Đi giữa mùa thu...
Nguyễn Bội Nhiên
Là một hành nhân yêu mùa Thu, tôi đã đi qua rất nhiều con đường có lá rơi vàng
cùng màu với nắng. Mùa Thu với tôi bao giờ cũng bắt đầu bằng nỗi bồn chồn đợi
mong những giọt mưa Ngâu hiu hắt đổ xuống vạn vật trong lặng lẽ. Lúc ấy, thêm
lần nữa tôi ngồi thật yên trong ánh sáng thái hòa, nghe trong nhịp rơi của từng
giọt mưa kia có niềm mang mang xao xuyến của đất trời.
Những ngày mùa Thu trên quê tôi có nguyên vẹn
một khoảng trời xanh lơ in bóng những con thuyền xôn xao sóng nước, có những
đốm nắng nhỏ xiu xiu mơ màng thỉnh thoảng lại nhạt đi một ít dưới những vòm
cây, có những cơn mưa chiều mát lạnh… Dẫu không mang về heo may và ngô đồng
rụng, mùa Thu ở đây vẫn gieo vào lòng người cảm xúc lãng mạn khi nhìn những đám
mây bồng bềnh mà bâng khuâng trong nỗi hoài nhớ thân thuộc: Hàng năm,
cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không... có những đám mây
bàng bạc, lòng tôi lại xôn xao nhớ về ngày tựu trường…(Thanh Tịnh).
Phút bồi hồi trong thẳm sâu ký ức giữa tiết Lập
Thu hay Bạch lộ có thể trao cho con người sự cảm nhận
đầy đủ về cái không gian vàng rực nắng, xào xạc lá, mơn man gió, mỏng mảnh
sương, trong trẻo tiếng và tĩnh lặng dòng sông. Chừng ấy từ những ngày Thu sẽ
làm nên bao nhiêu là ngỡ ngàng, rạo rực và bao nhiêu thi tứ. Nét yêu kiều của
mùa Thu nào đã xa chẳng phải đã viết lên đời thơ tài hoa và nồng nhiệt của Xuân
Diệu những vần Thơ duyên náo nức đắm say: Trời xanh đổ
ngọc qua muôn lá/ Thu đến nơi nơi động tiếng huyền đó sao. Có lẽ vì
thế mà bây giờ nhường như không còn ai hỏi mùa Thu vì sao trong ngàn năm tuổi
tác của Đường thi có Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc(sông Thu
liền với trời xanh một màu), trong tâm thức yêu thương của người Nga luôn hiện
bóngMùa Thu vàng của Lêvitan và những khoảnh khắc kỳ diệu của mùa
Thu trong những câu chuyện kể thấm đẫm vị đời của Pautopxki. Cũng như những
ngày Thu đã qua, những ngày Thu này trên nhân gian có sắc màu của lá
phong đỏ như mối tình đượm lửa, hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa (Tế
Hanh), có sự gợi nhớ khoảnh khắc rừng phong Thu đã nhuốm màu quan san của
Kim-Kiều. Cứ thế, mùa Thu chưa bao giờ là của riêng ai nhưng bất cứ ai cũng có
thể có mùa Thu của riêng mình sau những buồn vui phận người.
Dưới ánh sáng vi diệu của một ngày mùa Thu năm
nay, tôi gặp một người đếm lá rơi bên sông nước thanh bình của dòng sông quê.
Bến sông nơi người ấy ngồi đong đầy tiếng lá về cội và trên từng thân cành
thoảng hương diệp lục của cỏ cây ở đó đã có niềm vui của mỗi chiếc lá sắp sửa
chào đời. Trong một tích tắc ngưng lặng của ánh nắng Thu phân vàng
óng, con người kỳ lạ ấy nói điều gì đấy với lá như đang thì thầm với một cuộc
đời riêng vừa đến vừa đi trong bước phân kỳ rất đỗi thong thả, nhẹ nhàng của
thời gian. Bất giác, tôi nhận ra mình đang chờ đợi chiếc lá cuối cùngdẫu
biết trên cây đã có một mùa lá khác, như ngày mai chính là cuộc sống mới mẻ của
hôm nay.
Và trên nhịp rơi khẽ khàng khoan nhặt của chiếc
lá nhân hậu kia, tôi nghe sự vẫy gọi của cuộc đời trong tiếng trống ếch rộn
ràng chen cài ánh đèn lồng muôn màu của đêm Trung Thu đã về trên những ngả
đường.
Hoa cúc mùa Thu
Những bông cúc e ấp được bày trước hàng hoa
bên đường khiến nhiều người nhận ra mùa Thu năm nay đang xao động nhẹ
nhàng giữa đất trời Quảng Trị đã dịu dàng trở lại trong buổi sáng đầu tiên của
tiết Xử thử.
Bao giờ cũng vậy, sự cảm nhận mùa Thu luôn
nhắc người ta nhớ tới mùa gặt, gợi lên trong tâm tưởng mùi rạ tươi quyện lẫn
với mùi bùn nâu ẩm ướt trên những cánh đồng làng quê đang gặt trong tiết hanh
hao gieo vào lòng người ý niệm về sự mãn khai và hoàn tất. Nhiều người đi xa
lại thèm được trở về quê nhà để lại ngửi thấy mùi ngai ngái của rơm mới, nhìn
con nước chảy êm trên dòng sông quê xanh thẳm tận chân trời, nhìn những vành
nón nghiêng nghiêng cúi xuống chạm vào nhánh lúa vàng, những đôi tay và những
bắp chân hoen bùn thoăn thoắt với việc gặt, gánh lúa trên đồng nội, cảm nhận
đầy đủ niềm vui được mùa trên từng lối xóm đường thôn thấp thoáng đàn bướm
vàng, nửa đêm choàng thức nghe những giọt mưa Thu thánh thót rơi trên mái rạ và
tiếng xao xác của lá rụng ngoài vườn. Những lúc đó, con người có thể tìm lại
được cho mình khoảng thời gian đã mất...
Buổi sáng hôm ấy,
thị xã Quảng Trị nhỏ nhắn và dòng Thạch Hãn hiền hòa
bỗng chốc vàng rực như màu của những cánh hoa cúc mà một
cô gái đang cầm trong tay. Mùa Thu ở đây bao giờ cũng ngắn ngủi
nhưng trong những tiết Thu vội đến vội đi vẫn có hàng cây trút lá vàng dọc bờ
sông, có chiếc thuyền nan lơ lửng chở cả cuộc mưu sinh và khoảng trời xanh mênh
mông trên sông, có mùi hương thoang thoảng từ thân phượng trầm tư, có gánh bưởi
hồng trên vai người thôn nữ lặng lẽ tỏa thơm lòng phố và gợi nhớ gợi thương
giữa sâu thẳm hồn người, có lễ thả hoa tưởng niệm những con người bất khuất
trên dòng nước nguồn Hàn, có tiếng hát tươi trẻ bên Thành cổ... Người con gái
nọ không biết mình đã mang cả mùa Thu vào căn phòng nhỏ khi cô âu yếm cắm chúng
vào chiếc lọ con con trên chiếc bàn trong khung cửa sổ mở rộng trông ra phố.
Phố phường vẫn một nhịp xôn xao bất tận với những lo toan, vui buồn của đời
thường. Chỉ riêng tia nắng vàng ngọt đậu xuống mái tóc dài mượt của cô gái thì
thầm trìu mến với cô rằng những cánh hoa cúc mảnh dẻ kia đã gọi mùa Thu về,
đang thêm sắc hương cho mùa Thu giản dị, thân mật và gần gũi, gọi tiếng trống
ếch tùng rinh rinh cùng chiếc đèn ông sao trở lại với tuổi thơ và đưa cô bước
vào lễ Tết Trung Thu mừng mùa gặt. Trong lễ mừng mùa gặt thuộc mặt trăng và
nguyên lý mẹ ấy, hoa cúc cũng hiện diện cùng ý thức của cô về mùa gặt của người
mẹ chính là những đứa con.
Rồi sẽ còn nhiều hoa cúc nở để gọi
mùa Thu về, sẽ còn nhiều mùa Thu đến và đi trong mỗi đời người và năm
tháng với những kỷ niệm quấn quýt, những nhớ nhung bịn rịn. Người con gái ấy
rồi đây sẽ bận rộn với những mùa gặt của đời mình và những cánh hoa cúc sẽ mang
đến cho cô những mùa Thu mới trên mảnh đất quê nhà.
Mưa Lập Thu
Buổi chiều của ngày thứ năm trong tiết Lập
Thu. Ý muốn ngắm hoàng hôn ở một góc phía Tây của thành phố đã kéo mình
cùng Quảng, Nhân, Hằng, Quốc tới chiếc quán nhỏ bên đường có những tán bàng,
tán phượng xanh rợp.
Mưa bắt đầu rơi khi mình cùng Quảng chạm ly
bia thứ nhất. Mình nói, cơn mưa sẽ làm hỏng hoàng hôn vẫn thường đỏ thắm ở nơi
đây - giọng chùng xuống rất sâu - "Mưa có cái hay của mưa nên hoàng hôn
trong mưa bây giờ chắc cũng sẽ có cái hay, vẻ đẹp của riêng mình và biết đâu ta
sẽ gặp đốm lửa nhen sớm trong chiều". Mình nhìn vào mắt Quảng, ngỡ ngàng
vì bạn là một kỹ sư điện mà nói về mưa, về hoàng hôn và đốm lửa
"ngon" đến vậy.
Mưa hắt vào mạnh hơn làm cả nhóm chuyển
chỗ ngồi vào hẳn trong quán. Bên sự lém lỉnh của Quốc, vẻ tươi trẻ
của Hằng và gương mặt ấm áp của Nhân, thoáng chốc mình không nhận thấy hoàng
hôn đã qua nhưng thỉnh thoảng lại cau mày vì Quảng nghe điện thoại. Bỗng dưng
tất cả đều quay nhìn màn hình tivi trong quán vừa chuyển sang bản tin dự báo
thời tiết trong chương trình Thời sự của VTV1 với những thông tin về "siêu
bão" Utor và áp thấp nhiệt đới trên Biển Đông. Chỉ trong mấy phút, những
kinh độ, vĩ độ, vị trí tâm bão, tốc độ gió, sức gió, giật cấp, khả năng đổi
hướng di chuyển của bão, ảnh hưởng của hoàn lưu bão gây mưa và giông mạnh ở
vùng gần tâm bão đi qua, biển động dữ dội, vị trí tâm áp thấp nhiệt và sức gió
mạnh nhất... đã hút hết tâm trí của mỗi người và không khí trong quán cũng đã
chùng hẳn xuống ngay khi nghe lời thông báo bão Utor ập vàolàm 23 ngư dân
Philippines mất tích ở bờ Đông của đảo lớn Luzon.
Trong lúc đứng
lên để khoác áo mưa chuẩn bị đi đến một nơi vừa
có sự cố lưới điện do mưa gió trong thành phố, Quảng
chỉ về phía bếp than hồng đang được chủ quán đem ra phục
vụ khách nướng mực và nói với mình chỉ mấy tiếng "an lành trong bão,
nhé" thay lời tạm biệt.
Bất chợt mình nhớ ra, mai là ngày Thất
tịch, chắc nhân gian sẽ cảm thương Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau giữa lúc
"siêu bão" đang gây mưa gió đầy trời vậy kìa.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét