Có lẽ phải đến Cô Tô ít nhât một lần để cảm nhận bằng chính
những giác quan của mình , mới thấy hết được vẻ đẹp của cả thiên nhiên và con
người Cô Tô như thế nào. Từ lúc bình minh thức dậy cho đến khi khuất bóng hoàng
hôn, Cô Tô đẹp một cách yên bình trong mọi thời điểm.
Cô Tô là một quần đảo với diện tích tự nhiên hơn 4.000
ha, bao gồm 40 đảo nhỏ nằm trên vùng biển Đông Bắc của Tổ quốc. Đảo Cô Tô được
thiên nhiên ưu ái ban tặng những bãi tắm thật đẹp và thơ mộng với cát trắng mịn
màng, những bãi đá hoang sơ, màu nước xanh đến kỳ lạ, từ đó mở ra tiềm năng lớn
nhất cho nơi đây là phát triển du lịch biển đảo.
Những năm gần đây, Cô Tô là một trong những điểm
đến hot nhất
trong mùa hè. Ảnh: Pystravel
Một vài năm gần đây, ngày càng có nhiều khách đến thăm quan,
khám phá và nghỉ dưỡng tại hòn đảo này, bao gồm cả khách tour và khách đi tự
túc. Các gia đình, cơ quan đoàn thể, các cặp đôi, các nhóm bạn và càng lúc càng
có nhiều bạn trẻ lựa chọn Cô Tô cho cho chuyến du lịch bụi biển đảo của mình.
Nếu ai từng đọc Ký đảo Cô Tô của nhà văn Nguyễn
Tuân, hẳn sẽ không thể quên được màu nước bể xanh đến ám ảnh của nơi ấy được
ông miêu tả trong bài viết. Và cũng có lẽ vì được lột tả qua qua ngòi bút của “
Bậc thầy về ngôn từ trong Văn học hiện đại Việt Nam” nên bức tranh Cô Tô càng
trở nên sống động đầy chất tạo hình. Kể từ ngày đọc tập Bút ký đó cho đến sau
này khi được đi nhiều vùng miền hơn, đọc nhiều thông tin, xem nhiều ảnh về Cô
Tô hơn thì sự thôi thúc được ra Cô Tô trong tôi càng mạnh mẽ hơn. Và cuối cùng
tôi cũng hiện thực hóa được chuyến đi ấy sau vài lần lên kế hoạch bị thất bại,
được tận mắt ngắm cái màu nước xanh đến “quá quắt”, ngắm những lớp sóng “ tự vị”,
được ngắm bình và hoàng hôn tuyệt đẹp, được được đầm mình xuống làn nước trong
veo nhìn thấy tận đáy và xanh ngắt ở Cô Tô con, được ăn những món hải sản
tươi sống chế biến theo hương vị của miền chài lưới.
Nếu muốn ngắm toàn cảnh Cô Tô từ trên cao, bạn nên đến thăm
quan Hải Đăng Cô Tô. Ngọn đèn biển được đặt trên ngọn núi cao nhất đảo, xấp
xỉ 170m so với mặt nước biển. Từ khu di tích Hồ Chí Minh, qua bãi Hồng Vàn, qua
những rừng phi lao quanh năm rì rào trong gió biển, qua một con đường mòn lên
núi với hai bên là rừng thông mát rượi bạn sẽ lên được đó. Từ đây, bạn có thể
phóng tầm mắt quan sát toàn bộ thị trấn Cô Tô về các phía, Cô Tô con, xã đảo
Thanh Lân với những thảm rau muống biển xanh thẫm…
Một trong những kỷ niệm đẹp đẽ và khó quên nhất trong lòng
tôi ở Cô Tô là những buổi chiều ngắm hoàng hôn ở Vàn Chải – bãi biển nằm ở phía
Tây của đảo, nơi khá hoang vu với bờ biển uốn cong, nơi những con sóng nô đùa
tung tăng như những đứa trẻ hiếu động và màu nước biển xanh màu ly cocktail
Blue Lagoon.
Một góc trên đảo Cô Tô con. Ảnh: Trung Jones
Men theo những bãi đá, chúng tôi ra tận bãi đá sát ngoài biển,
nơi tách biệt hẳn với khu bãi tắm, nơi nhìn thẳng về phía mặt trời lặn và nơi
chỉ có chúng tôi giữa thiên nhiên biển trời rộng lớn. Tôi nhớ, buổi chiều ấy trời
đẹp lắm! Khi mà bầu trời uyển chuyển thay hết lớp áo này đến lớp áo khác: từ
xanh lam, xanh thẫm, từ vàng cam sang đỏ, lại hồng rồi tím rồi thẫm dần theo những
bước đi nhịp nhàng của mặt trời. Tôi ngồi trên mỏm đá, nghe tiếng gió xô sóng,
sóng xô bờ đá rồi tung bọt trắng xoá. Xa xa thấp thoáng những con thuyền thỉnh
thoáng đi đúng vào chỗ mặt trời lặn như thể nó chở cả hoàng hôn. Trên bầu trời,
trăng bắt đầu lên và những vì sao cũng bắt đầu lấp lánh. Mặt trăng, mặt trời và
hàng trăm ngôi sao đua nhau khoe cho bằng hết vẻ đẹp của mình trước những người
lữ khách. Cảnh khi ấy êm đềm vô cùng và có gì đó man mác buồn, nhưng đó là cái
buồn rất tình và đẹp. Phải chăng với con người đa cảm như tôi, luôn cảm nhận
thiên nhiên cũng mang những trạng thái cảm xúc như con người nên thấy thế?
Thuyền chở hoàng hôn. Nguồn: internet
Chiều buông trên mái chèo. Ảnh: Cao Anh Tuấn
Nếu bạn là người mê những hiện tượng thiên nhiên kỳ thú tôi
chắc rằng bạn sẽ không muốn bỏ lỡ việc ngắm bình minh trên đỉnh núi. Nói đến kỷ
niệm này, chúng tôi – có lẽ là những kẻ ham cái đẹp nhưng thiếu cái duyên với
bình minh thì phải. Hai ngày, ngày nào chúng tôi cũng dậy từ 4h sáng hoặc có
khi còn sớm hơn nhưng cả hai ngày, kế hoạch chụp cảnh mặt trời mọc trên biển của
chúng tôi đều phá sản. Ngày đầu tiên thì vào đúng hôm có hội thao nên chúng tôi
không được lên núi, ngày thứ hai thì lên được núi nhưng đúng lúc mặt trời bắt đầu
e thẹn xuất hiện phía cuối chân trời trước sự hồi hộp chờ đợi của những kẻ rình
rập thì cũng là lúc những đám mây xám ùn ùn đổ bộ đến. Rồi khi những đám mây ấy
bắt đầu lũ lượt kéo nhau đi thì mặt trời cũng đã đã lên to đùng và tròn như một
cái mâm, cao gần ngang với núi và toả hào quang rực rỡ lắm rồi rồi. Sau đêm
mưa, ”Chân trời, ngấn bể sạch như tấm kính lau hết mây hết bụi”, cảnh mặt trời
mọc trên biển vẫn đẹp rực rỡ đến sững sờ nhưng cái sự nghiệp đi chụp ảnh bình
minh thì thất bại thảm hại.
Điểm tiếp theo tôi muốn gợi ý mạnh mẽ cho các bạn khi đến với
Cô Tô là hãy đến thăm thú khám phá đảo Cô Tô con. Nơi bãi cát dài vài km, trắng
mịn và hoang sơ, có những hàng dừa uốn cong nép mình bên bờ cát xen lẫn những rặng
hoa xương rồng vàng tươi, nước biển trong veo và xanh không kém bất cứ Nha
Trang hay Đà Nẵng, mặt trời chiếu lấp lánh xuống mặt bể như rát bạc. Phía xa
xa, bãi đá hình sư tử nằm hùng vĩ. Nếu là người ưa thích những trải nghiệm, muốn
hòa mình hoàn toàn với thiên nhiên và tách biệt hẳn với sự ồn ào từ khách du lịch
bạn cũng nên thử dành một, hai đêm dựng trại trên bãi biển ở đây, để cảm thấy
biển thật gần, “dữ dội và dịu êm”, “ồn ào và lặng lẽ”, lắng nghe tiếng sóng biển,
tiếng gió hát khúc tình ca và mơn man da thịt. Tôi đã từng trải qua cảm giác ngủ
ngoài bãi biển nên hiểu rằng trải nghiệm đó thực sự rất rất tuyệt.
Cái nước biển ở nơi ấy đúng là xanh một màu xanh kỳ lạ lắm, bảo
sao Nguyễn Tuân đã phải thốt lên: “ Nước bể Cô Tô sao chiều nay nó xanh quá quắt
đến như vậy?” Rồi ông lại thắc mắc : “Biển xanh như gì nhỉ? Xanh như lá chuối
non? Xanh như lá chuối già? Xanh như mùa thu ngả cốm làng Vòng. Nước biển Cô Tô
đang đổi từ vẻ xanh này sang vẻ xanh khác. Nó xanh như cái mầu áo Kim Trọng
trong tết Thanh Minh? Đúng một phần thôi. Bởi vì con sóng vừa dội lên kia đã
gia giảm thêm một chút gì, đã pha biển sang màu khác. Thế thì nước biển xanh
như cái vạt áo nước mắt của ông quan Tư Mã nghe đàn tì bà trên con sóng Giang
Châu thì có đúng không? Chưa được ư? Thế thì nó xanh như một màu áo cưới, được
không? Hay: “Chao ôi nước biển Cô Tô chiều nay xanh cái màu xanh của Ngọc Bích,
hoặc là chao ôi nó xanh như một niềm hy vọng trên cửa bể”…
Ngắm biển. Ảnh: Tony Pham Hn
Thấm thoắt cũng hết ba ngày tuyệt vời và chúng tôi phải lời tạm
biệt với hòn đảo xinh đẹp. Cô Tô đón chúng tôi đến bằng một ngày mây trắng, nắng
vàng rực rỡ và tiễn chúng tôi trở về đất liền bằng một ngày mưa bão khủng khiếp.
Có lẽ Cô Tô cho chúng tôi nếm qua vài ngày tắm nắng rồi lại đón bão phải chăng
là cố tình tạo nên kỷ niệm khó quên trong lòng người khách phương xa…?
Cô Tô, tôi sẽ sớm trở lại…!
Quỳnh Hoa









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét