Ballade pour Adeline
Xưa nay, có lẽ mọi chuyện
trên đời, xảy ra hoặc diễn ra, đều do sự kết hợp của nhiều cái duyên. Trong thế
giới nghệ thuật, cũng không tránh khỏi chữ “Duyên”. Một ví dụ điển hình khi
chúng ta nhìn lại sự nghiệp của dương cầm thủ Richard Clayderman, hay chính xác
hơn là bản nhạc đầu tiên của ông đến với công chúng: Ballade pour
Adeline.
Chuyện bắt đầu từ một nhạc
sĩ “tài tử” người Pháp. Gọi là “tài tử” vì ông không biết đàn địch và nhạc lý
gì cả. Nhưng hai chữ tài tử phải để trong ngoặc kép vì ông thực sự là một nhạc
sĩ chuyên nghiệp. Sỡ dĩ như vậy vì ông có một biệt tài: sáng tác giai điệu. Ông
chỉ cầm một cái máy thu âm nhỏ trên tay rồi cứ là lá la vào đấy. Xong, nhờ người
khác viết lại trên giấy nhạc. Đấy là Paul de Senneville. Năm 1976, ông cùng một
người bạn lập ra hãng nhạc Delphine Productions, chuyên sản xuất và phát hành
nhạc hòa tấu. Delphine là tên con gái đầu lòng của ông. Cùng năm đấy, vợ ông
cho thêm một cô con gái thứ hai khiến ông quá hạnh phúc sáng tác luôn một bản
nhạc trữ tình mang tên Ballade pour Adeline; nghĩa là Nhạc Khúc dành cho
Adeline, tên của cô bé. Sẵn có “cây nhà lá vườn” là hãng Delphine
Productions, ông lên luôn kế hoạch cho thu âm và phát hành.
Hơn 20 dương cầm thủ tham dự
cuộc tuyển chọn của Delphine Productions để đàn bản nhạc này. Trong số ấy có một
anh chàng mới ngoài 20 tuổi tên Philippe Pagès. Thuở nhỏ, anh học chơi đàn từ
thân phụ của mình, một giáo viên dạy dương cầm. Lên 12 tuổi, anh được nhận vào
Conservatoire de Paris là nhạc viện nổi tiếng của Pháp. Được vài năm thì bố anh
qua đời, gia đình lâm vào cảnh túng thiếu. Anh phải từ bỏ mơ ước trở thành một
nghệ sĩ nhạc cổ điển để kiếm một chân thư ký ở nhà băng và cuối tuần đi đệm đàn
cho một số ca sĩ. Khi nghe Delphine Productions mở cuộc thi, anh chạy tới ghi
danh liền. Và anh được chọn. Cảm thấy đây đúng là con đường âm nhạc của mình,
anh lấy nghệ danh là Richard Clayderman (với tham vọng sau này sẽ nổi
danh khắp thế giới). Chứ cái tên khai sinh của anh nghe cũng hay nhưng khó phát
âm đối với người không biết tiếng Pháp. Thuở đầu, anh chơi các sáng tác của
Paul de Senneville và một số của Olivier Toussaint, là người đồng sáng lập
Delphine Productions.
Olivier Toussaint là một người
đa tài. Cha mẹ, ông bà nội ngoại của ông đều là ca nhạc sĩ danh tiếng ở Pháp.
Nhờ cái “máu” đó, ông đàn và hát đều hay. Thế nhưng, ông lại theo học hai ngành
kinh tế học và xã hội học. Lấy xong 2 bằng đại học đó, ông chuyển sang viết nhạc
cho xi-nê và ti-vi. Năm 1968, ông làm bạn với Paul de Senneville và hợp tác viết
ca khúc cho các danh ca thời ấy như Michel Polnareff, Christophe, Dalida,
Petula Clark, Claude François, và Mireille Mathieu. Một tài đặc biệt khác của
ông là… kinh doanh. Ông là người điều hành chính cho hãng Delphine Productions
và cũng là người quản lý lo về mọi thứ cho sự nghiệp âm nhạc của Richard
Clayderman mãi đến bây giờ.
Sự nghiệp âm nhạc của
Richard Clayderman, theo dự tính ban đầu của ông là nhạc cổ điển. Nếu thân phụ
của ông không mất sớm, ông tốt nghiệp nhạc viện Conservatoire de Paris, rồi
theo con đường nhạc cổ điển. Dù có nổi tiếng thì cũng chỉ trong giới mê nhạc cổ
điển mà thôi. Chắc chắn, ông không thể nổi tiếng (và giàu có) như ngày nay. Ở
Việt Nam, mấy chục năm qua, ai cũng nghe tên tuổi hoặc tiếng đàn của Richard
Clayderman. Năm ngoái, khi ông đến Hà Nội biểu diễn, người đi xem chật kín. Điều
buồn cười là nhiều người Việt cứ lầm tưởng ông chính là tác giả của những bản
nhạc mà Paul de Senneville (cũng như Olivier Toussaint) sáng tác. Những bản nhạc
của hai ông sáng tác (riêng hoặc chung) có giai điệu hay và lạ. Chính vì thế mà
bản hòa tấu đầu tiên ra mắt công chúng là Ballade pour Adeline được đón nhận nồng
nhiệt. Trong lần phát hành đầu tiên, có đến 22 triệu bản được bán ra trên 38 quốc
gia. Thời điểm ấy, nhạc disco đang thịnh hành; chẳng ai thích nghe loại “du
dương buồn ngủ” ấy làm gì. Olivier Toussaint nhớ lại hồi đó ông chỉ mong bán được
10 ngàn bản là mừng lắm rồi. Còn Paul de Senneville, vì bài đó viết cho con gái
mới sinh của ông, bán được bao nhiêu thì mừng bấy nhiêu! Nhưng người mừng nhất
chắc phải là Richard Clayderman. Từ đó ông nổi như cồn, từ Pháp ra khắp thế giới.
Một phần là nhờ, có lẽ, nhiều người tưởng là nhạc của ông, như ở Việt Nam.
Nếu như Paul de Senneville
cũng có tài như… Yanni, tự chơi nhạc của mình sáng tác, thì không còn chỗ cho
Richard Clayderman thi thố. Đặc biệt là bản nhạc viết riêng tặng con gái, ai lại
đi nhờ người khác đàn giùm? Nhờ cái “bất tài” của ông Paul mà cái tài của
Richard được có cơ hội. Cũng nhờ cái tài sáng tác giai điệu của ông Paul
mà Richard mới có đất dụng võ. Giai đoạn ấy, phong trào nhạc disco thịnh hành
khắp thế giới, nếu không có những giai điệu hay lạ như của Paul de Senneville,
thì không sao thu hút được người nghe. Sau này, khi đã quá nổi tiếng, Richard
chuyển qua chơi những bản nhạc thông dụng của cổ điển hoặc phổ biến trên phim
thì thời của disco cũng đã qua. Thành ra, mỗi tí mỗi ít, nếu vợ ông Paul không
sinh thêm cho ông cô con gái thứ nhì thì nhiều chuyện đã khác.
Có lẽ những ai yêu chuộng tiếng
đàn của Richard Clayderman nên cảm ơn không chỉ mình ông mà nhiều người khác.
Và luôn cả cô Adeline đã bước vào cuộc đời này!.
Ballade pour Adeline - Richard CLAYDERMAN
NGUYÊN TÂM
Kim Quy sưu tầm
Kim Quy sưu tầm


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét