Hoa thơm rụng ngát vườn
Có
những buổi sáng tôi thấy tất cả là của nhau. Cũng như mây là của bầu trời và bầu
trời là của mây. Ngày hôm qua có những cơn mưa bất chợt, và hôm nay trời lại nắng
ấm bất ngờ. Nắng cũng là của mưa. Và thiếu vắng những ngày mưa chắc nắng cũng sẽ
bớt đi một chút gì ấm áp.
Nhớ
một ngày có người bạn ghé qua thăm và ngồi uống trà. Trong hương trà thơm, tôi
ngồi lắng yên nghe người bạn kể lại những đổi thay trong tình người và một vài
vất vả trong cuộc sống. Nhưng cuộc đời mà, chắc chắn sẽ có những nổi trôi, và vấp
váp cũng là chuyện dĩ nhiên thôi. Mà tất cả thì cũng như cụ Nguyễn Du nói, “Cỗi
nguồn cũng ở lòng người mà ra.” Một ngày nào khi lòng ta được yên thì cỗi
nguồn nào rồi cũng sẽ được yên.
Trước
khi ra về người bạn chợt hỏi, tôi làm gì để nuôi dưỡng hạnh phúc của mình? Có lẽ
người bạn muốn hỏi tôi tìm nương tựa vào nơi nào, nếu như có một ngày thấy đời
mình bấp bênh? Tôi yên lặng vì chưa có dịp nói cho người bạn biết. Những đêm
trăng thật sáng, ngồi với nhau, mình thường lại cảm thấy những lời nói và ngôn
ngữ không cần thiết. Rót cho nhau một tách trà cũng đủ hết rồi. Ngàn năm qua
ánh trăng nào có bao giờ cần nói lời gì đâu?
Và
có lẽ tôi sẽ đáp như vầy, nếu như có một lúc nào cảm thấy chênh vênh, tôi sẽ đến
gõ cửa nhà người bạn ấy và ngồi uống với anh một tách trà, cũng như có những
ngày anh đã tìm đến tôi. Ai cũng có thể nuôi dưỡng hạnh phúc và san sớt khổ đau
cho người khác được. Đôi khi người bạn nghĩ rằng tôi có thể giúp gì cho anh,
nhưng người bạn ấy không biết rằng anh cũng đang giúp gì cho tôi, và tôi đang
được giúp rất nhiều. Cuộc đời quá nhỏ để mình có thể phân chia và phân biệt giữa
người cho và kẻ nhận.
Như
buổi sáng nay tôi thấy con đường nhỏ tôi đi có tôi trong ấy. Con đường có đó nhờ
sự có mặt của tôi, hay nhờ con đường ấy mà tôi đã có thể có mặt nơi này? Chúng
tôi hiện hữu trong nhau. Sáng nay những áng mây trắng bồng bềnh trôi chở đầy nắng
ấm. Cuối những ngày mưa nước dâng cao làm mặt hồ phẳng như gương. Con thác nước
nhỏ đổ xuống dòng suối trong tràn bọt trắng xóa len qua những viên đá trên lòng
suối reo vang chạy theo vào khu rừng nhỏ phía bên kia.
Có
những ngày tôi thấy những thăng trầm tự nhiên của một sự sống rất đủ đầy. Và
tôi biết nuôi dưỡng hạnh phúc của mình bằng sự thực tập, và tách trà thơm của
người bạn tôi. Tôi hạnh phúc vì biết rằng, những lúc đời bấp bênh, ta có thể
tìm gõ cửa nhau để được rót cho một tách trà thơm ấm. Đơn sơ thôi, vậy mà sân
vườn sau trăng sáng rụng đầy hoa thơm ngát…
Khách
khứ tăng vô ngữ
Tùng hoa mãn địa hương
Tùng hoa mãn địa hương
(Trần Quang Triều)
Khách
về, tăng chẳng nói
Hoa thơm rụng ngát vườn
Hoa thơm rụng ngát vườn
Nguyễn Duy Nhiên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét