Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2020
Người đàn bà đợi trăng
1. Căn nhà nhỏ nhắn như cột nấm mọc lên sau cơn mưa rào cửa quay
về đằng đông sáng sáng, chiều chiều đóng im ỉm. Buổi trưa và buổi tối chút
không khí của sự sống hiện hữu. Ðó là lúc người đàn bà trở về tổ ấm, làn khói
lam mỏng mảnh bay lên tha thẩn, tiếng gọi gà rưng rức buồn rơi tõm vào không
gian quánh đặc, cô liêu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét