Thời gian
Thời gian qua kẽ tay
Làm khô những chiếc lá
Kỷ niệm trong tôi
Rơi
như tiếng sỏi
trong lòng giếng cạn
Riêng những câu thơ
còn xanh
Riêng những bài hát
còn xanh
Và đôi mắt em
như hai giếng nước
Lời
bình của Cao Thị Hồng
Bài
thơ Thời gian ra đời vào mùa xuân năm 1987. Lúc này nhạc sĩ- thi sĩ Văn Cao đã để lại
phía sau cuộc đời mình với biết bao trải nghiệm vui buồn... Dù chỉ có 7 câu, 12
dòng, 42 chữ, nhưng chất triết luận cùng những thông điệp mang ý nghĩa nhân
sinh sâu sắc của bài thơ đã lắng lại trong tâm hồn người đọc, gợi nhiều suy
ngẫm về con người và cuộc sống, mặc cho dòng thời gian trôi chảy không ngừng.
Mở
đầu bài thơ ta bắt gặp một hình ảnh được “lạ hóa”: Thời
gian qua kẽ tay - hình ảnh thơ
gợi liên tưởng đến sự tương phản giữa cái hữu hình và vô hình, cái hữu hạn và
vô hạn. Như một tất yếu, sự hiện hữu của thời gian trong cuộc đời mỗi người là
hữu hạn, bởi thời gian ấy so với cái “vô thủy vô chung” của vũ trụ thì hư ảo,
mong manh, ngắn ngủi vô cùng! Chính vì vậy, thi nhân tự bao đời đã ngậm ngùi xa
xót trước bước đi của thời gian và sự vô nghĩa của phận người... nên Nguyễn Gia
Thiều đã cảm nhận đầy chua chát trong Cung oán ngâm khúc nổi
tiếng của ông:
“Trăm
năm nào có gì đâu
Chẳng
qua một nấm cỏ khâu xanh rì”
Như
một quy luật hiện sinh, thời gian qua đi là miên viễn không bao giờ trở lại. Sự
nghiệt ngã ấy chính là bi kịch của phận người, con người không thể nào nắm giữ,
níu kéo được được thời gian. Triết
gia Heraclite đã xác quyết: “không ai có thể tắm hai lần trên cùng dòng sông”,
cuộc đời mỗi người không thể sống hai lần… Mỗi
bước đi, thời gian luôn làm biến đổi từng sát na hiện hữu, sức tàn phá của thời
gian là khôn lường:
Làm khô những chiếc lá
Kỷ niệm trong tôi
Rơi
như tiếng sỏi
Những
chiếc lá xanh rồi cũng tàn tạ theo thời gian. Những được mất trong cuộc đời rồi
cũng nhạt nhòa theo năm tháng. Có chăng, cái còn lại trong cuộc đời này là giọt
giọt những kết tinh kỷ niệm… những kỷ niệm - như hạt ngọc quý giá ngày càng
lắng sâu trong tâm thức khi con người ngày càng chạm đến cõi vĩnh hằng. Và
những kỷ niệm ấy rồi sẽ theo con người lìa xa cõi sống để sang phía bên kia
miền miên viễn… mọi ái, ố, hỉ, nộ rồi cũng sẽ tan biến theo dòng chảy của thời
gian… Bài thơ, vì thế, đã thức nhận cho chúng ta cái ý nghĩa nhân sinh tưởng
như bình thường mà không phải ai cũng nhận biết được khi con người luôn đắm
chìm trong quá nhiều tham vọng của cuộc sống… Ý niệm về thời gian trong bài thơ
của Văn Cao, vì thế mang tư tưởng hiện sinh tích cực. Thông điệp toát lên từ
hình tượng nghệ thuật của bài thơ mang giá trị nhân văn sâu sắc:khi nhận thức được qui luật
nghiệt ngã của thời gian con người phải biết trân quý sự hiện hữu của mình.
Chúng ta phải làm thế nào để mỗi phút giây hiện hữu của đời người là mỗi phút
giây sống chứ không phải là tồn tại!? Câu hỏi đầy tính chất tự vấn này sẽ không
bao giờ là điều xưa cũ trong tâm thức hiện sinh của nhân loại trên con đường
khám phá những giá trị vĩnh hằng để vượt qua sự khắc nghiệt của thời gian. Vậy
những giá trị vĩnh hằng chỉ có thể là gì? Văn Cao - người nghệ sĩ đích thực,
với cảm thức tinh tế trên từng bước đi của thời gian đã khẳng định một hệ giá
trị mà ở đó sự tàn phá của thời gian cũng không thể làm mất đi phẩm tính của
nó. Đó là:
Riêng những câu thơ
còn xanh
Riêng những bài hát
còn xanh
Và đôi mắt em
như hai giếng nước
Trong
dòng chảy nghiệt ngã của thời gian, mọi sự vật, hiện tượng có thể lụi tàn và
tan biến vào hư không. Nhưng có những giá trị không thể mất mà mãi mãi “còn
xanh”, đó là những giá trị thuộc về nghệ thuật và cái đẹp được kết tinh từ những câu
thơ, những bài hát và đặc biệt là từ đôi mắt em.
Âm hưởng bài thơ chuyển đổi bất ngờ: từ trầm buồn, u uẩn sang thanh thoát, thổn
thức, mơ màng; hình ảnh thơ mang ý nghĩa biểu tượng cao. Từ “riêng” được
lặp đi lặp lại vừa như muốn minh định, vừa như muốn xác quyết một chân lý muôn
đời không thể phủ định: Nghệ thuật và Tình yêu luôn khác biệt và luôn vượt lên
mọi thứ tầm thường, tự thân nó luôn mang một sức mạnh trường tồn, vĩnh cửu bởi
nó là hiện thân của cái Đẹp. Điều này quả đúng như Cyprian Norwid
đã nói: “Thế giới này rốt cuộc chỉ còn lại hai thứ, chỉ hai thứ thôi: Thi ca và
lòng nhân ái... không còn gì khác”...Câu kết của
bài thơ để lại một dư âm da diết nhưng không bi lụy: Và đôi mắt em/ như hai giếng nước… Đôi mắt em phải chăng là nơi Tình yêu bắt đầu và cũng là nơi Tình
yêu mãi mãi lên ngôi…!
Thời
gian dẫu vẫn trôi “qua kẽ tay” nhưng bài thơ Thời
gian của cố nhạc sĩ / thi sĩ Văn
Cao vẫn nguyên xanh trong lòng bạn đọc. Độ nén, sự giản dị, hàm súc của câu chữ
trong bài thơ cho thấy sự tài hoa và tinh tế của một thi sĩ tài năng. Vì vậy,
tôi tin, những thông điệp nhân văn vang lên từ bài thơ vẫn luôn vẫy gọi các thế
hệ bạn đọc tri âm, đồng sáng tạo cùng tác giả. Và đây cũng là một hệ giá trị để
bài thơ vượt lên qui luật khắc nghiệt của thời gian, mãi mãi tồn sinh như sự
vĩnh hằng của Nghệ Thuật - Tình Yêu và Cái Đẹp...

.jpg)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét