Sao cơ. Thế nghĩa là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo
ra hoa hồng xanh phải không?.
- Ta biết. Nhưng ta không thể nói cho ngươi được.
- Tại sao chứ.? Ta xin ngươi đấy.
- Stupid à... Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ.
- Ta... Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh. Ta muốn ước mơ của công chúa
trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn.
- Ôi Stupid! Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu
ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách.
Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe
rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc
ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười… Sáng sớm hôm sau khi công chúa vừa thức
dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:
- Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công
chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.
Công chúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn
hoa. Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp
lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông
hoa đặt lên trái tim. Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã
vào báo:
- Thưa công chúa! Hoàng tử đã thắng trận trở về. Có lẽ hoa hồng xanh đã biết
trước điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.
Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên
từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng
tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao
tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy.
- Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.
- Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không .Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.
Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh. Chính nó đã mang chàng về với em.
- Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này!
- Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Stupid sẽ kể cho
cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh. Vậy là hoàng tử và công chúa cùng
đến vườn hoa của thằng ngốc.
- Stupid! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng
xanh của ngươi…
Nhưng Stupid đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà không thấy thằng
ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay
ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất.
Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất
xa xưa “Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim, chỉ có máu từ con tim của một
kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều
kỳ diệu …”
27/6/2017 Sưu tầm trên mạng
27/6/2017








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét