Mãi mãi là mùa xuân đầu tiên
Mùa xuân, mùa của tình yêu, mùa của đoàn tụ. Một mùa xuân mới,
với nhiều hy vọng mới. Trong không khí đất trời sang xuân, lòng tôi cứ mãi bồi
hồi về Mùa xuân đầu tiên của Văn Cao. “Rồi dặt dìu, mùa xuân theo én về. Mùa
bình thường, mùa vui nay đã về”. Không bồi hồi sao được khi mùa xuân đầu tiên ấy
chính là một mùa xuân mà rất nhiều thế hệ trước tôi đã phải đánh đổi bằng xương
máu mới giành lại được.
Tôi đã có nhiều mùa xuân trong cuộc đời mình. Mỗi dịp xuân tới,
lòng tôi thầm mong những gì tốt đẹp hơn, sáng sủa hơn trong cuộc sống sẽ đến với
mình. Vào thời niên thiếu, mùa xuân của tôi là niềm mong mỏi một bộ đồ mới mẹ
may. Những bao lì xì từ người thân. Mùa xuân của tôi khi trưởng thành đó là những
phần thưởng lớn lao trong công việc sau một năm trời vất vả. Mùa xuân là dịp để
tôi đoàn tụ gia đình.
Dù không sống trong khói lửa đạn bom, nhưng tôi rất hiểu hòa
bình quý giá như thế nào. Mùa xuân ấy của Văn Cao chỉ đơn giản “với khói bay
trên sông. Gà đang gáy trưa bên sông. Một trưa vắng cho bao tâm hồn”. Nhưng đó
là tất cả những gì rất quý giá, mà các bậc cha chú của tôi và rất nhiều người
khác đã thầm ước. Khi bom đạn vẫn còn giăng đầy trên khắp đất nước, dù hoa mai,
hoa đào có nở rợp trời, mùa xuân đó vẫn vương đầy những khổ đau. Chiến tranh chẳng
bao giờ có mùa xuân.
Có thể là tôi hiểu những hình ảnh mộc mạc trong bài hát,
nhưng chắc là một 8x như tôi sẽ không “cảm” được cái cảm giác “xuân vui đầu
tiên” ấy nó hạnh phúc như thế nào.
Bài hát thật hay, thật nhẹ nhàng. Mỗi khi nhẩm theo bài hát,
lòng tôi lại có những rung động thật lạ lùng, cứ như là lòng biết ơn, sự chia sẻ.
Mùa xuân đầu tiên ấy đã mở ra nhiều mùa xuân khác tốt đẹp hơn cho mọi người,
cho cả dân tộc. Xuân mới đã về và chắc chắn rằng mọi người sẽ nhớ mãi về một
mùa xuân đầu tiên.
Hoàng Tâm (Q. Tân Bình)
Một chiều chủ nhật, tôi thả bước chân thanh thản ra phía ngoại
thành. Trời ngoại ô xanh mượt mà, êm ả. Những nàng mây thanh mảnh, trôi mình
theo gió, nhẹ như dải lụa thiên thanh uốn ngang trời. Hoa móng rồng vườn nhà ai
đang đơm nụ. Hương bưởi thoảng đưa...
Sau rặng trúc xinh, mấy cô thôn nữ chọc nhau cười khúc khích.
Giàn mướp đã lên xanh, lốm đốm mấy đọt hoa vàng. Khói lam chiều lan tỏa cuối
thôn. Bỗng từ nếp nhà bên kia rặng
trầu non, tiếng hát của người mẹ, hát ru con ngủ: "A á ru hời hời ơ ru. Mẹ
thương con có hay chăng...? Thương từ khi thai nghén trong lòng... A á ru hời ơ
hời ru...". Đúng là bài hát Mẹ ru con của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý mà tôi đã
từng được nghe các ca sĩ nổi tiếng như NSND Thu Hiền, NSƯT Thanh
Hoa... hát làm say lòng người. Vậy mà hôm nay nghe tiếng hát ru bỗng thấy
mình cũng bâng khuâng xao động, lời hát trong veo, êm ả, ngọt ngào, cứ ngân nga
da diết. Tôi bồi hồi liên tưởng tới lời mẹ ru lúc ấu thơ:
...À ơi... bồng bềnh mẹ bế con sang
Đò dọc quan cấm, đò ngang không chèo...
Tiếng ru xưa của mẹ tôi thấy đau thắt một nỗi nghèo, kiếp đời
nô lệ, tiếng ru đong nước mắt: "Củ khoai cõng hạt cơm, vai gầy quảy gánh
đàn con sang đò...". Rồi còn những đêm đông giật thót mình khi nghe tiếng
mõ dồn, tiếng súng Tây đùng đoàng khiếp đảm... mẹ vội ghì con vào lòng vỗ nhè
nhẹ như tay bà tiên mầu nhiệm, làm cho con yên giấc. Mẹ thấp thỏm nghe ngoài
hiên gió rít từng cơn... Tiếng ru của người mẹ nào cũng chan chứa niềm yêu
thương con khôn tả, dồn những tinh túy của lẽ sống, khát vọng cả đời mình gửi
vào lời ru con, không hề kể công nuôi nấng, kể cả khi cuộc đời nổi chìm như
cánh cò, cánh vạc...
Tiếng ru con của người mẹ bây giờ khác tiếng ru xưa rất nhiều.
Lời ru nghe có hương xuân với nhiều cảnh vật xinh xinh, có con đò đủng đỉnh khua chèo
xuôi sông nước, có con trâu đủng đỉnh kéo cày... y như thần thoại trong giấc mơ
êm đềm của con trẻ. Như thế, trời thanh bình, đất nước độc lập, có hạnh phúc
nào sung sướng cho bằng khi người mẹ được ngắm thiên thần bé bỏng của mình,
chúm chím mấp máy đôi môi, ấm áp trong chiếc nôi xinh, êm đềm trong tiếng ru hời,
giữa khung trời ngoại ô đượm hương bưởi, hương nhài mênh mang... "A á ru hời
ơ hời ru. Miệng con chúm chím xinh xinh... tương lai con đẹp lắm... mẹ hát muôn
lần, a ru hời ơ hời ru..."...
Tiếng ru là sự tuyệt hảo kỳ diệu của tạo hóa, là hương mật chắt
lọc của đời dành cho tuổi thơ, là nguồn tương sinh giao cảm của vũ trụ, tụ lại
trong tâm của người mẹ, truyền sinh lực để con trẻ lớn khôn mà không sợ sóng
gió cuộc đời xô ngã.
Bài hát với chất liệu dân ca, mộc mạc và tinh tế, song chuyển
tải được cả hơi thở của thời đại mà chúng ta đang sống, cứ ngân mãi trong tôi;
phải chăng bài hát đã hay, lại sống được với thời gian, có cả nét tài hoa của
người nhạc sĩ?
Chiều đã giăng tím hoàng hôn. Sóng lúa ngoại thành mênh mang,
đuổi theo chim trời dang cánh về chốn ngủ. Chân trời dần buông mành gọi thắp những
vì sao xanh. Tôi thèm quá tiếng ru hời của mẹ: "A á ru hời ơ hời
ru...".



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét