“Hôm nay tôi đi học”
|
Lật bật đã tới tháng 9 mùa tựu trường. Lòng nao nao nhớ thời
học sinh nhỏ nhít đất thần kinh xưa. Ở Huế, mùa tựu trường cũng tưng bừng rộn rịp như bất cứ nơi nào khác trên đất
quê nhà. Cũng bâng khuâng luyến tiếc những ngày hè tươi đẹp chóng qua. Cũng
nao nức trở lại trường lớp gặp bạn thầy cũ, mới. Có khác chăng mặt mũi mấy
cô mấy cậu học trò đều phảng phất một vẻ nghiêm trọng . Làm như mình đã trưởng
thành tới nơi !
Mùa thu mùa tựu trường ở Huế trời
bắt đầu se lạnh. Một chút mặt trời trong hơi thở sương mù lãng đãng. Đâu
đây phảng phất một vài hình ảnh đẹp. Từng đoàn học sinh nam đồng phục quần
xanh sơ mi trắng, nữ áo trắng dài trinh nguyên lũ lượt tung tăng đạp xe nối
đuôi nhau qua cầu . Gió hình như quấn quít thêm . Che nửa
mặt người nón bài thơ và gót hồng rợp bến sông . Đi dưới tàng cây long não biếc
xanh ngọc tiếng nói cười rộn rã . Những ánh mắt trao nụ cười bẽn lẽn . Trong
nắng trong gió .
Không hiểu tại sao mỗi khi nhắc tới
mùa tựu trường tôi lại liên tưởng đến câu thơ của cố thi sĩ Thanh Tâm Tuyền :
Tôi
chờ đợi
lớn lên cùng giông bão
Hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai
Mặc dù nhà thơ không chủ tâm viết
về cái buổi đầu đời cắp sách đi học đó, nhưng sức tương phản dữ dội của câu
thơ đã khắc đậm nét biết bao ảnh hình .
Ơi tuổi ấu thơ đã khóc nhè những
giọt lệ đầu nơi nao ? Trên đôi vai nào ? Trên vai mình hay trên vai dịu mềm của
chị, của mẹ hiền ? Có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em – đã nương
theo vào đời làm từng nỗi ưu phiền(*) . Chờ đợi nỗi ưu phiền . Lớn
lên . “ Thuở chờ đợi thời gian ghê gớm quá !” . Ai đã viết câu thơ này nhỉ ?
Cái khoảnh khắc đợi chờ nào mà chẳng rụng rời khiếp đảm . Đợi phút lâm chung .
Hay giờ sinh ly tử biệt ? Đợi chờ Một Điều Gì Không Thể Biết đổ ập xuống đời
ta. Ôi đợi chờ cuộc đời mai hậu sẽ không còn phẳng phiu nếp áo trinh nguyên. Giông bão đến . Giông bão không hề dự báo tương lai. Giông bão cuốn hút.
Xóa nhòa tất cả. Của niềm thiết tha trìu mến ngày đầu theo chân mẹ đến trường. Của hôm nay tôi đi học.
Bạn cũng như tôi, chúng ta hẵn đã
có một thời tuổi nhỏ êm đềm . Thời trẻ thơ vời vợi trong vòng tay đầm ấm gia
đình. Thời của những ngày đầu năm quần áo lượt là tung tăng đầu ngõ với tờ bạc
mừng tuổi trên tay còn thơm mùi mực. Nhớ tuổi nào ngô nghê lạc mẹ níu áo người
khóc ròng giữa chợ. Nhớ thời nào của ý nghĩ trong veo, của quyên ca dế gáy
và nhạc khúc rạng rỡ dưới đèn trăng . In hình đâu đó tôi đã hồi tưởng:
Nấc lên một tấc lòng xa vắng
tay nắm vòng múa quanh đèn giăng
nghiêng tuổi thơ vời vợi
con cá chép lên bờ
những chiếc vảy long
lanh ánh bạc
me cười ngấn cổ cao che kín khuy hàn ngự
tháng chưa già đã lạnh
mắt nội lim dim hương
trà mạn tiết
bé như hạt cườm chuỗi đeo
bé tèo teo con giống . . .
(**)
Những năm dài tha phương đã làm
cùn nhụt trong tôi cái cảm thức nao nao và cõi lòng nô nức chờ đợi mùa tựu
trường cùng những ngày vui hội hè lễ tết. Phương chi giờ
đây trong nhà chỉ có “ người già ” mà không còn “ em bé ”. Chỉ còn hai mái đầu
bạc thui thủi nhìn nhau. Hỡi ơi gia đình phân tán . Tình quyến luyến thân tộc
bỗng chốc lấn cấn và nhạt nhẽo làm sao ! Còn chi cái hương vị đậm đà của những
bữa ăn cùng, của miếng ngọt bùi chia sẻ
Mùa tựu
trường ! Mùa tựu trường ! Tiếng trống tùng bi đánh lạc mất ngòi bút lá tre,
bình mực tím và nụ cười duyên răng khểnh cô em bạn cùng đường. Giờ đây chỉ
còn máy vi tính, điện thoại di động , giày nón thể thao lên đường nhập học.
Buồn ơi đời tha phương. Tiếc nhớ khôn cùng . Năm nào còn làm thơ hoài vọng cố
hương:
Nhớ quá chiều năm xưa áo mới
Xuân hành rạng rỡ chị cùng em
Chị còn giữ lại vành khăn ấm ?
Em áo tha hương đã bạc sờn
(***)
Bạn ơi ! Manh áo nào còn giữ lại
được vết mực ố hoen đầu đời ?
Tháng tám không sáu
(*) Ca từ Trịnh Công Sơn – Ru Đời Đi Nhé
(**) Trích Đêm Thu – Thơ Hoàng Xuân Sơn
(***) Trích Thư Xuân Gửi Chị - Thơ HXS
|
Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015
Hôm nay tôi đi học
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà văn Mai Văn Tạo – Viết từ tấm lòng sâu nặng để tri ân nguồn cội Vùng đất miền Tây Nam Bộ đã luôn ghi khắc văn nghiệp của các nhà văn...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét