Trăm năm cũng chỉ là khoảnh khắc (*)
Hoàng hôn dần
buông. Dươi sông, ráng chiều chạm bóng xuống mặt nước; thứ màu sắc
huyền ảo xanh, lam, vàng tím, đỏ ngả dần sang đen. Trong thời khắc chập choạng
giửa sáng và tối xuất hiện nơi bến phà một lảo già vai mang chiếc đàn lục
huyền cầm phím lỏm, bước đi khập khiễng trên đôi nạng gỗ, lão trông thật tội
nghiệp sau vai áo sờn rách cùng với chiếc nón nỉ bạc màu. Hậu quả để lại do
tai nạn giao thông cùng lúc cướp đi người vợ trẻ và đứa con gái đang tuổi
bồng ẳm, chưa kể cái gia tài hai vợ chồng cố gắng dành dụm sau bao năm làm
việc cật lực, phút chốc bay vèo theo số tiền viện phí ,biến lão thành gã hành
khất bất đắc dĩ. May mắn là lão có chút tài mọn múa may trên cây
đàn kiếm ăn qua ngày trên mỗi chuyến phà nối liền con đường lục tỉnh. Cho tới
buổi sáng sớm, lão chưa kịp tỉnh giấc đã nghe vẳng đến tai tiếng khóc trẻ con. Mới đầu tiếng khóc chưa nghe thành tiếng sau lớn dần lên trong sự sợ
hãi. Lại con người lầm lỗi nào gây ra sự tệ hại khác đây?. Lão ngồi bật dậy ngó
dáo dác. Ồ! Có phải đứa con gái đang ngồi khóc trong xó kẹt?. Cầm lòng không
đậu, lão quên khuấy kiếp sống gạo chợ nước sông, cưu mang thêm miệng ăn.
- Mới giờ này khách khứa đi đâu hết trơn!. Đứa
con gái nhìn đám người thưa thớt có mặt trên chuyến phà, nói bâng quơ.
Nghe tiếng đứa con gái
than, lão già buồn muốn chết được. Lão thừa nhận cả ngày hôm nay khách đi lại
trên phà giảm rõ rệt, không khéo đêm nay hai ông cháu phải ăn cháo trắng đi
ngủ sớm.Chợt nhớ tới món tiền hụi còn phải đóng khiến lão giật mình.Đó là món
tiền nho nhỏ tích lũy mỗi ngày để lỡ mai này bế phà ngưng hoạt động thì lão
và đứa con gái có cái mà xoay trở , gì chớ thiếu ăn lão còn chấp nhận chớ
thất hẹn lão quyết không đời nào .Tính cố chấp đôi khi du lão vào con đường
dỡ khóc dỡ cười để mãi sau lão mới ngộ ra triết lý cuộc sống không hẳn đã là
vậy. Nhưng cuộc đời có như thế nào đi nữa, lão cứ đi theo con đường do mình
đã vạch ra. Con đường của kẻ gàn rở thích nghêu ngao cùng trời trăng mây gió
cho qua ngày, hơn là suốt đời lệ thuộc vào chén cơm manh áo đời
thường. Thế cho nên lão cứ là lão,là già hát rong trêu ngươi cùng số phận. Chỉ tội đứa con gái. Nó phải sống theo lão ,lệ thuộc vào lão trong khi tuổi
thanh xuân của nó đẹp tựa bông hoa mản khai. Ngẫm nghĩ, lão cảm giác
mình trót phạm tội. Tội không mang lại cuộc sống sung túc cho
người khác dù đó là một đứa trẻ. Nỗi ám ảnh bám rịt lấy lão khiến lòng lão se
thắt quặn đau.Lão nhìn vẻ ngây thơ nơi đứa con gái rồi ôn tồn nói :
- Đừng buồn con gái ơi !
Do dự trong giây lát
,đứa con gái bươi đám tiền lẻ trong thau nhôm cáu bẩn,nhẩm đếm .Thất vọng,đứa
con gái đưa mắt hết nhìn ra khoảng sông lồng lộng đỏ màu phù sa;lại quay
nhìn sang lão già .Cuối cùng ,nó đánh bạo thử đề nghị cùng lão.
- Phen này chắc ông phải dạy con hát hò để phụ
kiếm tiền.Chứ sống kiểu này hồi hộp quá.
Con bé vừa lỡ lời nói
ra điều mình suy nghĩ,thốt nhiên giật bắn cả người.Trước đây nó nhớ có
lần đòi lão dạy nó hát cổ nhạc như mấy đám ăn xin khác nhưng lão
nhất định từ chối. Mặc dù ,làm ăn thời buổi công nghiệp ,nhất là ngành công
nghiệp điện tử đang phát triển vượt trội ;sắm hệ thống âm thanh sử dụng vừa
dễ tạo ra sự chú ý vừa tiết kiệm công sức lao động .Nhưng đối với lão ,trong
cuộc sống vốn đã bi kịch thì tiền bạc và vật chất hề chi.Con người cần nhận
biết cuộc sống để sống cho đáng sống,của cải đầy kho châu báu đầy nhà ,chết
có mang theo được đâu.Cho nên sự đòi hỏi từ đứa con gái chẳng hơn gì một nhát
chém trúng vào lương tri con người lương thiện ; dù vẫn biết lời đề nghị xuất
phát từ tấm chân tình hiếm hoi.Hơn nữa, lão luôn tâm niệm coi nó như đứa con
ruột thịt thì xá gì tiền bạc làm tổn thương đến tuổi thơ nó.Việc lợi dụng lao
động trẻ con đồng nghĩa với tội ác,điên gì bày ra trò ca hát cho thiên hạ mua
vui.Không ! lão không cần phải vay mượn thứ công nghệ hiện đại hại điện ấy
làm chi.Vã lại ,cái ngày phải từ biệt bến bắc này đâu còn xa xôi gì.
Biết lão già đang giận
run,đứa con gái lí nhí nói :
- Ông đừng có giận
con.Chẳng qua con muốn kiếm tiền để ông có thêm bữa nhậu.
Dứ dứ ngón tay tỏ ý
không bằng lòng ,lão nói :
- Nghe cho rõ nhé !
Đây là lần cuối cùng ta cho phép nói chuyện vô bổ đó trước mặt ta.Tiền hả?Nếu
nếu lão già này vì tiền thì lão đâu có ở cái xó xỉnh này.Tiền ,thật ra ai mà
chẳng cần có nó để mua bán sinh sống qua ngày nhưng thực chất nó chỉ là tấm
giấy không hơn không kém.
- Con xin lỗi ông.Đứa
con gái hai mắt đỏ hoe nói.
Có vẻ chưa nguôi được
cơn tức giận lão hậm hực bước tới đứng ở lan can con phà, mắt nhìn dõi
theo từng dề lục bình trôi nổi vô định bên tiếng máy đuôi tôm nổ nghe lạch
bạch dưới sông, vẳng nghe như có tiếng ai gỏ nhịp điệu ca buồn .Trời đang tối
dần. Bên kia sông những ánh đèn leo lét ,vàng vọt nhắc nhớ nơi lão về một gia
đình .Nếu số phận không đố kỵ bắt gia đình lão phải ly tán, hẳn giờ đây lão
cũng có tổ ấm ở một nơi nào đó;cũng có đứa con gái trạc tuổi đứa
con gái lão đang nuôi.Càng nghĩ lão càng thấy thương cho thân phận lạc loài
của bọn trẻ. Rồi mai đây khi chúng từng ngày lớn lên trong xã hội đầy bất
trắc , không thân thiện liệu chúng sẽ ra sao?
Đứa con gái bước tới
đứng bên cạnh lão từ nảy gìơ. Như muốn chuộc lại mọi lỗi lầm nó đưa
bàn tay nhỏ bé đăt lên bàn tay thô ráp nơi lão hòng mong sự tha thứ.Hơi ấm từ
đôi bàn tay truyền qua bàn tay khiến lão giật minh quay lại, nhận ra đôi mắt
tuổi thơ bên một gương mặt thánh thiện . Lão cảm thấy vô cùng hoi hận trước
hành vi thô lỗ nơi mình vừa rồi.
- Con đói chưa vậy.Hay
chúng ta ra về sớm ? Lão cố gắng lắm mới thốt nên lời.
- Hôm nay sao “hẻo
“quá ! Để con ráng chạy một vòng nữa thử xem.
Không đợi lão có đồng
ý hay không, con bé nhanh chân biến mất trong dòng xe cộ nằm nối đuôi nhau
qua phà. Thoáng chốc, đứa con gái đã có mặt bên cửa xe, chìa chiếc thau nhôm
ra nói với bác tài.
- Ông ơi ! Giúp ông
cháu đi.
- Con “ qủi nhỏ” .Có
phải mày không vậy?
- Dạ ! Chính con đây.
- Sao ông cháu mày
không đàn sáu câu nghe đở ghiền ?
- Ông con mệt rồi.
- Hôm nay chắc “ khẳm”
lắm đâm ra làm biếng chứ gì ?
- Từ sáng tới giờ xui
xẻo xin chẳng được gì.
- Sao mày không bắt
chướt mấy mụ sồn sồn “nhổ lông” đốt phong long. Sao tao nghi quá ?
- Con thề mà.
- Thề xe lửa cán đường
rầy chứ gì.Cái mặt vịt con xấu xí như mày làm sao ăn nói qua mặt được giặc
lái tụi tao.
- Hổng dám qua mặt
đâu.
- Dám quá đi chứ!. Tao
còn nghe “đại cái bang “ bọn mày giàu hết biết. Sáng sáng, trước khi đi hành
nghề phải cà phê cà pháo ra trò ,chiều về đổ tiền cả giỏ ra đếm rồi chui vào
quán ăn nhậu ra trò?
Đứa con gái nghe nói
vậy bèn lên tiếng phản đối quyết liệt :
- Ở đâu con không biết
,chứ ở cái bế phà này làm gì có chuyện đó.
Nhân vui câu chuyện
,bác tài xế ướm lời để thử lòng con nhỏ:
- Mày có chịu làm con
tao không.Tao lo cơm nước ngày ba buổi,cho ăn mặc đẹp,đi học đàng hoàng ?
- Còn ông con ?
- Xì ! Mày làm như ổng
là cha mày không bằng.Không có mày lão đở tốn miệng ăn.
- Ông nói chi ác quá
trời !
- Thôi ! Nghe lời tao
bỏ quách lão cho rồi
- Dù phải chết con
cũng ở bên ổng .
- Mày có biết vài
tháng tới đây khi chiếc cầu Cần Thơ này xây dựng xong thì cả hai ông cháu mày
cùng với những kẻ sống trên hai đầu bến phà này bị thất nghiệp hết hay không
?
Thất nghiệp.Lần đầu
tiên nó nghe nói tới cái từ lạ hoắc lạ huơ này. Và vì sao khi chiếc cầu xây
dựng xong . . .???
- Thất nghiệp là gì hả
ông. Có vui lắm không?
- Là không còn việc
làm.Là hết đường làm ăn.Tới lúc đó đói trắng răng ra ,vui đến chảy nước mắt
con ạ !
- Sao kỳ lạ vậy? Còn
ông thì sao ,có thất nghiệp không ?
- Tao à !Tới lúc đó xe
tao chạy phom phom trên cầu,chả cần tới cái phà ôn dịch làm tiêu tốn biết bao
thời gian như thế này đâu.
- Ông xí gat con ních
không hà!
- À, rồi mày sẽ thấy
nay mai thôi. Tới miếng sắt cũng không còn nữa là chiếc phà.
Bán tín bán nghi, đứa
con gái suy nghĩ liệu có nên tin vào lời nói của cánh lái xe chăng Dù gì nó
cũng từng là phương tiện đưa đón bao nhiêu chuyến xe, con người thì sao phút
chốc người ta lại đi hủy diệt nó; thay vì khôn ngoan gìn giữ biểu tượng ,biến
nó thành địa điểm thu hút khách du lịch.? Hóa ra, từ hơn năm nay trên mỗi
chuyến phà qua lại nơi bến sông hành khách xầm xì bàn tán về khối bê tông
khổng lồ đang hàng ngày dài ra từ hai bến sông .Cái khối xi măng cao sừng
sững lúc trông giống hai chú hươu cao cổ tiến lại phía nhau;lúc nom như bộ
xương khủng long thời tiền sử. Thì ra ở đó người ta đang xây dựng một chiếc
cầu.
Rõ là lão già đáng
ghét. Lão tuyệt nhiên không hé lộ cho nó biết sự việc trọng đại này.Hay lão
cũng đang lo sợ cái ngày thất nghiệp ,sợ không còn được ôm đàn gảy từng tứng
tưng ?
Chợt nhớ tới bổn phận
của mình trong lúc này là chạy lo kiếm tiền .Đứa con gái nhoẻn nụ cười nói
với bác tài:
- Cho con tiền ăn cơm chiều nay đi ông.
- Chịu đi theo tao để làm con tao chưa ?
- Để con xin phép ông con rồi con sẽ trả lời sau
.
- Con “qủy” mày định khôn hơn tao nữa sao.Thôi !
Tao mệt rồi.Mau đi gọi lão già đến đây đàn
vài bản nghe chơi. Phần tao ,tao đi vận động những người khác.
Nghe vậy, đứa con gái
sướng rơn lao đi tìm lão gìa.Nó hy vọng đêm nay không chỉ có cơm bỏ bụng mà còn
lo được cho lão già có thêm chén rượu ấm lòng.
Chẳng mấy chốc ,lão
già được đứa con gái dẫn tới.Đám lái xe nhao nhao đòi lão phải chơi bài nào
hay nhất, thuộc loại ruột rà mới được. Có kẻ còn hứng chí bóp còi inh ỏi cổ
vủ. Chưa vội mấy,lão già chờ cho không khí sôi nổi trôi qua , bình tỉnh lôi
chiếc đàn trên vai xuống .Chiếc đàn thoạt trông tưởng còn mới nhưng nhìn kỷ
thấy bị trầy sướt nhiều chổ do không được bảo vệ hoặc phải lao
động nhiều quá .Điều này càng chứng tỏ tay nghề lão già khá vững vàng. Tuy nhiên
điều đó có giá trị gì khi nghệ thuật chỉ là cuộc mua vui trong chốc lát cho
những kẻ qua đưởng. Vẩn biết cuộc đời là thế nhưng với lão ,lão tỏ ra nghiêm
khắc hơn mọi người ở chổ, luôn coi nghệ thuật là điều thiêng liêng cao
cả.Chính điều này đã nhắc lão phải cẩn trọng mỗi khi biểu diễn trước bất kỳ
một ai .Nhiều người không hiểu cho rằng lảo điệu bộ ,màu mè ,chảnh choẹ khi
ngồi ì ra đó so lại từng sợi dây đàn trong khi bắt đám đông chờ đợi.
Dưới bàn tay khéo léo
nghệ nhân,lão bắt cây đàn run lên với những âm thanh mùi mẩn qua
bài vọng cổ.Càng chơi lão càng hứng thú một cách bất ngờ khiến người nghe như
bị thôi miên. Cả đến đứa con gái từng nghe lão chơi đàn nhiều năm cũng không
ngờ bửa nay lão chơi hay xuất thần ,làm nó đứng chôn chân trong
nổi ngạc nhiên lớn lao.Tranh thủ lúc mọi người đang say sưa chiêm ngưởng ngón
đàn tuyệt vời, đứa con gái không bỏ lở cơ hội đưa chiếc thau nhôm cho từng
người tùy hỷ bố thí. Kết qủa ngoài sức tưởng tượng .Chỉ loáng một cái ,chiếc
thau đựng lưng những tờ giấy bạc.Ranh ma hết biết,con bé quơ vội nắm tiền cất
vào chiếc túi nhỏ đeo bên hông .Trong bụng nó vui lắm,nó muốn nhảy dựng lên
để reo hò cho thỏa thích nhưng may sao nó tự kềm chế được bản thân nên âm
thầm hoan hỷ lấy một mình.Thế mới thấy hết cái gía trị của đồng tiền vì bản
thân nó không là gì hết nhưng rơi vào tay ai, ngừơi đó có quyền ra lệnh,dù
điều đó đúng hay sai không cần biết.Tiền .Một vũ khí tưởng mỏng manh mà
có rất nhiều quyền lực, bởi nó dễ dàng đâm toạc cả lương tâm con người không
thương tiếc.Thậm chí ,còn có đủ khả năng biến đổi một con người
vốn hiền lành chất phát trở thảnh con người hợm hỉnh trong giây
phút
Buồn .Đứa con gái bỏ
mặc lão già say sưa cùng tiếng đàn của lão.Nó âm thầm lẻn ra phía sau con phà
đứng khóc một mình.Trước mắt nó, đêm đen lồng lộng phủ trùm lên vạn vật cho
nó cảm giác mình nhỏ nhoi hơn đám lục bình đang trôi dập dềnh trên mặt nước
.Nó tự hỏi nó là ai,tại sao nó lại phải có mặt trên cõi đời này làm gì?Sự tra
vấn về nguồn cội để mong tìm ra tung tích chỉ là cuộc kiếm tìm vô vọng khiến
nó càng bất mãn với bản thân mình nhiều hơn nữa. Nó muốn làm điều gì đó. Phá
phách, đánh nhau chẳng hạn?
Đang bận tâm về bản
thân, chợt đứa con gái có cảm giác đang có bàn tay ai đó đặt nhẹ lên vai
mình. Trong sự hốt hoảng cùng độ ,nó kịp quay ra nhận thấy
gương mặt xương xẩu , cháy nắng từ lão già. Lão ôn tồn hỏi nó:
- Sao con lại bỏ ta ra đứng đây?
- Đứng cho có gió mát.
- Con chớ dấu ta.
Dấu nỗi buồn vào trong
lòng,đứa con gái mắt ráo hoảnh hỏi lão:
- Mà sao ông không đánh đàn nữa,lại theo con ra
đây làm gì ?
- Có bao nhiêu tài nghệ lão đã mang ra sài hết
trơn rồi Lão già chân thật nói.
- Xí ! Chứ không phải tới cử rượu?. Nói thật
nghe , con thấy hôm nay ông chơi vọng cổ hay hết sẩy.
- “thằng cha mày” ,đồ con gái lém lỉnh.
- Ông chửi con thật ư?
- Thì đã sao ?
Đứa con gái vùng vằng
làm nũng rút đầu nép vào ngực lão .Mái tóc bù xù che kín gần hết khuôn mặt
nên chỉ còn nghe thấy tiếng cười hí hí quay phá. Đã lâu lắm
rồi đứa con gái mới được nghe lại tiếng “chửi” theo kiểu mắng yêu nơi lão. Cái giọng Nam bộ đặc sệt nghe thô kệch nhưng cứ thấy hay hay. Nó muốn nhân cơ
hội, hỏi cho ra ngô ra khoai chuyện người tài xế đà nói với nó lúc nảy.
Nhìn theo hướng chỉ
của đứa con gái lão già nhìn về phía hạ lưu con sông. Nơi đó ánh sáng chói lòa
làm dậy cả một góc trời đêm. Ở đó hơn một năm qua ngày cũng như đêm có hàng
trăm con người cật lực lao động đào đắp,khuân vác,vận chuyển cả ngàn tấ sắt
thép,xi măng ,cát đá. . .hoà cùng tiếng máy nổ ,tiếng động cơ,tiếng cần trục
rít kêu ken két nghe đinh tai nhức óc để sớm hoàn thành một công trình thế
kỷ.Chiếc cầu.Phải!Chiếc cầu sớm nối liền hai thành phố trong tương lai.Từ đó
mở ra con đường lục tỉnh đầy tham vọng trong việc mở mang trí thức,đem ánh
sáng văn minh tới tận các vùng miền nông thôn hẻo lánh cùng vận
chuyển nhanh chóng vật phẩm của chín tỉnh đồng bằng Nam bộ tới mọi miền đất
nước.Ngày đó sẽ không còn xa, không còn phải đợi chờ kỳ vọng như bao thế hệ
cha ông lão coi đó là chuyện viển vông không tưởng. Tuy
nhiên, chuyện lão phải dấu nhẹm việc có mặt chiếc cầu kia là cố tình không làm
cho trí óc non nớt nơi nó bị giao động, vậy mà con bé đã sớm phát
hiện. Biết khó thể dấu nó lâu hơn, lão bèn hỏi:
- Con hỏi với ngụ ý
gì?
Đứa con gái buồn buồn
hỏi:
- Có phải sắp tới đây ông cháu ta bị thất nghiệp
không?
- Ai đã nói với con điều ấy.Lão hỏi vặn lại đứa
con gái.
- Chuyện sờ sờ ra đó mà ông còn hỏi đánh đố
con. Con còn biết cái bến phà một thời hoạt động sầm uất này rồi sẽ trở thành
quá khứ.
- Đúng! Trên đời này đâu có gì tồn tại mãi, ngay
cả con người chúng ta.
- Rồi mình sẽ đi đâu và về đâu ?
Trước sự quan tâm và
đầy lo lắng từ đứa con gái làm ông có chút xốn xang. Nó không lo sao được khi
mà nhìn lại mớ tài sản chẳng có gì ngoài cây đàn phím lỏm vất đi chưa chắc có
người lượm.
- Con khéo
lo.Mọi chuyện đã có ta đây.
Quả thực,với con người
từng trải như lão thì chuyện đó có hề chi.Con người tuy cùng là hệ động vật
nhưng ngoài đôi bàn tay ra còn có khối óc.Chỉ có những ai biếng nhác mới sợ
hãi lo âu,đầu hàng cuộc sống dễ dàng.Riêng lão, từ lâu
lão đã cần kiệm tiết kiệm được số tiền nhỏ bằng cách chơi một chân hụi .Với
món tiền đó lão đủ mua một chiếc ghe con dành cho việc đánh bắt cá tôm trên
sông nước, tạm sống cho hai ông cháu qua ngày.
Sau một hồi giải thích
này nọ,đứa con gái vô cùng ngạc nhiên trước sự toan tính khá chu đáo của
lão. Thì ra, lão không những phải vất vả cưu mang cuộc sống cho nó
mà lão còn nghĩ tới tương lai
của nó đến nơi đến chốn, không thua gì người thân ruột thịt.Trong giây phút
bất ngờ để hiểu ra sự việc ,đứa con gái đã không nén được nỗi xúc động bèn ôm
chầm lấy lão khóc say sưa. Nước mắt . Đúng là thứ đàn bà con gái. Chỉ có khóc
và khóc , chẳng giải quyết được gì.
Tiếng tút tút từ chiếc
còi tàu báo hiệu chiếc phà đang về tới bến. Mọi hoạt động bổng trở nên sôi
động, ồn ào hẳn lên. Người ta gọi nhau í ới hoà cùng tiếng động cơ xe tải nổ
dòn.Lẩn trong đám người thưa thớt , lão dắt tay đứa con gái lên bờ
.Khác hẳn mọi hôm, đêm nay trông cái bến phà hoang vắng đến buồn thiu. Lác đác
đây đó dăm ba thực khách ngồi ăn uống vội vã bên ánh đèn dầu leo loét. Phải
chăng đây cũng là điềm sớm báo hiệu cho một cuộc chơi sắp tàn?. Tự nhiên trong
lòng lão dậy lên nỗi buồn mênh mông. Biết làm sao được khi mà trong đời mọi
cái đều có thể thay đổi , trừ thời gian .
- Ông ơi! Mình ghé vào quán nào kha khá ăn tối
đi.
- Lạ hén. Mới lúc nảy còn lo húp cháo,giờ đòi ăn
tới nhà hàng .
- Con nói thiệt mà ! Đủ để ông say tới bến.
- Giởn chơi hả nhỏ ?
Thay vì phải trả lời
câu hỏi của lão, đứa con gái cắc cớ hỏi ngược lại:
- Mà sao lão cứ thích tọng vào miệng cái thứ
nước giết người đó vậy,không ung thư cũng xơ gan cổ chướng có ngày ?
- Tao bao nhiêu tuổi rồi nhỏ.Nói thiệt chớ con
sâu rượu trong bụng ta nó mạnh hết cở, con vi rút nào chịu nổi, nó diệt ngay
từ cửa miệng. Hơn nữa, ta sống tới tuổi này rồi ,ngoài thú vui rượu chè
ra ta còn biết làm gì?
Nhắc tới rượu hai mắt
lão sáng lên.Với lão, rượu là người bạn đối ẩm chân tình .Mỗi ngày
chỉ cần cho lão uống vài ly nhỏ chất trăng trắng ,cay cay là lão chẳng
cần ăn uống chi cho thêm tốn tiền.Người ta ta thán , coi thường kẻ
nát rượu cũng đúng thôi. Vì ăn uống say sưa về nhà đánh vợ chửi con , ai đâu
chịu nổi. Uống rượu cũng có cái văn hóa của nó.À ! Cái này nói thiệt, lão đã
học lóm của ai đó nói trong bữa nhậu chính hiệu “văn minh miệt vườn”. Bữa
nhậu gồm dĩa mắm ruốc,vài ba trái xoài,vài con cá khô nướng; tất nhiên là có
cả một can rượu đế.”Tình thương mến thương mà anh hai”. Cứ thế, hai
chén rượu đặt hai đầu manh chiếu thay bàn,chạy rượt đuổi nhau. Kẻ nào uống
chậm lảnh đủ hai chén nhập làm một.Dô ! Một trăm phần trăm anh hai
ơi !
Thấy lão già cố chấp
,đứa con gái thôi không khuyên can lão làm gì.Nó chọn một chiếc quán rồi cho
gọi rượu thịt để lão nhấm nháp; còn nó, nó chạy vội về chỗ trọ tắm táp, giặt
giũ. Đứng dưới làn nước mát sau một ngày phơi mình dưới nắng nóng,bụi bặm,đứa
con gái cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi trôi chảy hết theo dòng nước.Tắm gội xong
nó lại quay ra với lão.Hai ông cháu ,một già một trẻ ngồi đối diện nhau ăn
uống. Bất chợt,qua chút hơi men lão nhăn mũi khó chịu với cái mùi nước hoa rẻ
tiền .Lão nghi con nhỏ xài sang chứ đâu biết rằng :thứ xà bông nó dùng để gội
đầu toàn là loại hàng khuyến mãi được cho không ở khắp hang cùng ngỏ hẻm.Lão
định lớn tiếng dạy khôn cho nó một bài học về tính tiết kiệm này nọ,nhưng khi
ngước nhìn lên, lão không còn nhận ra đứa con gái từng sống với mình bấy
lâu. Một thiếu nữ hẳn hoi.Lão không còn tin vào hai mắt nữa.Có thể lão đã uống
nhiều qúa chăng? Không ! Lão cầm xị rượu lên xăm xoi tính toán.Bằng chứng
đang rành rành ra đây.Xị rượu chưa vơi đến nửa.Lão có chút bận tâm và lo
lắng.Lão bận tâm vì con bé ngày một lớn, xinh đẹp hơn.
Còn lo lắng là lo lắng cho tương lai sau này của nó.Lão tự nhủ với lòng rằng: phải làm cái gì đó cho con nhỏ trước khi chiếc cầu hoàn thành. Lão không thể chậm trể hơn. Lão nhất định ngay sáng ngày mai lão sẽ chạy vạy vay mượn thêm ít tiền ; đồng thời hốt nốt số hụi, đi mua ngay một chiếc ghe nhỏ làm phương tiện sinh sống. Bởi vì , nếu mai kia lão có theo ông theo bà thì đứa con gái còn có cơ hội tự lo cho bản thân mình. Suốt đêm lão trằn trọc suy nghĩ mãi,không sao chợp mắt .Sáng ra,trời vừa hửng sáng lão đánh thức đứa con gái dậy sớm.Tưởng cứ như mọi ngày,con bé sửa soạn mọi thứ đồ lề để kịp giờ xuống bến phà, nhưng lão đã vội ngăn nó và nói rỏ ý định. Mới đầu, đứa con gái rất ngạc nhiên bán tín bán nghi, sau thấy lão quyết tâm bỏ công dò tìm suốt buổi, để mua cho bằng được chiếc ghe mới thôi. Tới lúc này nó mới té ngửa ra để hiểu rằng lão già đã không gạt nó. Cũng từ đó hai ông cháu họ từ giả nghiệp cái bang,từ bịệt cái bến phà có hơn trăm tuổi, lao vào cuộc thử thách mới. Công việc mới đầu xem ra không thuận lợi, lòng nặng trĩu nỗi buồn. Lâu dần, do sự cần cù lao động và nhờ tính kiên trì nên cả hai; một trẻ ngồi sau cầm lái, một già trước mũi quăng chài gĩư lưới . Được mẻ cá nào lại đem ra chợ bán hoặc đổi lấy thứ gì cần thiết. Công việc đắp đổi qua ngày không cần phải tính toán ,nơm nớp lo sợ như những ngày trước kia.
Cho đến một hôm khi
cơm nước buổi chiều đã xong. Đứa con gái xin lão cho nó nhập bọn cùng đám đông
hiếu kỳ, kéo nhau đi xem chiếc cầu treo bằng dây văng vừa mới khánh thành lúc
sáng. Mới đầu lão không mấy hài lòng, song nghe con nhỏ van vỉ than thở mãi
khiến lão phải ậm ừ để nó được vui. Còn lại một mình trên chiếc ghe, lão chui vào khoang mang chai rượu, chiếc đàn ra ngồi trước mũi ghe nhâm
nhi. Vừa đàn vừa uống rượu, lão hướng mắt nhìn về phía chiếc cầu đẹp đẻ uy
nghi nổi bật trên nền trời được rán vàng bởi buổi chiều, mà nghe
lòng mình buồn nhớ tới cái bến phà trong quá khứ bấy nhiêu. Sự u uất, trầm mặc
có lẽ do được dồn hết vào tiếng đàn nên qua mớ âm thanh trầm bổng nghe
như có mũi dao nhọn xoáy mạnh vào tận lòng người nỗi
buồn hoài cổ. Đã hết rồi cái thời làm kiếp nghệ sĩ hát rong mang tiếng đàn
trôi nổi theo dòng sông, tím nở như hoa lục bình. Lão muốn quên tất cả, quên
tất cả mà sao cái quá khứ nó cứ hiện hữu dày vò mãi nơi tâm hồn lão, bắt lão
phải khổ khổ sở. Buồn. Lão vồ ngay chai rượu tu một ngụm dài kèm với tiếng
khà đầy ấn tượng, thay cho miếng mồi.Vô tình,lúc ngửa cổ lên đổ rượu vào
miệng, mắt lão chạm vào bầu trời mang nặng hơi nước, đe doạ cơn mưa giông sắp
ập tới. Lão cảm thấy lo cho đứa con gái, không biết giờ này nó đang ở đâu, làm gì và liệu nó có kịp về trước cơn mưa?. Lão định bụng sẽ lên bờ đi tìm
nó nhưng với đầu óc không thoải mái khi nói về chiếc cầu đã khiến đôi chân
lão cứ chôn chặt một chổ. Lão nhớ là nhiều tháng qua trời khô hạn,đất nứt nẻ
dưới chân, sông rạch cạn nước, ruộng vườn cháy xém, dân tình khát khô. Cầu
trời sớm có trận mưa thật lớn.Chưa kịp nghĩ cạn ý; bất chợt đã xảy đến trận
cuồng phong với những chớp giật,sấm sét gầm rú vang động bốn bề. Mưa. Trận mưa
xối xả kèm theo gío lốc thổi oằn những thân cây. Suýt chút nữa lão bị hất
khỏi ghe nếu không nhanh tay vớ nhầm chiếc sào cắm ở đầu mũi. Trong lúc cố
gắng xoay trở, chống đở vất vả trước cơn mưa gió vùi
dập,lão đã để vuột khỏi tay chiếc đàn,rơi xuống dòng nước lạnh.Vĩnh biệt
chiếc đàn.Vĩnh biệt Cao văn Lầu Dạ cổ hoài lang.Vĩnh biệt sáu câu vọng cổ mùi
mẫn buồn đứt ruột.
Bất chấp gío mưa sấm
sét, lão nhổ sào, hướng mũi ghe chạy về phía chiếc cầu mong tìm thấy đứa con
gái. Dòng nước hung hản chảy xiết ngầm chứa bao bất trắc nguy hiểm
xảy ra. Mặc kệ. Lão cố vuốt dòng nước chảy đầm đìa xuống mặt, che khuất hết tầm
nhìn. Lão cố gọi tên nó hay đúng hơn là lão cố hét thật lớn nhằm
át đi tiếng sấm sét; hoặc giả trấn áp đi nỗi sợ hãi riêng mình. Trong cơn say
chếnh choáng,lão mộng du thấy lão đang bước đi giữa con đường mà hai bên
có nhiều hàng quán buôn bán tấp nập kẹo bánh,trái cây đặc
sản mùa nào trái nấy, chim chuột,rắn rùa ,tôm ếch cùng lời chèo
kéo,cải vả ồn ào quen thuộc. Và, trong đám đông xô bồ phức tạp đó,lão bắt gặp
lão cùng đứa con gái đang gò người bên những thanh âm phát ra từ
chiếc đàn lục huyền cầm ,kêu gọi sự ban phát.Qúa đổi vui mừng ,lão hét lên
thật lớn . Giật mình tỉnh lại khi thấy mình đang hì hục,chấp chới bơi lội
trong dòng nước một cách tuyệt vọng .Không! Lão không thể chết.Lão cố
thử ngoi lên khỏi mặt nước một lần nữa, giữa cơn sấm sét tạo thành
những tia lửa dài ngoằn ngoèo như chực cắt bầu trời ra thành hai
mảnh .Và, qua mớ ánh sáng chớp lóe liên hồi,lão nhìn thấy khối bê tông khổng
lồ ,đen đủi lao thẳng ra từ hướng hai bến sông .Khối bê tông được treo
trên vô vàng sợi dây cáp mỏng manh hình rẽ quạt.Chiếc cầu.Nơi hội
tụ bao thế kỷ mơ ước mở ra con đường lục tỉnh xuyên suốt ;nối liền thành thị
tới nông thôn .Hứa hẹn sự đổi đời đối với trăm triệu nông dân chân lấm tay
bùn,quanh năm sống nghèo khó trên vùng châu thổ bạt ngàn màu xanh cây
trái,màu vàng ruộng lúa. . .
Cuối cùng, trong sự
bất lực đầy hoang tưởng ,lão thấy chiếc câu biến thành vật thể bay rực sáng,
bay vút lên bầu trời bằng đôi cánh trải rộng ra khắp mặt sông. Một
cảnh tượng mà suốt cả đời lão chưa một lần chứng kiến. Lão cố nâng mình lên
khỏi mặt nước để bám theo chiếc cầu ;bám theo những điều không có thực. Nhưng
càng vùng vẫy, lão càng bị con nước nhấn chìm sâu vào dòng nước hung hản chảy
xiết.
(*) tựa đề mượn từ ý
thơ T.B.H
|
|
Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015
Trăm năm cũng chỉ là khoảnh khắc
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Từ hạt ngọc tâm hồn đến tâm tình tuổi thơ Hiện nay có nhiều ý kiến cho rằng trẻ em không còn yêu thích văn học, văn học thiếu nhi Việt N...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...



.jpg)






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét