Phong Hóa và những ước vọng xa vời
Trong các hồi ký, ghi chép của mình, nhiều nhà văn, nhà báo
lão thành nước ta đã dành những dòng cảm xúc chân thành kể về những kỷ niệm tốt
đẹp khi họ làm cho tờ Phong hóa. Nhiều người thẳng thắn thừa nhận, họ đã trưởng
thành từ cái “lò đào tạo” Phong Hóa.
Thổi luồng gió mới
Sau khi đàn áp các phong trào yêu nước do các sĩ phu phát động,
thực dân Pháp chỉ được sống yên ổn mấy năm cuối cùng của thế kỉ 19. Từ đầu thế
kỷ 20, cơn bão Tân thư Trung Quốc, cuộc Minh trị Duy tân của Nhật Bản, tư tưởng
khai sáng, dân chủ, dân quyền của Rousseau, Montesquieu, Voltaire ào ạt tràn
vào nước ta. Đây chính là tiền đề để các phong trào đấu tranh có màu sắc hiện đại
trong cả nước rầm rộ phát triển. Đáng kể nhất trong số này là phong trào Đông
du (Phan Bội Châu khởi xướng từ năm 1904 -1908), phong trào Duy tân (Phan Chu
Trinh khởi xướng từ 1906-1908), việc mở trường Đông kinh nghĩa thục (do cụ Cử
Lương Văn Can đứng ra tổ chức, năm 1907), phong trào chống thuế ở Trung kỳ, vụ
đầu độc quân Pháp ở Hà Nội (đều xảy ra năm 1908), rồi cuộc khởi nghĩa Yên Thế
(1908 -1913)… Sự tác động về văn hóa, chính trị, tư tưởng, quân sự của các
phong trào trên đối với xã hội là rất lớn. Mặc dù đều thất bại, nhưng các phong
trào yêu nước vẫn thay nhau bùng nổ khiến người Pháp phải tính toán lại các
chính sách cai trị nhằm đánh vào ý thức dân tộc của người bản xứ. Ông
G.Dumoutier, Thanh tra Giáo dục Bắc kỳ từng nhận định: Muốn thay đổi hình dáng,
màu sắc của một cái cây, không thể bắt đầu với cái cây đã phát triển hoàn toàn,
mà phải tác động từ hạt giống. Muốn biến đổi một dân tộc cũng phải làm như vậy.
Nếu chúng ta muốn đặt được vĩnh viễn ảnh hưởng của nước Pháp trên phần đất này
của thế giới thì phải làm cho họ tiêm nhiễm tư tưởng của chúng ta, dạy cho họ
tiếng nói của chúng ta và phải bắt đầu từ nhà trường và chú ý trước tiên đến trẻ
em… Hơn ai hết người Pháp hiểu rằng, muốn thu phục được tinh thần người Việt,
không gì tốt hơn phương tiện báo chí. Đây là cơ sở để những tờ như Đông dương tạp
chí (1913), Nam phong tạp chí (1918) ra đời. Những tờ báo của chính quyền này
tuyên truyền mạnh mẽ chính sách cai trị của thực dân Pháp, phê phán các phong
trào yêu nước, tẩy chay lối học cũ, đề cao văn hóa, khoa học phương tây… Mục
tiêu chính của các tờ báo trên một mặt nhằm hạn chế tầm ảnh hưởng của truyền thống,
mặt khác thúc đẩy sâu rộng phong trào học và sử dụng chữ quốc ngữ trong dân
chúng. Đây chính là tiền đề gây dựng nên đội ngũ văn nhân ký giả theo tây học
sau này.
Từ đầu thế kỷ 20, nhất là sau khi kết thúc chiến tranh thế giới
lần thứ nhất (1914-1918), ở Việt Nam bắt đầu rộ lên các phong trào sáng tác văn
chương theo lối mới (chủ yếu theo lề lối của Pháp). Báo chí là phương tiện truyền
tải văn chương chủ yếu của thời kỳ này. Đây cũng chính là môi trường làm bùng nổ
các phong trào sáng tác đình đám vào những năm 30 của thế kỷ trước. Trong số những
tờ báo chuyên về văn chương thời đó, có lẽ để lại dấu ấn đậm nhất là các tờ
Phong Hóa, Ngày Nay của nhóm Tự lực văn đoàn.
Có thể nói, Nguyễn Tường Tam là linh hồn của cả 2 tờ Phong
Hóa, Ngày Nay cũng như nhóm Tự lực văn đoàn. Nguyễn Tường Tam (1905-1963) sinh
ra trong một gia đình trí thức có 7 anh em ở huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương. Bố
mất sớm nên mẹ ông phải rất vất vả, tần tảo buôn bán ngược xuôi, nuôi các con
ăn học. Ngay khi mới 16 tuổi ông đã có thơ đăng trên báo Trung Bắc tân văn,
đăng nhiều bài có tính khảo cứu trên Nam Phong tạp chí. Sau khi tốt nghiệp
Trung học ông thi đậu vào trường Mỹ thuật Đông Dương nhưng chỉ theo học một năm
rồi bỏ. Năm 1926, ông vào Nam làm báo. Do có vai trò khá nổi bật trong phong
trào để tang Phan Chu Trinh, ông bị người Pháp truy bắt ráo riết, buộc phải trốn
sang Campuchia. Năm 1927, ông tìm cách sang Pháp học và năm 1930, Nguyễn Tường
Tam lấy được bằng Cử nhân.Đầu những năm 1930, ở Việt Nam xảy ra nhiều sự kiện lớn, có
tính bước ngoặt của lịch sử như cuộc khởi nghĩa Yên Bái, sự ra đời của Đảng Cộng
sản Việt Nam (1930), Phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh (1930-1931)... Thực dân Pháp
đã đàn áp hết sức dã man các phong trào này. Hàng loạt nhà yêu nước rơi vào cảnh
tù đày. Cả xứ Đông Dương như sống trong đêm dài trung cổ. Mọi hình thức đấu
tranh vũ trang hầu như bị triệt tiêu. Đúng vào thời kì này, Nguyễn Tường Tam về
nước. Khi còn ở bên Pháp, Nguyễn Tường Tam rất ấn tượng với tờ Con Ong, tờ báo
trào phúng, châm chích những hiện tượng tiêu cực trong xã hội và ông đã nảy ý định
ra một tờ báo tương tự làm phương tiện đấu tranh.
Tuy nhiên, việc xin phép ra báo Tiếng Cười của ông không
thành bởi chính quyền thực dân luôn tìm cách trì hoãn việc cấp phép, mặt khác,
việc ra tờ báo mới rất tốn kém, Nguyễn Tường Tam khó mà lo nổi được ngay một
khoản tiền lớn. Đây cũng là lúc tờ Phong Hóa của mấy đồng nghiệp dạy trường
Thăng Long rơi vào cảnh bết bát có nguy cơ phải đóng cửa. Nguyễn Tường Tam đã gặp
Phạm Hữu Ninh, Trần Khánh Giư, Nguyễn Xuân Mai để điều đình mua lại tờ báo. Sau
khi có tờ báo trong tay Nguyễn Tường Tam làm Chủ bút, vẫn giữ Phạm Hữu Ninh làm
Quản lí, Nguyễn Xuân Mai làm Giám đốc Chính trị. Từ lúc này, Phong Hóa chuyển
hướng thành một tờ báo chuyên về văn hóa, nghệ thuật, mang đậm tính trào lộng với
3 hình tượng nghệ thuật điển hình Xã Xệ, Lý Toét, Bang Bạnh.
Phong Hóa số 14 ( 22/9/1932), số đầu tiên do Nguyễn Tường Tam
làm chủ bút) ghi rõ tôn chỉ, mục đích:
- Hăng hái theo con đường mới, tìm lý tưởng mới
- Không chịu khuất phục thành kiến
- Không làm nô lệ ai, không xu phụng một quyền thế nào
- Lấy lương tri mà xét đoán, theo lẽ phải mà hành động
- Lấy thành thực làm căn bản
- Lấy trào phúng làm phương pháp, tiếng cười làm vũ khí
Để Phong Hóa sớm có chỗ đứng trong làng báo Việt, ngay khi vừa
nắm tờ báo trong tay, Nguyễn Tường Tam đã rất chú trọng đến việc chiêu hiền đãi
sĩ. Ngoài mấy anh em trong nhà là Nguyễn Tường Cẩm, Nguyễn Tường Long (Hoàng Đạo),
Nguyễn Tường Lân (Thạch Lam), Nguyễn Tường Bách, ông mời nhiều cây bút nổi tiếng,
đang ăn khách thời bấy giờ về làm cho Phong Hóa như Trần Khánh Giư (Khái Hưng),
Hồ Trọng Hiếu (Tú Mỡ), sau có thêm Xuân Diệu, Trần Tiêu (em Trần Khánh Giư), Thế
Lữ. Nhiều người có bài cộng tác chặt chẽ, thường xuyên với Phong Hóa như Trọng
Lang, Huy Cận, Thanh Tịnh, Đoàn Phú Tứ…
Sự ảo tưởng khổng lồ
Ngay từ những số đầu tiên, Phong Hóa đã thổi một luồng gió mới
đầy sinh khí vào lòng bạn đọc, được đông đảo nhân dân, đặc biệt là tầng lớp tiểu
tư sản, trí thức thành thị khắp 3 kỳ hoan nghênh, ủng hộ. Báo in 8 trang khổ lớn.
Mặc dù giá bán khá cao so với những tờ báo cùng thời (7 xu), nhưng Phong Hóa
liên tục phải tăng lượng in. Báo thường in 5000 nhưng có những số phải in tới 1
vạn bản (kỷ lục lúc bấy giờ) mà vẫn bán hết veo. Bạn đọc thích Phong Hóa bởi,
như trên đã nói, thời gian này các phong trào đấu tranh cách mạng bị đàn áp nặng
nề nên việc đấu tranh vũ trang hầu như vắng bóng. Tập trung phê phán những thói
hư tật xấu, những tập tục lạc hậu, cổ hủ, hô hào Âu hóa, thúc đẩy phát triển
văn học nghệ thuật theo lối mới của Phong Hóa cũng ít nhiều đáp ứng được kỳ vọng
của nhân dân. Cũng chính sự ủng hộ của bạn đọc là động lực thúc đẩy anh em tích
cực khai phá các nội dung mới, tìm tòi những phương thức thể hiện sao cho hấp dẫn,
dễ hiểu nhằm nâng cao dân trí. Không khí làm báo Phong Hóa đã được Tú Mỡ kể lại:
Mỗi tuần lễ, tôi đến họp mặt với các anh từ tối thứ bảy bàn soạn về việc viết
lách cho báo, cặm cụi viết vẽ suốt cả ngày chủ nhật; mệt nhọc thì ra sân đá cầu,
đánh bóng bàn để giải trí. Thế là bước đầu chúng tôi có một “trại sáng tác” tuy
còn nhỏ… Các anh có một sức làm việc ghê gớm, đáng phục, làm ngày làm đêm, tốn
khá nhiều cà phê, thuốc lá, làm việc đến rạc cả người, hom hem, xanh xám như
Khái Hưng, ai không biết cứ tưởng là “dân làng bẹp”
Tuy có lượng phát hành lớn, đời sống anh em vẫn chưa được cải
thiện do bị nhà in và các đầu nậu giấy ép giá. Trước thực tế đó, Nguyễn Tường
Tam cùng mọi người trong tòa soạn bàn bạc quyết định lập Tự lực văn đoàn để chủ
động trong các khâu in ấn, đồng thời biến đây thành nơi tập hợp tầng lớp văn
nhân ký giả. Để mở rộng sản xuất, mua sắm thiết bị hiện đại, Tự lực văn đoàn hoạt
động theo hình thức đóng góp cổ phần. Với mỗi cổ đông 500 đồng, Tự lực văn đoàn
nhanh chóng có đủ tiền gây dựng Nhà xuất bản Đời Nay.
Có lẽ do ảnh hưởng của Chủ nghĩa Ánh sáng, Chủ nghĩa Cộng sản
không tưởng phương Tây, những người trong Tự lực văn đoàn đã vẽ ra nhiều kế
hoạch “to tát” nhằm nhanh chóng thay đổi đời sống nhân dân như xin đất rồi tập
trung lại khai khẩn, lập những trang trại kiểu mẫu, trong đó có nhà hợp vệ
sinh, có đèn điện, trường học, bệnh viện, nhà trẻ, câu lạc bộ… cho tá điền sử
dụng với hy vọng mô hình đồn điền kiểu này dần sẽ được nhân rộng ra toàn cõi
Đông Dương… Rõ ràng, ý tưởng trên đây là có thiện ý tốt nhưng thiếu thực tế,
viển vông, nên sớm bị phá sản. Vô tình, những dự án kiểu như thế này lại rất
phù hợp với chính sách mị dân của chính quyền thực dân, nên được người Pháp ủng
hộ. Dường như, những người sáng lập ra Tự lực văn đoàn không hiểu rằng cái người
dân Việt Nam cần lúc này không phải là miếng cơm manh áo mà là độc lập tự do.
|
16/11/2020
Hoàng Văn Quang




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét