Người ta bảo tuyết mới bắt đầu rơi vào tảng sáng, khi anh lọ
mọ tỉnh dậy trong đêm, quờ quạng tìm một chiếc áo len mỏng mặc thêm
vào người. Vậy mà chui lại vào chăn ấm, anh không tài nào ngủ tiếp được nữa,
anh nằm im nhắm mắt lại, anh bay vào những giấc mơ, hay chỉ là sự hồi tưởng
chợt đến, khi nhớ về một miền xa xăm…
Anh thấy mình xách nước cho vợ tắm, bước chân anh run run
khi dẫm lên phiến đá trước của buồng tắm…Rồi anh lại thấy mình đạp xe trên
con đường hun hút gió, khi đài báo gió mùa đông bắc đã tràn vào đất liền…Có
tiếng vợ nhắc con bé út quàng thêm khăn vào cổ, rồi tiếng nó chào lanh lảnh:
„ Con chào bố mẹ, con đi học!”
„Ừ, con đi nhé!” – anh léo nhéo đáp lại rồi chợt tỉnh.
Khung cửa sổ sáng lên một cách khác thường, có tiếng cạo
soàn soạt củ chiếc xẻng gỗ, và tiếng chào niềm nở của bà hàng xóm với một ai
đấy: „ Jó reggelt!” ( chào buổi sáng)
Té ra anh đang ở một xó xỉnh nào đó ở châu Âu!
Anh rón rén bước lại gần của sổ, kéo cánh cửa gỗ lên. Trong
một thoáng tích tắc, anh loáng hoa mắt, bởi một màu trắng bát ngát, tinh khiết,
trải khắp đất trời.
Tuyết đã rơi từ đêm qua, đậu lại trên cành thông trĩu nặng
những bông xốp trắng phau. Bà hàng xóm hì hục từ lúc nào cạo tuyết chất thành
đống, bên cạnh lối vào cổng nhà.
Anh vội vã mặc quần áo, rồi lao ra cửa. Khí lạnh đột ngột
xông thẳng vào mũi anh, khiến anh hít một hơi thật dài, khoan khoái. Sau vài
lần hít thở như vậy, anh có cảm giác, mình đã tống ra khỏi phổi mọi uế khí.Thật
là tuyệt!
Cảm giác buồn bã bâng quơ bởi những giấc mơ không báo trước
trong đêm đã biến mất, anh cảm thấy mình khỏe khắn và sung sức, anh
muốn đi một nơi nào đấy thật xa, một mình, để tận hửng cảm giác thanh bình
tinh khiết, mà màn tuyết trắng xóa mang lại, vừa ào vào lòng anh.
Đã lâu lắm rồi, anh mới có cảm giác bình yên như thế. Không
thương nhớ, không lo toan, không trăn trở, không hồi tưởng và mơ ước. Đã lâu
lắm anh mới trở lại cảm giác vô tư lựcuar một thưở trai tân, sau giấc ngủ đẫy
giấc, chỉ nhó đến trận đá bóng, với lũ bạn, lúc nào cũng hăm hở nghĩ ra mọi
cuộc vui.
Anh liếc nhìn tấm lịch trên đồng hồ đeo tay. Hôm nay vẫn là
ngày nghỉ, anh chưa cần trở lại vai trò người làm công, cho một ông chủ ngoài
chợ. Đột nhiên, ham muốn
phiêu luu trỗi dậy trong lòng, anh chợt nhớ, hồi mới sang,
một người bạn rủ anh đi chơi, trong những khu rừng ngoại ô thành phố. Từ đó tới
giờ, những lo toan kiếm sống, khiến anh quên hẳn những mảnh rừng bát ngát, với
lớp đất xốp mịn dưới chân, và tiếng chim hót véo von, trên những ngọn
cây cao rợp nắng gió.
-Ta phải đi chơi mới được! – Anh lẩm bảm.
Xuống metro, anh huých phải một cô gái có cái nhìn lạnh như
băng. Giá lúc khác, thể nào anh cũng khinh khỉnh nhìn lại, nhưng lúc này đang
vui vẻ, anh chỉ nhớ tới cái nguýt dài của vợ” tưởng chúa lắm đây!”.
Đi đến bến cuối của metro, anh chuyển sang xe buýt. Lúc này
tuyết lại bắt đầu rơi, những bông tuyết mảnh khảnh, rơi lã tã từ bầu trời cao
vô tận, bám vào cổ, vào mặt người qua đường, hoặc sà xuống những cành cây khẳng
khiu, đang ra sức chống đỡ màn bông dày phủ lên chúng, từ đêm qua.
Tuyết bám đầy nóc những chiếc tàu điện vàng uể oải, rung
chuông chạy rề rề trên đường ray. Hàng xe con, nóc trắng toát, nhích dần từng
bước trên con đường, những đống tuyết vừa được gạt sang một ben, khói phun mù
mịt.
Ngồi trên xe buýt, anh ngắm khuôn mặt đỏ hồng của một chú
bé đi cạnh mẹ trên hè phố, vừa đi vừa lấy chân đá đá đống tuyếtphur bên đường.
Ngồi thụp xuống, chú bỗng nhặt một tảng tuyết ném vèo vào bánh một xe con chạy
vụt qua, kệ bà mẹ hốt hoảng kéo tay chú lại, giảng giải.
Một bà già kín mít trong đống khăn áo, lê đôi ủng to tướng,
đếm từng bước run rẩy, trên con đường tuyết bay trắng xóa.
Thành phố nhìn trong màn tuyết mù mịt, giống như những bức
tranh vẻ trong truyện cổ tích, với những nét cong đen, pha trắng mờ nhạt của
các mái nhà, của nóc nhà thờ, của những chiếc cầu vượt, đầy xe con xếp hàng,
với những dáng người vội vã, áo mũ phủ kín từ đầu đến chân, cố gắng hết sức,
vẫn không tiến nhanh hơn, giũa những đống tuyết trắng ngổn ngang khắp nơi.
Chiếc xe chở anh bò như một chú sên trên con đường lên núi
ngoằn ngoèo. Tiếng nhạc vui tươi phát ra từ radio trong
buồng lái, không khiến mặt anh tài dãn ra chút nào, anh cau có, lầu bầu, khó
nhọc điều khiển tay lái.
Leo quá nửa chặng đường, chiếc xe buýt dừng lại, tắt máy,
hành khách xôn xao quay đầu lại xem có
gì xảy ra.
Xe không thể đi tiếp được nữa! – Anh tài trả lời- mời bà con xuống đi bộ, chừng nào xe dọn đường đến, dọn tuyết xong, ta lại đi. Bà con ai muốn đợi, cứ việc ngồi lại.- anh tuyên bố.
Hành khách lục tục đứng dậy, vài người đi xuống, vài người
loay hoay suy nghĩ…
Một bà già xách cái làn nặng trĩu, phủ nilon bên trên, tìm
cách xuống xe. Thấy vậy, anh vội vã nhảy xuống trước, rồi giơ tay đỡ cụ cùng
cái làn.
- Cụ không đợi xe chạy? – Anh hỏi.
- Không, nhà tôi ngay gần đây, tôi đi bộ về được. – bà cụ
trả lời.
- Cháu giúp cụ nhé? – anh hỏi.
- Vâng, cảm ơn anh.
Thế rồi, anh xách cái làn, đi thong thả đằng trước,
bà cụ già chậm rãi đi đằng sau, cả hai cùng chúi đầu xuống, chống đỡ màn tuyết
rơi hối hả, lên đầu lên mặt. Khi cả hai dừng lại trước cổng một ngôi nhà tường
cao kín mít, trông họ trắng toát như hai con gấu trắng. Bà cụ lẩy bẩy mãi
không mở được cổng, anh bèn giúp.
- Nếu anh không bận, mời anh vào trong nhà – Bà cụ nói khi
anh chào tạm biệt, định ra về.
Anh ngần ngừ một lát, rồi theo chân cụ già bước vào nhà.
Hôm nay là một ngày không định hướng, anh thầm nghĩ. Lúc bước chân ra khỏi
nhà, anh nghĩ đến cánh rừng ngoại ô, một cách mơ hồ, vô hướng. Cũng như giờ
đây bước vào nhà một người không hề quen biết, anh cảm thấy thích thú, vì sự
vô mục đích của mình.
Anh ngồi bên bàn trong căn bếp ấm cúng. Cụ già lúi húi đun
nước pha trà, anh đưa mắt ngắm nhìn bức tường dán giấy trắng phau, treo những
cái đĩa sặc sỡ hoa văn, ngắm lọ hoa cắm một cành khô có những lá trắng, phủ đầy
lông tơ mịn, trông như làm bằng vải sa tanh trắng.
- Cụ ở đây một mình sao? – Anh hỏi
- Con gái tôi ở gần đây, chút nữa lũ cháu tôi sẽ sang chơi,
tuyết rơi nhiều thế này chúng nó được nghỉ học.
Cụ vừa nói vừa đẩy đĩa bánh ngọt và cốc trà bốc hơi nghi
ngút về phía anh. Lúc này cụ mới ngắm nghía anh bằng đôi mắt nheo nheo và nụ
cười phúc hậu:
- Anh là người Trung quốc? anh ở đây đã lâu chưa?
- Không, cháu là người Việt nam. Cháu ở đây đã dăm năm.
- Anh là người Việt nam? Chúa phù hộ cho anh! Đất nước ấy
đã từng có chiến tranh! Nhưng bây giờ thì mọi việc đều tốt đẹp chứ?
Thế rồi cụ bắt đầu kể lể, những gì đã qua trong ký ức cụ:
cũng lại chiến tranh, đói khát, thiếu thốn, những buồn vui gia đình, con cái,
lo toan…
„Cuộc đời kể cũng kỳ lạ thật”- anh vừa nhấp từng ngụm trà
nóng, vừa nghĩ thầm:” số phận con người ở đau cũng như nhau thôi; vật lộn với
cuộc sống, quá ngắn ngủi, quá ít niềm vui, quá nhiều hoài vọng…”
Bỗng có tiếng bấm chuông ngoài cổng kêu reng reng, bà cụ bảo.
- Lũ cháu của tôi đến đấy! Anh ngồi đợi tý nhé!
Cụ lập cập đi ra cổng.
Còn lại một mình trong căn bếp, anh lắng nghe tiếng chào hỏi
râm ran bên ngoài, rồi chợt đứng dậy, sửa sang quần áo khi nghe tiếng phụ nữ
vọng vào: „ Nhà có khách ư? Ai vậy?”
Cửa bếp bỗng vụt mở. Cùng với luồng khí lạnh thốc vào phòng
là hai đứa trẻ má đỏ hồng, cười nói vui vẻ chạy vào, theo sau chúng là một phụ
nữ xinh đẹp, vừa bước vào, vừa lây tay bỏ cái mũ lông trên đầu xuống, để tuột
mớ tóc nâu dài óng ả.
Chị giơ tay cho anh bắt, cả hai tự giới thiệu. Những đứa trẻ
không chịu ngồi xuống ghế, mặc dù bà cụ ra sức dỗ dành, mang hết bánh ngọt
bánh mặn, hoa quả ra.
Người thiếu phụ nói với cụ:
- Mẹ ơi chúng nó muốn đi trượt tuyết đấy, con cho chúng đi
ngay đây.
Chị lại đội mũ vào, quay sang anh, chị nói:
Thế là anh mặc áo khoác, đội mũ, tạm biệt bà cụ, cùng
thiếu phụ bước ra đường, đi sau họ, lũ trẻ nói cười vui vẻ, mỗi đứa kéo theo
một xe trượt bằng gỗ nhỏ nhắn.
- Chắc anh đã từng đi trượt tuyết?- chị hỏi
- Tôi chưa bao giờ! – anh thú nhận - ở nước tôi không có
tuyết…
- Thế thì cuộc sống chắc thiếu đi một niềm vui? – Chị cười
hóm hỉnh.
Anh chỉ cười, không tranh cãi. Chẳng nhẽ anh vặc lại” Nhưng
ở đây làm gì có thú vui, nhảy xuống sông tắm, khi trời gần bốn mươi độ?”
Khi họ đến sát một dốc nhỏ dựng đứng, đằng sau những căn
nhà phủ đầy tuyết, họ nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của những đúa trẻ khác
đến đó từ bao giờ.
Mấy cậu bé ngồi sẵn sàng trong những xe trượt, đứng thành
hàng ngang trên đỉnh dốc, miệng hét tướng lên với mấy cô bé lớn hơn đứng
sau:” Chị đẩy đi! Đẩy đi!”
Các cô bé nhất loạt đẩy mạnh những chiếc xe gỗ có càng, lao
xuống dốc, bọn trẻ cuời như nắc nẻ, cùng ngã lăn ra đống tuyết trắng mịn màng
như sũa bột dưới chân dốc.
Rồi chúng hì hục kéo lại những xe gỗ càng
cong như bánh sừng bò lên đỉnh dốc, quần áo chúng phủ đầy tuyết trắng, mặt đỏ
hồng, mắt sáng long lanh..
Anh đứng trên đỉnh dốc, ngắm say sưa lũ trẻ đang chơi không
biết mệt, rồi bỗng anh cúi xuống, nhặt một nắm tuyết ném thẳng vào gốc cây bạch
dương xa xa.
Người thiếu phụ đang cúi xuống, bỗng nhận luôn một nắm tuyết
trắng xóa và lạnh toát vào người, chị ngẩng lên. Té ra anh đứng cách chị xa
xa, với nụ cười hồn nhiên trẻ nhỏ, với những dộng tác vụng về như gấu,anh vo
những nắm tuyết, thẳng tay ném vào người chị…
Không một phút chần chừ, chị cúi xuống, nhặt tuyết, vo tròn
lại, ném trả.
Thế là một cuộc chiến xảy ra với cơn mưa tuyết trắng xóa
bay rào rào, cả hai người lớn cùng chạy thục mạng để tránh nhau và ném nhau,
trong khi lũ trẻ vẫn trèo lên tụt xuống không biết mệt mỏi với những chiếc xe
gỗ, từ đỉnh dốc trắng muốt, xuống, lại lên…
Những phút giây như thế, suy tư là vô nghĩa!
Những phút giây như thế, cuộc sống trở lại với đúng ý nghĩa
của nó: dản dị, tràn đầy niềm vui được hưởng những khoảnh khắc được tồn tại,được
khỏe mạnh, được hạnh phúc, khi mình và thiên nhiên hòa làm một…
Những giây phút luôn ở cạnh ta, mà ta vẫn thường lãng
quên….
Trích trong tập truyện ngắn Gái ba mươi- nxb Thanh niên
|
Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015
Tuyết rơi
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Đến với bài thơ hay: “Chiều Ải Bắc tìm em CHIỀU ẢI BẮC TÌM EM Tiếng súng đã chìm vào quá khứ Anh trở lại tìm trong sương khói Pha L...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét