Trong thế kỷ XVIII cũng có một tác giả nỗi bật với tác phẩm được
xem là một tuyệt tác của thi ca chữ Nôm đó là Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia
Thiều.
Việt Nam là một
đất nước có nền văn học vô cùng phong phú và đa dạng.Trải qua biết bao
nhiêu thăng trầm của lịch sử, khi thịnh vượng, lúc suy tàn, nhưng thời đại nào
cũng có những nhà văn, nhà thơ uyên bác đã để lại cho đời nhiều tác phẩm hay.
Nhiều người được UNESCO công nhận là danh nhân văn hóa thế giới như Nguyễn
Trải, Nguyễn Du, Hồ Chí Minh. Họ đã có những tác phẩm kiệt xuất vượt lên cả mọi
thời đại. Những tác phẩm của họ để lại như những di sản tinh thần làm rạng danh
dân tộc Việt Nam, với nội dung và giá trị mang tính nhân văn cũng như tính giáo
dục cao. Những tác phẩm đó phản ánh hiện thực cuộc sống của một giai đoạn lịch
sử nào đó mà các tác giả đã sống đã thao thức và trăn trở. Sự tiếp thu những
giá trị văn hóa – xã hội cũng như lịch sử và tôn giáo trong xã hội Việt Nam đã
được đưa vào các tác phẩm của các tác giả ấy một cách tài tình mà khi nhắc tới
người đọc phải nghiêng mình nể phục.
Trong thế kỷ XVIII cũng có một tác giả nỗi bật với tác phẩm
được xem là một tuyệt tác của thi ca chữ Nôm đó là Cung oán ngâm khúc của
Nguyễn Gia Thiều. Không giống như tác phẩm chữ Nôm của Nguyễn Du khi viết nên
Truyện Kiều phải lấy ý tưởng từ Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân bên
Trung Quốc, Đoàn Thị Điểm với Chinh phụ ngâm khúc được dịch lại của Đặng Trần
Côn mà Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia Thiều là một tác phẩm rất Việt Nam
không dựa vào đâu cả. Nó phản ánh hiện thực xã hội Việt Nam thế kỷ XVIII với
biết bao bất công và bế tắc. Sự bất công được thể hiện qua khát vọng tự do được
yêu thương được sống như bao người phụ nữ và sự bế tắc được thể hiện qua ước
muốn được thoát ra khỏi cái “lồng son” của cung cấm để sống với cảnh đời “cục
mịch nhà quê” của người cung nữ mà không được. Tác giả đã thông qua lời của
người cung nữ nói lên tâm trạng của mình với nỗi thương cảm cho thân phận và
cuộc đời phải chịu nhiều đắng cay.
Với những từ ngữ Hán Việt, những điển tích và điển cố xưa trong
những tác phẩm xưa của Trung Quốc tác giả đã miêu tả cuộc sống của nàng cung nữ
trong cung vua với những cảm xúc thăng trầm. Cùng với những tư tưởng của đạo
Phật, đạo Lão và đạo Nho đã phác họa nên một tác phẩm mang đậm màu sắc hư vô
trong thân phận kiếp người và cuộc đời. Chính vì vậy người viết đã chọn đề tài:“Triết
lý hư vô về kiếp người, cuộc đời trong tác phẩm Cung oán ngâm khúc của Nguyễn
Gia Thiều.” Đây là một tác phẩm được viết trong thời Lê-Trịnh nhưng
vẫn mang màu sắc tôn giáo và chính từ đó đã nỗi bật lên triết lý hư vô về thân
phận kiếp người cũng như về cuộc đời một cách tài tình.
Nguyễn Gia Thiều sinhngày 22 tháng 3 năm 1741 (nhằm ngày
5 tháng 2 năm Tân Dậu),ở làng Liễu Ngạn, tổng Liễu Lâm, huyện Siêu Loại, phủ
Thuận Thành, xứ Kinh Bắc, nay là huyện Thuận Thành,
tỉnh Bắc Ninh, trong một gia đình đại quý tộc, có nhiều người làm tướng, làm
quan cho triều đình vào cuối thời vua Lê chúa Trịnh.
Cha ông là Nguyễn Gia Cư, một quan võ được phong tước Đạt VũHầu và
mẹ là Quỳnh Liên quận chúa. Ông gọi chúa Trịnh Cương là ông ngoại vì Quỳnh Liên
quận chúa là con gái của chúa Trịnh Cương. Ông nội làNguyễn Gia Châu,
một võ quan nhưng thông kinh sử được phong tước công. Ông gọi chúa Trịnh Doanh đang
cầm quyền lúc bấy giờ là cậu ruột, và là anh em họ với chúa Trịnh Sâm.
Vợ ông là con gái trưởng của quan Chưởng phủ sư Đại tư đồ Bùi Thế Đạt.
Năm lên sáu tuổi, ông đã được vào học trong phủ chúa vì gia đình
bên ngoại thuộc họ nhà chúa. Năm 1759 khi mới 18 tuổi,
ông giữ chức Hiệu úy, quản Trung mã tả đội. Sau đó ông làm chỉ huy Thiêm sự.
Năm 1782,
ông được thăng Tổng binh coi giữ xứ Hưng Hóa. Ông là một người tài năng đa
dạng, có công với triều đình nên được chúa Trịnh tin dùng và phong tước Ôn Như
Hầu.
Trong thời gian làm tổng binh ở Hưng Hóa, dù có công và được khen
thưởng nhưng ông vẫn thường bỏ về nhà riêng ở Hồ Tây để làm thơ và bàn luận về
triết học với bạn bè. Có người nói rằng chúa Trịnh không còn tin dùng ông nữa
nên đẩy ông đi trấn giữ Hưng Hóa vì thế mà ông chán nản bỏ về nhà sống cuộc đời
tài tử, làm thơ, uống rượu và cả tu hành với hiệu là Như Ý Thiền. Ông còn những
biệt hiệu khác là Hy Tôn Tử, Tân Thi Viện Tử và Sưu Nhân.
Ông là người có sự hiểu biết sâu rộng về văn học, sử học, triết học và
còn tinh thông âm nhạc. Sở trường âm nhạc của ông là các bài ca, bài tán và
là tác giả của bản Sơn trung âm và Sở từ điệu. Ông
còn tinh thông hội họa và vẽ rất đẹp. Bức tranh lớn của ông là Tống sơn
đồ đã dâng vua xem và được vua khen thưởng. Ông am tường cả kiến trúc
và trang trí nên được chúa Trịnh giao cho trông nom việc trang hoàn phủ chúa và
điều khiển xây tháp chùa Thiên Tích ở Bắc Ninh. Đáng tiếc là các công trình
nghệ thuật của ông đến nay không còn được lưu lại.
Sự nghiệp văn chương của ông cũng để lại nhiều tác phẩm có giá trị
cao. Về thơ chữ Hán, ông có hai tập là Ôn Như thi tập khoảng
một ngàn bài nhưng đến nay đã bị thất lạc. Về tác phẩm chữ Nôm, ngoài Cung
oán ngâm khúc còn có Tây hồ thi tập và Tứ
trai thi tậphiện chỉ còn vài bài chép trong tập Tạy ký của Lý Văn Phức như Cảnh
trong vườn và Miếng tình.
Nguyễn Gia Thiều có nhiều con, trong số đó bốn người con đầu giỏi
văn chương, có một tác phẩm chung là Tứ trai thi tập, gồm sáng tác
của Tâm Trai - tức Nguyễn Gia Thiều, Kỷ Trai - Nguyễn Gia Cơ, Hoà Trai - Nguyễn
Gia Diễm và Thanh Trai - Nguyễn Gia Chu.[1]
Khi Tây Sơn kéo quân ra Bắc diệt chúa Trịnh vào năm 1786, ông đã ở
ẩn tại miền núi xứ Hưng Hóa. Đến năm 1789, khi Nguyễn Huệ đánh thắng quân Thanh
và lập ra triều Tây Sơn vua đã mời ông cộng tác với triều đình nhưng ông cáo
bệnh từ chối. Ông trở về quê cũ và sống ở đấy cho đến ngày 22 tháng 6 năm
1798 (nhằm ngày 9 tháng 5 năm Mậu Ngọ) thì qua đời, hưởng dương 57 tuổi.Tên của ông được đặt cho một phố yên tĩnh, có
nhiều biệt thự kiến trúc Pháp ở
thủ đô Hà Nội, gần hồ Thiền Quang. Không những thế tên ông còn được đặt cho các
tên trường và tên đường trong một vài tỉnh thành trên đất nước Việt Nam.
Cung oán ngâm khúc là tác phẩm kiệt xuất của Nguyễn Gia Thiều, được viết bằng chữ Nôm,
gồm 356 câu thơ làm theo thể song thất lục bát[2]. Đây là một bài ca ai oán cho thân
phận của một người cung nữ tài sắc vẹn toàn, lúc đầu được vua ân sủng, yêu
thương thắm thiết nhưng chẳng bao lâu lại bị bỏ rơi. Ông đã dùng ngòi bút của
mình với lối văn độc thoại để giải bày tâm trạng đau đớn của người cung nữ khi
bị nhà vua ruồng bỏ. Nàng ý thức rõ được phẩm chất và tài năng của mình nên
lặng lẽ tố cáo cuộc sống xa hoa phe phởn của vua chúa đã biến người phụ nữ
thành món đồ chơi để thỏa mãn dục vọng một cách vô đạo. Sống trong cung cấm với
nỗi cô đơn, tù túng nàng muốn thoát ra ngoài để trở về với cuộc sống “cục
mịch nhà quê” của ngày xưa nhưng nàng vẫn bị giam cầm với bao nỗi niềm
chất chứa. Cuối cùng, nàng vẫn khát khao được sự ân sủng nhỏ nhoi của vua như
ngày nào nhưng đó chỉ là một ước mơ đầy tuyệt vọng. Và nàng nhận ra cõi đời này
chỉ là những phù du, hư vọng, không thật như vừa tỉnh một giấc mơ.
Cung oán ngâm khúc được xem như một bản cáo
trạng tố cáo chế độ phong kiến đã chà đạp con người thông qua là tiếng thét
ai oán của một trang tố nữ tài sắc vẹn toàn và tình cảm trong sáng, cao
quý mà bị ruồng bỏ. Hình ảnh cung nữ chính là nạn nhân của chế độ phong
kiến mang đầy bản chất ích kỷ hẹp hòi đến vô đạo của vua chúa đã biến họ thành
món đồ chơi để thỏa mãn thú tính rồi ném bỏ không thương tiếc vào quên lãng.
Nguyễn Gia Thiều đã thấy được cảnh này khi lui tới trong phủ chúa nên cảm
thương cho nỗi lòng của người cung nữ. Với tấm lòng nhân đạo ông đã dồn
hết tâm huyết và văn tài của mình để viết nên một tác phẩm bất hủ, đau đớn đến
xé lòng về cuộc đời nàng. Nhưng ý nghĩa của tác phẩm không chỉ dừng lại ở đó mà
còn mang một ý nghĩa sâu xa hơn là “Nguyễn Gia Thiều đã mượn lời cung nữ để
nói lên tâm sự bế tắc của mình, cũng là sự bế tắc của lớp nhà Nho thời đại ông,
đầy chán chường và mệt mỏi.”[3]
Qua tác phẩm Cung oán ngâm khúc, Nguyễn Gia Thiều bày tỏ tâm sự của một kẻ sĩ
đã nhìn thấy bao tang thương, thăng trầm, biến đổi của cuộc sống mà chính ông là
người đã sống trong những biến cố ấy. Sự bế tắc của một thời đại với những tấm
bi kịch đến tê tái trên thân phận kiếp người thông qua lời của người cung nữ đã
vẻ nên một bức tranh ảm đảm cho xã hội phong kiến lúc bấy giờ. Nhưng dường như
ông chỉ mượn tâm sự của người cung nữ để nói lên nỗi niềm u uất của ông và cũng
là của bao nhiêu người khác phải chịu nhiều bất công dưới chế độ phong kiến.
Đến khi nỗi u uất đến đỉnh điểm ông đã lãng quên tâm trạng của người cung nữ mà
trực tiếp bộc lộ về suy nghĩ của mình về kiếp người, về cuộc đời với triết lý
hư vô rải rác trong tác phẩm và vô cùng sắc xảo đến từng chi tiết cũng như câu
chữ.
Hư vô ở đây không phải Không cũng không phải Có.Ý thức,
sự suy nghĩ thì bị giới hạn trong thế giới nhị nguyên :có và không. Nếu vượt
có,không,lòng không dính mắc, sẽ trực nhận được Hư Vô. Chúng ta
đã quá quen thuộc và trọn tin nơi ý thức, Hư vô không phải tư duy mà được,
càng tư duy con người càng sai lầm và ý thức của con người không phải
là một thứ dễ tin tưởng. Theo nhà Phật khi con người chưa giải thoát thì mọi tư
duy của con người vẫn bị vô minh chi phối. Tất cả mọi khái niệm đều bị
giới hạn và hư vô nếu có khái niệm thì cũng không chính xác. Càng lăn xăn suy
nghĩ về khái niệm càng xa lìa Hư Vô, tánh Không,Phật tính,bản thể vũ trụ.
Nói chung hư vô là không có gì tuyệt đối, không thật có cũng không thật không,
là hư vọng, giả hợp thoát ra hẳn tư duy của con người và hư vô nó có những biểu
hiện của nó. Và trong tác phẩm Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia Thiều có mang
những biểu hiện của hư vô.
Quan niệm “Đời là bể khổ” trong Cung oán ngâm khúc
Với giọng văn gồm nhiều từ ngữ của nhà Phật, Nho, Lão, Ôn Như Hầu
đã giải thích về nhân sinh, vũ trụ và cuộc đời. Ông cho rằng cuộc đời là
bể khổ mê tân, con người từ khi có mặt ở cõi đời này đã là khổ:
“Thảo nào khi mới chôn nhau,
Đã mang tiếng khóc chào đời mà ra!” (câu 55 - 56)
Đây là quan niệm “Sinh là khổ”, một trong Bát khổ của Khổ đế mà Đức
Phật đã nói trong Tứ Đế. Khổ đế là chân lý đầu tiên trong Tứ Đế, nói lên sự
thống khổ của chúng sinh và “Sinh là khổ” là điều đầu tiên mà Đức Phật đề cập
đến. Khi mới sinh ra con người đã là khổ rồi và nỗi khổ đó được báo trước nên
tiếng kêu đầu tiên lại là tiếng khóc. Tại sao không phải là tiếng cười mà là
tiếng khóc vì tiếng khóc báo hiệu sự có mặt trên cõi đời này của con người sẽ
chịu nhiều nỗi khổ mà sinh là nỗi khổ đầu tiên mà con người phải gánh chịu.
Cùng quan điểm đó, Nguyễn Công Trứ cũng có câu:
“Thoạt mở mắt thì đà khóc chóe,
Trần có vui sao chẳng cười khì.”
Thật vậy, cuộc đời có vui gì đâu mà cười, chính vì không vui nên
mới phải khóc lúc sinh ra chứ. Trịnh Công Sơn trong nhạc phẩm Phôi pha cũng có
đoạn: “Thôi về đi, đường trần đâu có gì”. Đúng vậy, đường trần
không có gì cả chỉ là khổ thôi, mà Đức Phật cũng đã nói:“Nước mắt của chúng
sinh nhiều hơn nước biển” và con người chỉ là cánh bèo trôi nỗi dập
dền trong bể khổ ấy:
“Nghĩ thân phù thế mà đau,
Bọt trong bể khổ, bèo đầu bến mê.” (câu 67 - 68)
“Bể khổ: từ Hán Việt là khổ
hải. Đức Phật ví sự khốn khổ của chúng sanh mênh mông vô cùng như biển”[4]. Bến mê: bởi chữ mê tân, nhà
Phật nói: sự ngờ vực ở nơi tam giới và lục đạo thì gọi là mê tân, bến lạc đường
phải nhờ thuyền Từ-bi của Phật mới đưa vào đến bến được. Con người không thể
định hướng cho chính mình mà chịu sự tác động của những yếu tố khách quan khác.
Ôn Như Hầu ví thân phận con người như là bọt bèo để mặt cho dòng nước cuốn đi
vào bến bờ vô định. Nghĩ đến thân thể mà đau đớn xót xa khi phải mang thân
người. Khổng Tử cũng nói: “Ta khổ vì ta có cái thân này”, nếu
không còn thân này nữa thì ta có hết khổ chăng! Chưa hẳn thế, không biết khi
không còn thân nữa thì ta có hết khổ không nhưng chỉ biết rằng khi có thân thì
chắc chắn là có khổ. Đau đớn hơn cả là con người không thể làm được những gì mà
mình muốn nên phải cứ dằn vặt trong biển khổ đau thương:
“Sóng cồn cửa bể nhấp nhô,
Chiếc thuyền bào ảnh lô xô gập ghềnh” (câu 71 - 72)
Bào ảnh: là cái bọt cái
bóng. Kinh Kim Cương nói: “Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng, huyễn,
bào, ảnh, như lộ riệc như điện, ưng tác như thị quan.” Nghĩa là: Tất
cả các pháp như giấc chiêm bao, như chuyện huyền ảo, như bọt nước, như bóng
đèn, như giọt sương móc và cũng như ánh sáng chớp nhoáng. Ý nói những sự hiện
hữu trên đời đều không được lâu bền, là giả tạm, là vô thường.[5] Dù biết đời là tạm bợ, thân là giả
dối không thật, đó là đứng trên phương diện pháp tướng của nhà Phật mà nói,
nhưng cái mà con người đối diện với những đau khổ cay cực của cuộc đời là có
thật. Cái đau khổ đó không những người cung nữ trong Cung oán ngâm khúc muốn
thoát ra mà cả Nguyễn Gia Thiều cũng muốn phá tan cái vòng bức bách ấy. Sự cay
nghiệt của tạo hóa đã giết chết con người hồi nào không hay:
“Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán,
Chết đuối người trên cạn mà chơi.” (câu 73 - 74)
Trẻ tạo hóa: bởi chữ tạo hóa tiểu nhi, trẻ nhỏ tạo hóa, đây là lời nói bỡn gọi
ông trời bằng trẻ con; nó xuất phát từ điển tích ông Đỗ Thẩm Ngôn đời Đường,
khi đau nặng, bọn ông Tống Chi Vấn vào thăm, Đỗ Thẩm Ngôn nói rằng: “Ngao
ngán thay trẻ tạo hóa làm ta nên khổ sở thế này…”[6] Chết
đuối người trên cạn: bởi chữ Lục-trầm. Lục là trên cạn. Trầm là chìm
đắm, Trang tử nói: “Không thèm đi chung với đường đời gọi là chết đắm trên
cạn”. Ở đây có nghĩa là không hạp với tình đời.[7]
Phải chăng, tạo hóa khéo sắp đặt cho những con người “tài
hoa bạc mệnh” Ông Như Hầu đã cảm thương cho thân phận tài hoa mà phận
bạc của người cung nữ. Ông cảm thương cho người cung nữ cũng chính là sự cảm
thương mình vì Nguyễn Gia Thiều cũng là một người tài hoa nhưng số phận của ông
cũng gặp phải sự cay nghiệt của tạo hóa. Nguyễn Du trong Truyện Kiều cũng ai
oán không kém: “Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”. Đâu phải
Nguyễn Du chỉ có thương cảm cho nàng Kiều mà còn thương cho chính Nguyễn Du nữa
để “Khi tỉnh rượu lúc tàn canh, giật mình mình lại thương mình xót xa”.
Ông cũng đau đớn chua chát cho thân phận con người đâu thua kém gì Nguyễn Gia
Thiều khi sống trong chế độ phong kiến ở thế kỷ XVIII. Sự chà đạp con người của
xã hội phong kiến cùng với sự khắc khe của tạo hóa đã làm cho con người tê tái
cả cõi lòng.
Đâu chỉ có “sanh là khổ” mà trong suốt cuộc đời từ lúc trẻ cho đến
lúc tuổi già con người luôn đối diện với những bức bách, những nỗi sợ hãi về
cuộc sống, đã bao lần lâm vào những cảnh sống dỡ, chết dỡ, đói nghèo hoành
hành, tai nạn kinh khiếp:
"Trắng răng đến thuở bạc đầu,
Tử, sinh, kinh, cụ, làm nau mấy lần." (câu 59 - 60)
Đường đời còn chồng chất nhiều nỗi đắng cay cùng với bệnh tật đã
hành hạ thân xác lẫn tinh thân của con người. Sự thống khổ của bệnh tật đã cắt
đứt tim gan, đốt ruột, cắt da con người hằng ngày hằng giờ trong đau đớn:
“Bệnh
trần đòi đoạn tâm can,
Lửa cơ đốt ruột, dao hàn cắt da.” (câu 63 - 64)
Với hình ảnh “lửa” trong câu thơ này, Nguyễn Gia
Thiều đã dựa vào tư tưởng của kinh Pháp Hoa để nói về nỗi khổ của chúng sanh bị
thuê đốt trong nhà lửa của tam giới: “Tam giới bất an, do như hỏa
trạch”. Ở đây, ông miêu tả sự bức bách của người cung nữ khi sống trong sự
tù túng của cung cấm giống như bị thiêu đốt trong nhà lửa. Tuy nhiên sự bức
bách thật sự trong tác phẩm này hàm ý nói lên nỗi khổ tâm của tác giả khi sống
trong chế độ phong kiến đầy dãy những điều “chướng tay gai mắt”. Chính
vì sự chán ngán đó đã làm cho con người thêm mệt mỏi. Khi mùi đời chỉ toàn là
hương vị đắng cay thì còn có gì vui đâu để mà bám víu:
“Mùi tục lụy dường kia cay đắng,
Vui chi mà đeo đẳng trần duyên.” (câu 105 - 106)
Sống trong cuộc đời với hàng nghìn cảnh va chạm của công việc, của
các mối quan hệ với xã hội, gia đình, dòng tộc, hàng trăm lần bị sứt mẻ thân
thể lẫn tâm lý đã làm tin gan con người se thắt lại. Có khi muốn chết cho mau
nhưng nào được như vậy. Khổ sở nhất là trong cảnh sống không được mà chết không
xong mà cứ phải chịu đựng những nỗi đau dày vò dằn xé:
“Đòi những kẻ thiên ma bách chiết
Hình thì còn bụng chết đòi mau !” (câu 53 - 54)
Không chết được, vậy thì phải sống. Còn sống thì phải còn tất bật
với cuộc mưu sinh. Trong cuộc mưu sinh đó con người phải toan tính và chạy theo
cái vinh hoa phú quý có khi đánh mất mình hồi nào không hay. Thật ra có ai biết
đủ để mà dừng lại. Chính vì sự ham muốn danh vọng mà con người đã rượt đuổi nó
như một chiếc bóng. Nguyễn Gia Thiều đã phê phán hóa sự phú quý là “mồi
phú quý”. Phú quý ở đây chỉ là miếng mồi dành để câu những con cá mà thôi.
Con cá nào đớp được mồi tưởng đâu có được một bửa ăn no ai ngờ lại mắc phải cái
lưỡi câu thì thật là khốn khổ. Còn vinh hoa thì ông lại gọi là “bả vinh
hoa”. Bả ở đây là một thứ bỏ đi khi ai đó đã hưởng hết những phần tinh túy
rồi. Cái mà người này bỏ người khác đi tìm thì đâu có giá trị gì nữa. Đã chán
chê rồi cho nên mới bỏ và cái bỏ ấy chỉ còn là cái bả mà thôi. Vậy mà cái “bã
vinh hoa” ấy biết bao nhiêu người tranh giành nhưng rốt cuộc chỉ là
một trò lừa bịp của tạo hóa:
“Mồi phú quý dữ làng xa mã
Bả vinh hoa lừa gả công khanh.” (câu 81 - 82)
Dẫu biết là trò lừa bịp của tạo hóa nhưng con người cứ mãi mê muội
không nhận ra, cứ chạy đua theo nó đến nỗi “gót chân lấm bùn”(câu
70), “tóc rụng gần hết” mới nhận ra mình chẳng được gì. Kẻ mưu
cầu được thì lại tham lam muốn hơn thế nữa, còn kẻ mưu cầu không được lại đau
khổ khóc than. Đây chính là “cầu bất đắc khổ” mà Đức Phật đã nói trong Khổ Đế
và được Nguyễn Gia Thiều áp dụng vào tác phẩm của mình.
Tất cả nỗi khổ của người cung nữ cũng bắt nguồn từ chữ ái mà ra.
Chính tình yêu đã làm cho người cung nữ bị ràng buột. Trong giáo lý Thập nhị
Nhân duyên thì chi “ái” là một trong những chi khó đoạn nhất. Trong kinh Đoạn
tận ái, Phật dạy: Nếu đoạn tận ái dục thì tất cả các chi khác cũng sẽ bị đoạn
tận. Nếu đoạn tận các chi trong Thập nhị Nhân duyên con người sẽ được giải
thoát. Giải thoát cũng có nghĩa là con người chấm dứt mọi khổ đau. Người cung
nữ đã vướng phải lưới tình cho nên mới sinh ra những phiền não:
“Ngẫm nhân sự cớ gì ra thế,
Sợi xích thằng chi để vướng chân,
Vắt tay nằm nghĩ cơ trần,
Nước dương muốn rẩy nguội dần lửa dương.” (câu 45 đến 48)
Sợi xích thằnglàsợi
dây đỏ hay còn gọi là dây tơ hồng. Điển này xuất phát từ của tích của Vy Cố đời
Đường ở Tống-đô, đêm đi chơi mát, gặp ông già ngồi xem sách ở dưới trăng, bên
có cái đãy đựng tơ đỏ (xích thằng) hỏi ông đáp rằng: Quyển sổ này chép tên
tuổi, đãy đựng sợi tơ đỏ để buộc duyên phận vợ chồng người. Những người đã ghi
tên vào sổ này, dù người thù hoặc ở nước khác cũng vầy nên chồng vợ. Ông này
không có tên, ông xem sách dưới trăng nên gọi Nguyệt lão có nghĩa là ông già
dưới trăng, hoặc có khi gọi là “Trăng già" hàm ý là Nguyệt lão. Chính dây
tơ hồng của Nguyệt lão đã cột chân của người cung nữ đã làm cho nàng vướng chân
không thể thoát khỏi cái vòng lẫn quẩn đến nỗi nàng muốn cần đến giọt nước cành
dương của Bồ tát Quan Thế Âm làm nguội lữa ái dục trong lòng nàng để nàng được
thanh thản.
Nước dương: bởi
chữ Dương chi tịnh thủy, giọt nước nơi cành dương liễu. Sách Pháp Uyển Châu Lâm
chép: có vị tăng tên Phật Đồ Trừng người nước Thiên Trúc một hôm ông Thạch Lặc
mời đến nhà chơi, vừa có đứa con đau bệnh nặng. Phật Đồ Trừng lấy cành dương
liễu tẩm nước phép rảy cho đứa bé đau, liền lành khỏi. Phép ấy của Phật Quan Âm
có bình ngọc cắm cành dương liễu trong bình có những giọt nước làm cho chúng
sanh mát dịu như có phép mầu.
Phải nói rằng nguyên nhân của người cung nữ cũng bắt nguồn từ chữ
“ái” mà ra và chính nó đã làm nên biết bao nhiêu phiền muộn, bức bách. Triết lý
hư vô trong Cung oán ngâm khúc khi cuộc đời là bể khổ đã in đậm trong tác phẩm
của Nguyễn Gia Thiều toát lên tư tưởng nhân đạo cảm thương cho thân phận con
người qua lời oán than của người cung nữ. Ông tiếp thu khá rõ chân lý Khổ Đế
của Đức Phật, tuy nhiên ông chưa tiếp thu ba chân lý khác là Tập Đế, Diệt Đế và
Đạo Đế nên màu sắc của tác phẩm mang một màu tối và tư tưởng của tác phẩm là sự
yếm thế, không lối thoát.
Quan điểm về duyên sinh, vô thường và vô vi trong Cung oán
ngâm khúc
Chính vì ngán cái “tạo hóa” trớ trêu mà ông cho rằng muôn vật ở đời
chỉ là hư vô, hư trụ, do duyên sinh, duyên khởi của vạn pháp mà tồn tại. Người
viết tạm dùng hai từ “tạo hóa” để nói về một sự sắp đặt sẵn của mọi sự vật hiện
tượng và luôn cả kiếp người. Con người tin có một đấng “bề trên” nào đó sắp đặt
cuộc sống của con người và chi phối cả vũ trụ. Nguyễn Gia Thiều cũng tin như
thế, nhưng ông còn am tường hơn khi đem giáo lý duyên khởi của đạo Phật để giải
thích cho sự tồn tại của vạn pháp nói chung và của con người nói riêng. Con
người đã tồn tại trên cõi đời này theo nhân duyên hòa hợp mà thành thì vũ trụ
nơi mà con người hiện hữu cũng do nhân duyên mà sinh diệt. Nhưng dù con người
có tồn tại trong vũ trụ này cũng chỉ là sự ê chề, bi thương vì bị luật vô
thường chi phối. Sự sanh diệt của con người sớm muộn gì cũng bị tan hoại bởi
luật vô thường. Còn mọi sự vật hiện tượng trên cõi đời này cũng chỉ là giả hợp
không thật có:
“Tiêu điều nhân sự đã xong,
Sơn hà cũng ảo, côn trùng cũng hư.” (câu 95 - 96)
Như vậy, có gì đâu để đáng tự hào, để đáng vui trong kiếp sống phù
sinh này chứ. Đó là sự bi đát nhất của vạn pháp mà con người cũng chỉ là một
trong những hạt cát của sa mạc vạn pháp đó mà thôi cho nên phải chịu chung số
phận sinh diệt, vô thường này. Tư tưởng này xuất phát từ Phật giáo và của Lão
Trang mà Nguyễn Gia Thiều chỉ là người tiếp thu nó. Nguyễn Gia Thiều đã tiếp
thu chân lý đầu tiên của đạo Phật là Khổ Đế, thuyết vô thường, thuyết duyên
khởi để nâng cao nó thành tư tưởng của tác phẩm. Bên cạnh đó, ông còn tiếp thu
triết lý vô vi trong Đạo Đức kinh của Lão Trang để nâng cao thành triết lý sống
của mình.
Triết lý vô thường của đạo Phật và thuyết vô vi của Lão Trang trong
tác phẩm Cung oán ngâm khúc đã vẽ cho cuộc đời một bức tranh tang thương của
kiếp người chăng? Không phải thế, hai triết lý này mô tả một cách hiện thực bản
chất của vạn pháp là duyên sinh duyên khởi. Có sinh ắt có diệt đó là chân lý
hiển nhiên và con người phải biết chấp nhận nó để mà sống, để mà khỏi đau khổ
thêm nữa.
Trong câu 76, ông viết: “Bức tranh vân cẩu vẽ người tang
thương",vân cẩu: là mây chó, ý này được lấy trong thơ của
Đỗ Phủ:
“Thiên thượng phù vân như bạch y,
Tu tư hốt biến vi thương cẩu.”
(Trên trời đám mây nổi như cái áo trắng,
Bỗng chốc hóa hình con chó xám.)
Ý nói sự biến chuyển nhanh chóng của mây. Về sau đem ví sự thay-đổi
trên đời. Tang thương: tang là cây dâu, nương trồng dâu,
thương là bể khơi, bãi bể. Sách Liệt Tiên truyện chép: Bà Ma-cô tiên-nữ đã nói
bà từng thấy một nơi kia đám nương trồng dâu đã ba lần hóa thành bể khơi, bãi
bể. Ý nói sự thay đổi nơi trần thế nhiều lần. Tang thương hay còn gọi
Tang-hải-Tang-thương- Bãi bể nương dâu- Bể dâu, đều là một nghĩa.[8] Sự thay đổi biến thiên của một con
người giống như nhìn một đám mây nỗi như áo trăng bỗng chốc lại hóa thành hình
con chó. Biển xanh còn biến thành nương dâu thì thân người có xá gì. Theo
Nguyễn Gia Thiều thời gian của một kiếp người thoáng mất qua cửa sổ: "Bóng
câu thoáng bên mành mấy nỗi" (câu 353) còn Trịnh Công Sơn trong
ca khúc Tình xa lại cho rằng: “Ôi tiếng buồn rơi đều nhìn lại mình đời
đã xanh rêu”. Thật vậy cuộc sống con người thật ngắn ngủi nhưng con người
đâu ý thức được đều đó. Chính không ý thức nên đã để thời gian trôi qua rất
nhanh đến khi nhìn lại thì tóc trên đầu đã điểm bạc. Con người lúc nào cũng
nghĩ rằng sự tồn tịa của một kiếp người là rất lâu nên nhạc sĩ Y Vân mới viết
ca khúc Sáu mươi năm cuộc đời. Nhưng đối với đạo Phật thì kiếp sống của con
người chỉ tồn tại trong từng hơi thở. Ở điểm này Nguyễn Gia Thiều thừa tự được
tư tưởng của đạo Phật nhận biết thời gian như bóng câu qua cửa sổ rồi cuối cùng
chẳng được gì ngoài nấm mồ cỏ mọc xanh rì:
“Tuồng ảo hóa huyễn bày ra đấy,
Kiếp phù sinh trông thấy mà đau
Trăm năm còn có gì đâu?
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì.” (câu 103 - 104)
Vẫn biết cuộc đời là bể khổ, là bến mê, tất cả hạnh phúc trên đời
chỉ là phù hoa ảo ảnh sẽ chìm đám vỡ tan như bọt bèo trong vũ trụ. Nguyễn Gia
Thiều đã ví cuộc đời này là vỡ “tuồng” mà vỡ “tuồng” thì làm
gì mà có thật cho nên nó mới là “tuồng ảo hóa”. Nếu cuộc đời
này là vỡ tuồng thì con người là những diễn viên trong vỡ tuồng đó được sự sắp
đặt của đạo diễn “tạo hóa” chứ không phải làm theo ý của mình. Đáng buồn nhất
là con người giống như một con rối trong vỡ “tuồng ảo hóa” này
bị người khác giật dây. Có vui hay có buồn gì đi chăng nữa cũng phải cố gắng
đóng cho tròn vai diễn chứ không được quyền quyết định hay cải lại. Ngẫm nghĩ
lại kiếp người mà thấy đau lòng khi nhìn lại trăm năm đi qua của một kiếp người
cuối cùng chỉ là một nắm mộ bên nghĩa địa buồn mà thôi. Ý thơ này của Nguyễn
Gia Thiều giống với tư tưởng của Nguyễn Du trong hai câu đầu của tác phẩm
Truyện Kiều:
“Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”
Có sống qua gần hết một kiếp người thì cuối cùng nhìn lại chỉ là sự
chán chường đau đớn. Người cung nữ trong Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia
Thiều đã gặp Nguyễn Du cùng một quan điểm. Dù có sống đến trăm năm thì chỉ là
trò bể dâu mà thôi. Nguyễn Gia Thiều đã miêu tả tâm trạng khổ sở cùng cực của
người cung nữ khi bị dày vò trong cung cấm. Thông qua những hình dung từ: ảo,
hư, tiêu điều, đau, tang thương cũng đủ nói lên tâm trạng quặn thắt của người
cũng nữ trong chốn thâm cung.
Nguyễn Gia Thiều còn xem cuộc đời này chỉ là giấc mộng: "Kìa
thế tục như in giấc mộng" (câu 49). Những vần thơ trong Cung oán ngâm
khúc được xem khoảng thời gian hưởng niềm vui thoáng đến rồi chợt đi giống như
một giấc mộng. Những điển này được dựa vào tích của Tô Đông Pha, Trang Chu, Lý
Công Tá (bài Ký Nam Kha Mộng). Ngay cả trong tình yêu cũng được ví như giấc
“mộng xuân” ngắn ngủi mà một khi mất đi con người ta dù có ngàn vàng cũng không
thể nào mau lại được:
“Dẫu mà ai có nghìn vàng
Đố ai mua lấy được một tràng mộng xuân” (câu 175 - 176)
Cho đến khi đêm nằm ngủ trong chiêm bao thấy hồn mình thành bướm
nhởn nhơ đó đây, nhưng khi tỉnh giấc thấy mình vẫn là con người nên lòng còn
tiếc nuối ngẫn ngơ:
“Khi bâng khuâng hồn bướm vẩn vơ” (câu 218)
Mọi sự vật sự việc, mọi hiện tượng ở đời cũng chỉ là một giấc mộng
Nam Kha huyễn hóa và vô tình mà thôi:
“Giấc Nam Kha khéo bất tình
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không" (câu 83 - 84)
“Giấc mộng Nam Kha”, có nguồn gốc từ cuốn tiểu
thuyết “Tiểu sử Nam Kha Thái Thú” của tác giả Lý Công Tá đời Đường
Trung Quốc thế kỷ 9 công nguyên. Kể về chuyện của Thuần Vu Phân, nhân
ngày sinh nhật của ông, người thân và bạn bè đều đến chúc thọ, ông vui
mừng quá, và uống nhiều chén rượu. Sau khi người thân và bạn bè về
nhà, ông ngà ngà say hóng mát dưới cây hòe, bất giác ngủ
quên.
Trong giấc mơ, ông mơ thấy mình đi thi rồi đậu trạng nguyên
và được vua gã công chúa cho ông. Sau đó không lâu ông được nhà vua cử đến
quận Nam Kha làm thái thú. Ông cố gắng làm việc và quý mến nhân dân
nên được nhân dân hết lòng khen ngợi. Ba mươi năm trôi qua, thành tích của
ông đã nổi tiếng khắp toàn quốc, và ông đã có bảy con, năm trai hai
gái, cuộc sống rất hạnh phúc. Nhà vua mấy lần muốn điều động ông
về kinh thành đảm nhiệm chức vụ cao hơn, nhưng người dân không cho.
Khi nước Thiện La đem quân xâm lược nước Đại Hòe, nước Đại Hòe
bị thua trận nhiều lần. Các quan trong triều tiến cử Thuần Vu Phân,
thái thú quận Nam Kha có thành tích công tác xuất sắc, bèn giới
thiệu với nhà vua. Nhận mệnh lệnh của vua, ông dẫn quân xuất chinh nhưng vì
không biết phép dùng binh nên quân của ông đã bị thua và xuýt nữa ông bị bắt.
Được tin này, nhà vua hết sức thất vọng, ra lệnh truất bỏ mọi chức
vụ của ông, giáng xuống làm bình dân, và đưa về quê. Thuần Vu Phân
nghĩ tên tuổi anh hùng của mình bị phá hủy hoàn toàn, hết sức xấu
hổ và tức giận, kêu một tiếng thật to, ông tỉnh dậy từ giấc mơ. Ông
theo cõi mộng đi tìm nước Đại Hoè, hóa ra dưới cây hòe có một lỗ
con kiến và có những kiến đang cư trú ở đó. Nghĩ đến tích này mọi người
gọi là “giấc mộng Nam Kha” hay còn gọi là “giấc hòe”.[9]
“Giấc mộng Nam Kha” được con người ví như là một giấc mơ về vinh
hoa phú quý, nó chỉ là huyễn hóa không thật, khi tỉnh giấc mơ thì hiện thực vẫn
trở về. Ở đây người viết đưa ra quan điểm: “Giấc mơ là có thật nhưng những điều
trong giấc mơ chỉ là hư ảo.” Thế mới hay trò đời dâu bể khéo sắp bày và cuộc
đời chỉ là một giấc mộng vô thương, hư vọng.
Quan điểm về tiền định, nghiệp báo, luân hồi
Nguyễn Gia Thiều cho rằng đời là tạm bợ nên phải ung dung tự tại để
sống nhiều khi còn muốn tu hành thoát tục. Những điều này được thể hiện trong thơ
ông nhưng chưa đạt rốt ráo của sự giải thoát. Ông muốn thoát khỏi chế độ xã hội
bất công đã khinh thường và áp bức con người đến mức nghẹt thở cũng như người
cung nữ trong Cung oán ngâm khúc đã muốn phá tan cung cấm giam hãm mình bấy lâu
nay để trở về sống đời “cục mịch nhà quê”mà không được. Điều
này cho thấy làm người thật khó, không phải muốn gì cũng được. Ấy phải chăng đó
là sự sắp đặt của “tiền định” mà con người không thể can dự vào:
“Vẻ chi ăn uống sự thường
Cũng còn tiền định khá thương lọ là.” (câu 51 - 52)
Theo Vũ Ngọc Khánh thì ý này lấy từ sách Mạnh Tử : “Nhất ẩm
nhất trác sự giai tiền định” (một cái uống một cái ăn đều được định
trước).[10] Những việc nhỏ như cái ăn cái uống
mà còn được tạo hóa sắp đặt sẵn huống chi là những việc liên quan đến vận mệnh
của con người. Con người không thể cưỡng lại nỗi mà đành cam chịu số phận khắc
nghiệt do tạo hóa đã định trước.
Đó là tâm trạng bế tắc của Nguyễn Gia Thiều hay là sự bế tắc của cả
xã hội phong kiến thế kỷ XVIII. Xã hội bế tắc là do con người hay do “tiền
định”? “Một câu hỏi lớn không có lời giải đáp, cho đến bây giờ mặt vẫn
chau.” Chính nhà thơ Huy Cận trong bài thơ Các vị La Hán chùa Tây
Phương đã nói như thế. Mọi sự bế tắc của kiếp người in hằn trên thể xác lẫn tâm
hồn của các vị La Hán. Chính cha ông ta đã đem những tâm sự u uẩn, bế tắc ấy
vào trong những tác phẩm của mình. Các vị La Hán đã dứt hết các phiền não rồi
nhưng không ngờ khi thấy cảnh đời cơ cực của chúng sanh mà “các vị đau
theo lòng chúng nhân”. Nhìn thấy cảnh đời cay nghiệt mà chế độ phong kiến
đem lại cho con người thì “tượng không khóc cũng đổ mồ hôi”. Nhà
thơ Chế Lan Viên cũng viết:
“Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ,
Văn chiêu hồn từng thắm giọt mưa rơi.”
Theo ý của người viết nghĩa rằng “tiền định” còn
hàm nghĩa là “nghiệp”. Đây là một quan điểm của đạo Phật. Do nhân của tiền kiếp
của người cung nữ đã gieo cho nên ngày nay gánh quả báo là phải chịu tất cả
những đau khổ. Do nghiệp của thân, khẩu, ý tạo tác mà ngày nay người cung nữ
khó có thể mà thoát được dù có muốn thoát hay không. Chính cái nghiệp này đã
trói buột cuộc sống của con người, nếu con người có vùng vẫy cũng không thể
thoát nên đành phải chấp nhận nó mà thôi. Nguyễn Du trong Truyện Kiều cũng nói:
“Đã mang lấy nghiệp vào thân,
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.”
Chính vì sự bế tắc không thể thoát ra khỏi cái nghiệp đã định sẵn
mà Nguyễn Gia Thiều muốn tìm đến sự tu hành. Một mặt ông muốn tìm đến của Phật
để mong dứt hẳn mối thất tình vây hãm con người:
“Thà mượn thú tiêu dao cửa Phật,
Mối thất tình quyết dứt cho xong.” (câu 109 – 110)
Thất tình: là bảy thứ tình của con
người gồm: hỷ, nộ, ai, lạc, ái, ố, dục: mừng, giận, thương, vui, yêu, ghét và
ham muốn, là con người ai ai cũng có bảy thứ tình này đã làm cho con người đau
khổ, trầm luân. Ông muốn tìm đến cửa Phật để “mượn hoa đàm đuốc tuệ làm duyên”.
Hoa đàm: bởi chữ Ưu-đàm-hoa là một hoa thiêng-liêng của nhà Phật, ba nghìn năm
mới có một lần nở hoa, mỗi khi có hoa tức có Phật ra đời.[11] Ông muốn mình như hoa đàm không
vướng bận một chút ưu phiền nào. Đuốc tuệ: bởi chữ Tuệ hỏa, tiếng nhà Phật nói:
ngọn lửa trí tuệ để đem chúng sinh ra khỏi nơi chướng ngại khổ sở. Ông muốn
dùng đuốc tuệ để soi đường dẫn lối ông thoát khỏi sự bế tắc của cõi đời này.
Nói cách khác là ông muốn tìm đến với đạo Phật để tu hành với tiêu chí “duy tuệ
thị nghiệp” nghĩa là lấy trí tuệ làm sự nghiệp để mà giải thoát.
Nguyễn Gia Thiều không chỉ tu theo Phật mà ông còn muốn tu theo đạo
Lão nữa Ông muốn: “Lấy gió mát trăng thanh kết nghĩa” để quên
đi những nỗi phiền muộn của cuộc đời. Ông muốn tiêu dao vui thú với thiên nhiên
cho quên đi những tháng ngày u uất.
“Thoát trần một gót thiên nhiên
Cái thân ngoại vật là tiên trong đời.”(câu 113 - 116)
Ông muốn thoát khỏi cái thân uế trượt này siêu thăng như tiên để
được tiêu dao không phải lo toan với những ưu tư phiền muộn. Nhưng không phải
ai muốn đi tu là cũng tu được đâu? Ôn Như Hầu còn cảm thấy trên con người còn
có một sức mạnh thần bí nào đó chi phối kiếp người mà con người tự mình không
thể hiểu thấu trong hai câu thơ:
“Cái quay búng sẵn trên trời
Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm.” (câu 91 - 92)
Theo Vũ Ngọc Khánh chỉ có “ba chữ “cái quay búng” mà mỗi
người hiểu một các khác nhau. Giáo sư Nguyễn Huy Bảo trong cuốn sách “Nhân bản
Thiên Chúa Giáo” (trang 76 và 24) giảng “cái quay búng” trong Cung Oán Ngâm
Khúc là Trời (viết chữ hoa). Giáo sư Tôn Thất Lương lại giảng “cái quay” là
luân hồi của Đạo Phật”. Còn trong Chú giải Cung oán ngâm khúc thì cho biết: “Cái
quay: bởi chữ Luân hồi, bánh xe quay, là cái máy quay của tạo hóa; nhà Phật
nói: chúng-sinh ở trong thế giới, từ khi đầu tiên đến nay cứ bị quay xoay vần
trong lục đạo hết kiếp này đến kiếp kia mãi, như cái bánh xe quay mãi không
thôi. Chỉ có kẻ tu hành đắc đạo mới thoát khỏi luân-hồi ấy.”
Chỉ có ba chữ thôi mà có nhiều cách hiểu khác nhau. Cũng theo Vũ
Ngọc Khánh: “Nếu chỉ có ba chữ “cái quay búng” thôi, có thể
hiểu là sự “may rủi”. Nếu thêm chữ “sẵn” thành “cái quay
búng sẵn”,có thể là “tiền định”. Nếu lại thêm hai chữ “trên
trời” cái tiền định này ở ngoài tầm con người không phải ở dưới trần nhưng
ở trên trời. “Cái quay búng sẵn trên trời” chi phối ra sao?
Trí người không ai thấu hiểu chỉ thấy “mờ mờ nhân ảnh”. Con
người mò mẫm tìm ngược xuôi trong bóng tối “như người đi đêm” không
biết đi về đâu. “Máy huyền vi mở đóng khôn lường”[12]
Người cung nữ muốn trở lại với cảnh đời được sủng ái như ngày xưa
không được mà muốn thoát ra để trở về với cảnh đời “cục mịch nhà quê” cũng
không xong. Đây chính là quan niệm sống của Nguyễn Gia Thiều muốn vứt bỏ đi tất
cả nhưng lửa duyên lại chưa dứt được còn muốn tu hành nhưng nghiệp quả lại
không cho. Chính vì vậy mà ông ngán ngẫm nên không mong muốn gì thế sự nữa:
“Đa mang chi kiếp đèo bồng,
Vui gì thế sự mà mong nhân tình.” (câu 111 – 112)
Đây không chỉ là tư tưởng của Nguyễn Gia Thiều mà là của một lớp
người trí thức bấy giờ. Xã hội rối ren không còn kỷ cương, một tâm trạng bế tắc
trước xã hội như thế con người ta muốn thoát khỏi nhưng không thể, để thấy xã
hội Việt Nam thế kỷ XVIII là một xã hội bế tắc khiến con người muốn vùng vẩy ra
khỏi mà không được. Dù có thương cảm cho kiếp người hay có oán than cho xã hội
thì Nguyễn Gia Thiều cũng giữ một tấm lòng trung với vua giống như người cung
nữ oán trách vua khi bị ruồng bỏ nhưng khi ước ao trở lại cảnh ái ân với vua
như ngày nào không được thì nàng vẫn phải giữ lòng trung trinh:
“Phòng khi động đến cửu trùng
Giữ sao cho được má hồng như xưa.” (câu 355 – 356)
Đây là quan niệm về “chữ Trung” của Khổng Tử trong
“Trung quân ái quốc” dù nhà vua có gì đi chăng nữa thì phận làm bầy tôi phải
giữ lòng trung “Quân xử thần tử thành bất tử bất trung”. Nàng cung nữ dù có oán
trách vua nhưng cuối cùng vẫn giữ một tấm lòng trung trinh ở đây nàng cung nữ
đã nói thay cho Nguyễn Gia Thiều một nhà luôn đặt trên mình ba chữ “quân, sư,
phụ” cho nên phải tận trung với vua. Nếu không trung với vua thì không là người
yêu nước, chính vì vậy mà các nhà Nho rất xem trọng điều này. Hai câu thơ này
la hai câu kết của tác phẩm hàm ý rằng dù xã hội có thế nào đi nữa thì con người
cũng phải tôn trọng những giá trị lễ nghi của cuộc đời. Như nàng cung nữ dù có
oán trách vua nhưng vẫn giữ một lòng trinh bạch cũng như Nguyễn Gia Thiều dù có
bức xúc với xã hội đương thời những vẫn giữ lễ nghĩa của một người tri thức.
Giá trị nghệ thuật của Cung oán ngâm khúc
Với thể thơ song thất lục bát đã làm cho nhạc điệu của bài thơ là
một bản tình ca đầy âm sắc. Với vần trắc của câu thất thứ nhất đã tạo nên một
cảm giác rất gay gắt cho người đọc và người nghe. Nhưng câu thất thứ hai với
vần bằng đã tạo sự nhẹ nhàng trở lại. Cho đến hai câu lục bát với vần bằng đã
tạo nên một cảm giác trầm lắng xuống. Đây là nét độc đáo của bài thơ khi đọc
đến hai câu lục bát có sự chùng xuống giống như những nốt trầm của một bài ca
buồn. Theo người viết cảm nhận một khổ thơ bốn câu song thất – lục bát trong
bài thơ này ẩn chứ nhiều cung bậc của cảm xúc. Câu thất thứ nhất nói lên sự ai
oán, nỗi khát khao đến cháy lòng, câu thất thứ hai dịu hơn một chút vì sự ai
oán và nỗi khao khát đã nguội dần, cho đến hai câu lục bát thì chùng hẳn vì
biết rằng có mong đợi có ước ao cũng chỉ là tuyệt vọng mà thôi. Vần điệu song
thất lục bát được kết hợp một cách nhuần nhuyễn, phép đối ngẫu được tôn trọng
một cách chặt chẽ. Chính vì vậy mà Cung oán ngâm khúc từ khi phôi thai cho đến
khi hình thành là dùng để ngâm nga chứ không phải để đọc.
Cung oán ngâm khúc rất chặt chẽ về mặt cấu trúc cũng như sắc sảo về
ngôn từ.Ngôn ngữ trong Cung oán ngâm khúc hết sức tài hoa, chuẩn xác, dùng
nhiều chữ Hán và điển tích, điển cố như: gió vàng hiu hắt, lạnh ngắt
như đồng, thân phù thế, mùi tục luỵ, mồi phú quý, bả vinh hoa, cánh buồm bể
hoạn, hoa chúm chím chào, cợt đào ghẹt mai, thánh thót cung đàn, nỉ non tiếng
địch, gay gắt điệu, tê tái lòng, má đào chon chót, âm thầm chiếc bóng, hồn bướm
vẩn vơ, dế ran ri rỉ, quyên kêu ra rả... Câu thơ trong Cung oán ngâm
khúc được trau chuốt đến mức tuyệt hảo mà không có từ ngữ nào có thể thay thế
được. Nó giống như một tác phẩm điêu khắc đòi hỏi sự tinh xảo và tỉ mỹ đến từng
chi tiếc mà người nghệ nhân phải rất tài hòa mới thực hiện được.
Những danh từ được dùng như: bể khổ, bến mê, nước dương,
bào ảnh, thất tình, hoa đàm, đuốc tuệ, tiền nhân, hậu quả... đều là
những điển trong các Kinh Phật như Kinh Kim Cương, Pháp Hoa Kinh, Hoa Nghiêm
Kinh, Truyền Đăng Lục...bên cạnh những từ ngữ của Lão giáo như: gió mát
trăng thanh, thoát trần, cái thân ngoại vật, tiên,… đã làm cho tác
phẩm khá phong phú về nghệ thuật.
Trong Cung oán ngân khúc, không gian chủ yếu là cảnh bưng bít của
chốn tiêu phòng lạnh lẽo cùng thời gian chủ yếu là bóng đêm và mùa thu với sự
hồi ức đã tạo nên một bức tranh vô cùng đen tối, ảm đạm, buồn bả. Thông qua
những hình dung từ về xúc giác, thị giác được chọn lọc một cách chính xác làm
cho người đọc có nhiều sự tưởng tượng khác nhau. Hơn thế nữa, tác phẩm còn gây
ấn tượng cho người đọc bằng giọng văn réo rắt làm bật lên tâm trạng não nùng,
ai oán của nhân vật trong khúc ngâm một cách tài tình.
Cung oán ngâm khúc là khát vọng muốn đạp đổ tất cả những áp bức bất
công của chế độ phong kiến của cung nữ biểu hiện tinh thần phản kháng, căm hận
tột cùng của con người trước thực tại buồn đau để có được sự tự do hạnh phúc.
Nàng cung nữ mong muốn có được tình yêu thương giống như bao người phụ nữ bình
thường khác. Đó là một lý do chính đáng mà bất cứ một người phụ nữ nào cũng ước
mơ. Nhưng đối với nàng là một điều không thể với tới. Cung oán ngâm khúc còn
phê phán quan niệm “trọng nam kinh nữ” thông qua việc đa thê của vua quan phong
kiến đã biến phụ nữ thành đồ chơi rồi ruồng không thương tiếc.
Qua tác phẩm Cung oán ngâm khúc, Ôn Như Hầu đã dùng lời than oán
của người cung nữ để bày tỏ tâm sự của một kẻ sĩ đã nhìn thấy cuộc đời
đầy tang thương biến đổi với những thăng trầm mà chính ông là người đã sống
trong thời đại lịch sử ấy. Tâm sự của Nguyễn Gia Thiều là tấm bi kịch tiềm tàng
những mâu thuẫn nghiệt ngã đến nối ông muốn thoát khỏi sự bức bách đó để sống
một cuộc đời siêu phàm thoát tục. Tâm sự của ông cũng chính là tâm sự của bao
người trong xã hội đương thời khát khao có được một cuộc sống bình yên. Nhưng
xã hội lại bế tắc làm cho bao nhiêu người đau khổ đến nỗi nhân phẩm con người
bị chà đạp đến đau lòng. Ước mơ được yêu được sống tự do được hạnh phúc là ước
mơ chung của tất cả mọi người nhưng đối với người cung nữ điều đó thật xa vời.
Ôn Như Hầu cảm thương cho thân phận người cung nữ cũng như là cảm thương cho
thân phận của bao nhiêu người phụ nữ khác và cũng chính là thương cho thân phận
mình. Đây là tư tưởng nhân đạo mà Nguyễn Gia Thiều đã gởi gấm qua tác phẩm.
Với những quan niệm của Phật giáo, Lão Trang, Khổng Tử, Mạnh Tử đã
làm cho tác phẩm đa dạng về tư tưởng làm nỗi bật lên triết lý hư vô dẫu biết
cuộc đời là bể khổ, là bến mê, tất cả những hạnh phúc chỉ là phù du ảo ảnh
nhưng vẫn hy vọng một ngày mai tươi sáng. Dù ước mơ không trở thành hiện thực
thì con người vẫn phải sống và sống với những khát vọng của mình. Sống sao cho
đúng nghĩa để không phải bị tiếng đời mai mĩa và không phải ân hận khi chết đi.
Giống như nàng cung nữ dù có oán trách vua ruồng bỏ mình nhưng vẫn giữ một tấm
lòng trung trinh không thay đổi dù có sống trong cảnh cô đơn nơi hoàng cung.
Cũng vậy Nguyễn Gia Thiều cũng giữ một lòng trung thành với vua cho dù chế độ
phong kiến có nhiều điều bất cập. Đây cũng chính là quan niệm sống của Nguyễn Gia
Thiều và cũng là quan niệm sống của tầng lớp tri thức phong kiến lúc bấy
giờ.
Tài liệu tham khảo
1. Nguyễn Đăng Thục, Triết
lý xuất thế và nhập thế trong thi ca Việt Nam, www.newvietart.com.
2. Trần Văn Thương, Chất
dân gian trong Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia Thiều, www.vanchuongviet.org
3. Trần Mạnh Hảo, Cần
trả lại giá trị đích thực cho kiệt tác“Cung oán ngâm khúc”,
www.phiem-dam.com
4. Nguyễn Trọng Trí, Đôi
điều về Phật giáo trong văn học Việt Nam, www.phapluanonline.com
5. Vũ Gia Khánh, Nguyễn
Gia Thiều, tác giả Cung oán ngâm khúc,
6. Vân Uyên, Quan
niệm về trời trong Cung oán ngâm khúc, www.giaoxuvnparis.org
7. Bách khoa toàn thư mở
Wikipedia, Nguyễn Gia Thiều, www.vi.wikipedia.org
8. Bách khoa toàn
thư mở Wikipedia, Cung oán ngâm khúc, www.vi.wikipedia.org
[1]Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, Nguyễn Gia
Thiều, www.wikipedia
[2] Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, Nguyễn Gia Thiều,
www.wikipedia
[3] Vũ Ngọc Khánh, Nguyễn Gia Thiều – tác giả Cung oán ngâm
khúc
[4]Chú giải Cung oán ngâm khúc, NXB Tân Việt,
http://tuoitrevnnet.com.invisionzone.com/index.php?showtopic=36241
[5] Chú giải Cung oán ngâm khúc, NXB Tân Việt,
http://tuoitrevnnet.com.invisionzone.com/index.php?showtopic=36241
[6] Sđd
[7] Sđd
[8] Chú giải Cung oán ngâm khúc, NXB Tân Việt,
http://tuoitrevnnet.com.invisionzone.com/index.php?showtopic=36241
[9] Câu chuyện Giấc mộng Nam Kha,
http://vietnamese.cri.cn/chinaabc/chapter16/chapter160413.htm
[10] Vũ Ngọc Khánh, Nguyễn Gia Thiều – tác giả Cung oán ngâm
khúc
[11] Lược điển chép trong Pháp Hoa Kinh, chú
giải Cung oán ngâm khúc, NXB Tân Việt,
http://tuoitrevnnet.com.invisionzone.com/index.php?showtopic=36241
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét