Mùa thu Đoàn Chuẩn
Em yêu dấu!
Chưa gặp em, từ lâu anh vẫn nghĩ nhiều
về một mùa Thu chưa đến bao giờ.
Anh vẫn mơ về một mùa Thu thật quyến rũ, mùa
Thu có bầu trời ngả màu sắc xanh lơ với những đóa hoa hồng xinh xinh. Anh tưởng
tượng được hình ảnh của một chốn Thiên Thai huyền ảo Anh đã mong ngày nào đó
mùa Thu anh chờ đợi sẽ đến với một tà áo xanh tha thướt. Mùa Thu sẽ tìm đến như
trong mơ hồ.
Và, anh đã chợt thấy em về trong giấc mơ mùa Thu với sương mù, với
gió heo may lành lạnh làm rụng lá vàng xao xác. Anh nhìn lên cao và thấy hình ảnh
choáng váng của những hàng mây trắng chập chùng:
"Anh mong chờ mùa Thu
Trời
đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng
đẹp xinh..."
(Thu Quyến Rũ)
Em yêu dấu!
Ngay khi chưa gặp gỡ, anh đã biết
anh gặp và yêu em đã từ lâu. Tại sao chưa thấy nhau bao giờ mà có cảm giác đã gặp
và yêu từ trước?
Làm sao có thể giải thích được em nhỉ! Đôi khi, chỉ đôi khi
thôi, anh muốn hỏi Chúa, hỏi Phật lý do nhưng không biết làm cách nào để hỏi. Và
dù cho nếu mà hỏi được, chắc câu trả lời cũng sẽ gần như chỉ là một câu hỏi ngược
lại: Làm gì có sự giải thích trong tình yêu?
Thật ra cũng chẳng cần giải thích.
Với lý luận giản dị của anh, em là cánh hoa duyên kiếp đã đến với anh từ một tiền
kiếp xa xưa: "... Đêm hôm nay chợt nhớ tới nơi xa
Lúc anh về nhặt mấy cánh
hoa
Kèm vào thư, lá thư xanh mầu
Yêu cánh hoa duyên kiếp này
Tìm em trong ý
Thu..."
(Cánh Hoa Duyên Kiếp)
Em yêu dấu!
Rồi chúng ta cuối cùng cũng gặp
nhau.
Anh cứ nghĩ mãi về lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ buổi chiều Thu hôm ấy.
Không hiểu sao, ngay từ lúc gặp em lần đầu, anh đã yêu hình dáng ngập ngừng của
người em gái với đôi quầng mắt đậm màu. Em từ đâu đến?
Tại sao gặp nhau lần đầu
mà chúng ta đã có những duyên tình cũ?
Tình yêu nồng nàn nghệ sĩ đẹp như giấc mộng
chiều Thu chan hòa nắng ấm chắc đã được xếp đặt từ kiếp trước.
Nhưng, hình như
ngay từ những ngày đầu gặp gỡ, anh đã cảm được phút cuối khi chúng ta phải xa
nhau:
"Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm
Nơi quán cô đơn mơ qua trùng
sóng
Mơ tới bên em em tô quầng mắt
Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung...
... Mối
tình nghệ sĩ như giấc mơ
Chóng tàn vì vướng muôn ý thơ..."
(Tình Nghệ Sĩ)
Em yêu dấu!
Anh chỉ biết là định mệnh đã xếp đặt cho chúng ta gặp nhau, và cũng
định mệnh đã ngang trái xếp đặt phút chia ly cho cuộc tình ngắn ngủi của đôi
mình.
Chúng ta đã gặp nhau vào lúc mùa Thu, một mùa Thu bàng bạc gió cuốn lá
rơi ngập hồn người.
Ta đã thương nhau thật sự, sưởi ấm cho nhau khi mùa Đông đến.
Mùa Xuân, chúng ta nồng nàn yêu nhau với đúng ngôn ngữ yêu của tình yêu.
Thế rồi,
cuộc tình chợt xa vắng, lặng lẽ khi mùa Xuân qua đi:
"... Mộng nữa cũng là
không
Ta quen nhau mùa Thu
Ta thương nhau mùa Đông
Ta yêu nhau mùa Xuân
Để rồi
tàn theo mùa Xuân
Người về lặng lẽ sao đành..."
(Tà Áo Xanh/ Dang Dở)
Em
yêu dấu!
Rồi em đã ra đi!
Rồi em đã ra đi trong một chiều Thu gió lộng làm cây
đổ lá, khi con chim nhỏ bé buồn rầu không còn cất tiếng hót nữa.
Rồi em đã ra đi
khi những giọt mưa Thu rơi như giọt nước mắt khóc cho cuộc tình muộn màng.
Những
giọt lệ sầu thu héo hắt nhỏ xuống một dòng sông lạnh vắng lặng lẽ cuốn trôi
theo những chiếc lá vàng tàn tạ.
Anh biết em đi sẽ không bao giờ trở lại.
Mùa
Thu của chúng ta sẽ mãi mãi là mùa của Mưa Ngâu:
"... Thôi thế từ đây
Anh cố
đành quên rằng có người
Cầm bằng như không biết mà thôi
Lá thư còn lại đôi ba
cánh
Đành lòng cho nước cuốn hoa trôi..."
(Lá Đổ Muôn Chiều)
Em yêu dấu!
Lá thư đầy hương vị tình yêu anh vẫn còn giữ mãi đến gần đây. Dù với dòng thời
gian, màu thư có héo úa như màu chiếc lá vàng mùa Thu rơi trước ngõ, lá thư
phai mực đó vẫn là chứng tích của cuộc tình chúng ta.
Cho đến một ngày nào đó.
Rồi một chiều Thu nào đó, anh trở về chốn cũ và nhớ lại hình dáng năm xưa.
Chỗ
hò hẹn cũ vẫn không có gì thay đổi. Nước vẫn chảy qua cầu, nhưng không còn bóng
người xõa tóc.
Mối tình nghệ sĩ có phai, lá thư anh đã đốt nhưng anh biết linh
hồn của lá thư sẽ còn sống mãi, suốt đời, trong đáy quả tim hiu hắt của anh:
"... Anh quay về đây đốt tờ thư quên đi niềm ân ái ngàn xưa
Ái ân theo
tháng năm tàn
Ái ân theo tháng năm vàng
Tình người nghệ sĩ phai rồi..."
(Lá Thư)
Em yêu dấu!
Chúng ta đã biết nhau, gặp nhau, yêu nhau và rồi xa nhau.
Tất cả đều là số mệnh cả!.
Ngậm ngùi, nhưng anh không trách em và anh biết em
cũng không trách gì anh.
Những người thật sự yêu nhau không bao giờ trách nhau.
Anh biết em đi sẽ không bao giờ trở lại:
"... Ai xui ta gặp nhau để tình
gây oan trái
Để tình anh bẽ bàng và tình em lỡ làng
Để mùa Thu lá vàng khóc
tình ta..."
(Vàng Phai Mấy Lá/ Vĩnh Biệt)
CHÚ THÍCH:
Thu Quyến Rũ, Cánh Hoa Duyên Kiếp, Tình Nghệ Sĩ, Tà
Áo Xanh tức Dang Dở, Lá Đổ Muôn Chiều, Lá Thư và Vàng Phai Mấy Lá tức Vĩnh Biệt
là bảy trong những nhạc phẩm bất diệt về mùa thu của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn
(1924-2001). Đa số những tuyệt tác này có Từ Linh (1928-1987) phụ việc đặt lời.
Tháng 10/2001Phạm Anh Dũng


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét