Thứ Ba, 10 tháng 11, 2020
Dòng sông quê mẹ
Ai cũng nói quê mình nghèo, cái nghèo cứ quanh quẩn, khó
thay đổi. Không phải vì người quê thiếu năng động, ít sáng tạo hay không biết
cách làm ăn, mà do hoàn cảnh chung. Cuộc sống dường như luôn chứa đựng nhiều
nghịch lý: những miền quê ngày xưa giàu truyền thống cách mạng bao nhiêu, thì
bây giờ khó khăn bấy nhiêu: Đường sá khó khăn, hàng hóa nông sản thiếu đầu tư
đúng mức nên cũng thiếu đầu ra. Chính sự nghèo khó ấy đã đẩy một bộ phận
không nhỏ những người quê trôi dạt lên phố thị, trở thành người xa xứ. Đôi
lúc chợt khát khao, tại sao thiên nhiên không ưu ái cho quê mình một mỏ vàng
hay một bụng dầu như… I-rắc, ừ, thiên nhiên đã ưu ái cho quê mình một dòng
sông rồi còn gì. Dòng Hàm Luông không đem đến cho người quê nhiều đô la như
dầu hỏa, nhưng đã nuôi biết bao tâm hồn lớn lên, phải không mẹ? Để
những người đi xa, mỗi đêm thao thức, mỗi sáng thức dậy, thấy lòng mình nhớ một
bến sông. Nhớ, nhưng chẳng dám quay về. Thử hỏi, nếu những người bỏ quê đi chịu
trở về, thì sức sống quê hương sẽ bừng dậy như thế nào? Con cũng không thoát
ra được bước thăng trầm ấy. Nhưng mẹ ơi, mọi thứ đều có giá của nó. Nếu gieo
một hạt giống, mình sẽ gặt một cánh đồng; nếu gieo một ân tình, mình sẽ gặt
nhiều ân tình; nếu gieo một oán trách, mình sẽ gặt nhiều oán trách, và mỗi
bình minh đều trả giá một hoàng hôn, phải không mẹ?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét