Đang trên đường trở ra Hà
Nội đón tết Nhâm Thìn cùng với gia đình chị Minh ở Nghi Tàm, nhưng khi vừa chạm
đến Đà Nẵng tôi chợt nảy ra ý định muốn đi thăm Bà Nà trước, sau đó “bút” vé
open-tour đi tiếp ra Hà Nội cũng còn kịp. Bởi, từ đây cho đến Tết âm lịch, thời
gian hãy còn khá xa khiến một gả “thân cư di” như tôi cứ phải ngồi bó gối một
chỗ chịu đời sao cho thấu. Hơn nữa, chợt nhớ câu slo-gan “Hãy đi để cảm nhận,
thương yêu đất nước mình hơn” không hiểu sao cứ lai vảng trong đầu óc tôi lúc
này.
Vậy là tôi quyết định dừng
chân lại Đà nẵng, ở nhờ nhà người bạn tên Thân trên đường Bạch Đằng. Ngôi nhà
tuy nhỏ, nhưng nằm ở mặt tiền đường, tính theo thời giá có đến cả trăm cây
vàng. Thú vị nhất, đêm về đứng trên hành lang tầng lầu, nhìn sang chiếc cầu
xoay dây văng nối đôi bờ sông Hàn, lấp loáng trong ánh đèn màu sắc trông lãng
mạn vô cùng. Những năm gần đây, xuôi ngược Nam-Băc nhiều lần, song tôi chỉ có
đủ thời gian nhìn lướt qua thành phố sau ô cửa kính xe. Một thành phố được
thiên nhiên hào phóng ban tặng cho nhiều núi non, sông ngòi, bãi biển mịn
màng cát trắng trải dài tít tắp. Vì vậy, Đà Nẵng không chỉ là thành phố trẻ
trung mà còn đẹp như một đoá hoa hàm tiếu, nhờ một bán đảo Sơn Trà - Điện Ngọc,
Ngũ Hành Sơn, bãi biển Non Nước, phố cổ Hội An, cửa Đại, sông Thu Bồn; nhất
là khí hậu trên “cao nguyên thu nhỏ Bà Nà” được xem như lá phổi xanh, hòn ngọc
quí sánh ngang hàng với Đà Lạt ở Lâm Viên, Bạch Mã ở Thừa Thiên - Huế, Sapa ở
Lào Cai, Tam Đảo ở Vĩnh Yên, Mẫu Sơn ở Lạng Sơn . . .
Chưa biết ý định của tôi
ghé lại Đà Nẵng lần này nhằm khám phá Bà Nà, Thân buột miệng kêu: “lâu nay thấy
ông đi loanh quanh, viết lách lăng nhăng về các vùng Tây Bắc, tưởng ông vớ được
em Mây em Nhã nào rồi, hoá ra vẫn cứ độc thân như thuở nào. Vậy, lần này ông
có định đi tìm cố nhân hay chỉ ghé qua đây vì công việc. Đừng bảo, ông không
phải là thổ địa ở Đà Nẵng này đấy nhé?”. Tôi cười, không nhắc lại dăm ba chuyện
tình đã đến với tôi, sợ gặp cảnh cố nhân tay ẳm tay bồng sẽ làm xấu đi hình ảnh
người tình một thời mình ngưỡng mộ. Thôi thì, với nghề nghiệp bắt phải nay
đây mai đó tôi đành chấp nhận cuộc sống độc thân để còn được lang thang trên
mọi nẽo đường đời, tung tăng ca hát “em ơi có bao nhiêu/ Sáu mươi năm cuộc đời”(*)
cho đỡ buồn thế mà hay.
Theo lời Thân. Từ trung
tâm thành phố ra tới Bà Nà Hill, quãng đường đi dài gần ba mươi cây số trải
nhựa phẳng lì. Ngoài taxi, xe ca, xe ôm ra chưa có tuyến xe buýt công cộng
nào đưa vào khai thác. Cực chẳng đã, bạn nhường xe máy cho tôi để có thể chủ
động trong việc di chuyển, vì mọi phương tiện khác đều không thoải mái cơ động
bằng việc tự lái xe để cảm nhận hết sự thú vị qua mọi sinh hoạt của dân chúng
cùng với hai phần ba rừng núi chập chùng, đua nhau xuất hiện trên suốt chiều
dài tuyến đường.
Sáng sớm, tôi chạy xe
loanh quanh qua những con phố mà ngày xưa tôi mất nhiều thời gian lang
thang đi dưới các vòm lá, làm cái đuôi bám theo những tà áo dài trắng nữ sinh
trung học lượn bay trong nắng sớm. Chao ôi! Sao hôm nay mọi thứ bỗng trở nên
xa lạ, suýt chút nữa tôi bị lạc đường mấy lần khi trờ tới vòng xoay có cái
ngã năm mà trước đây thấy đầy rẩy hàng quán mang tên các bà, bán món bún thịt
xào ăn với tỏi cay xé trong miệng hay món bánh xèo dòn rụm bé xinh trong lòng
bàn tay; thay vào đó là những tòa nhà bề thế, cực kỳ sang trọng hiện ra trước
mắt. Đang lúc bối rối chưa biết chọn ngõ nào để tìm đến con đường “năm sao”.
May thay, có người mách tôi nên đi về phía có ngôi chợ truyền thống ở cuối đường.
Thì ra, con đường “năm sao” trước đây vốn dĩ là con đường Bạch Đằng nằm dọc
bên này con sông Hàn, sau 75 mở rộng kéo dài tới tận bãi biển Thanh Bình, tạo
ra cảnh quan thoáng đãng thơ mộng nhờ có sự hiện diện của cây cầu treo dây
võng Thuận Phước. Cây cầu không chỉ đẹp về mặt kiến trúc mà là biểu tượng
đáng tự hào của người dân Đà Nẵng. Chẳng vì vậy, vào mỗi mùa lễ-tết, từng đôi
nam thanh nữ tú thường kéo nhau lên đây chụp ảnh kỷ niệm, chụp ảnh cưới thật
đông. Để thỏa mãn sự tò mò, tôi giữ chặt tay lái ôm một vòng cua, chạy xe lên
đến giữa cầu trong cảm giác sợ hãi, bởi bên tai nghe tiếng gió thổi vù vù như
muốn hất tung cả người lẫn xe ra khỏi thành cầu. Trước mặt, con sông Hàn kẻ một
đường kẻ thẳng tắp, nối liền thành phố bên này với thành phố mới bên kia bằng
những chiếc cầu hiện đại; ngoảnh lại sau lưng, thấy vịnh Đà Nẵng sầm uất với
những con tàu no hàng đi và đến.

Rời cầu Thuận Phước, tôi
quay ngược đầu xe ra con đường lấn biển hít thở mùi gió biển ngai ngái từ
khơi xa đưa về; bất ngờ, phát hiện đám đông dân chúng hiếu kỳ vây quanh những
người thợ công ty trục vớt. Chưa biết chuyện gì xảy ra, tôi dừng xe hỏi thăm
anh bạn trẻ đứng gần, mới hay “do ảnh hưởng trận bão thổi ngang qua đây tuần
trước, đã đẩy mấy con tàu đánh cá từ ngoài khơi leo lên tận bờ ”. Bão. Vào
năm 1972, trong lúc chờ chuyến bay từ Đà Nẵng về lại Sàigòn thì cơn bão
Hester ập đến. Bão đã gây ra sự gảy đổ cho một số cây cổ thụ trên đường, đồng
thời hất tung hàng chục mái tôn lên không trung; biến chúng thành những miếng
giấy mỏng manh bay lơ lững trên bầu trời hết sức nguy hiểm. Chưa hả cơn giận
dữ, bão đẩy cả con tàu bệnh viện khổng lồ Hope đến VN mỗ hàm ếch miễn phí cho
trẻ em miền Trung, vào tận bờ của bảo tàng Viện Cổ Chàm. Có chứng kiến hậu quả
tàn khốc do cơn bão để lại, người ta mới nhận ra sự nhỏ nhoi của con người đến
dường nào. Đứng xem một lúc, tôi tiếp tục chạy xe ra quốc lộ 1A trước khi rẽ
sang ngã ba 620 chạy một mạch đến thôn An Sơn, xã Hòa Ninh, huyện Hòa Vang,
chợt thấy một Bà Nà thấp thoáng hiện ra trong sương trong mây từ rất xa.
Vậy là, sau hơn hai giờ chạy
xe từ trung tâm thành phố Đà Nẵng ra đến chân núi Bà Nà, tôi đã có mặt đứng
trước tiểu cảnh trưng bày trên đó vài ba chiếc lồng gỗ nâu, biểu tượng cáp
treo cùng với tấm bảng ghi Bà Nà Hills - Mountain resort. Không chần chờ gì nữa,
tôi tìm bãi gửi xe quăng xe vào đó rồi quay ra mua vé cáp treo; thay vì đi xe
16 chỗ ngồi như trước đây, bởi hiện nay xe hơi chỉ dành để dự phòng khi cáp
treo nghỉ bảo dưỡng hay sửa chữa gì đó. Cũng hay, vì mỗi phương tiện di chuyển
đều có sự thú vị riêng của nó, không thử làm sao có được cảm giác mới lạ cho
chuyến đi. Hơn nữa, chẳng phải trước đây tôi đã có lần trải nghiệm trên cung
đường bộ, vượt qua khá nhiều đoạn cua tay áo, nguy hiểm chẳng khác gì leo đèo
Mã Pí Lèng ở Hà Giang cách đây vài năm hay sao? Lần đó, tôi đã có dịp sống
trong phút giây hồi hộp khi gồng mình trước cảnh lái xe trổ tài chạy như bay
qua các đoạn đường quanh co với những dốc cao dựng đứng như làm xiếc; khiến
nhiều người yếu tim đã phải một phen hồn phiêu phách tán vì đã lỡ tham dự vào
trò chơi cảm giác mạnh.
Cầm chiếc vé trên tay đi
qua cửa kiểm soát, tôi nhập vào đám đông du khách nhanh chân ngồi vào cabin
cho đủ số lượng tám người, rời ga Suối Mơ treo mình lên đỉnh Bà Nà. Ngồi
trong khoang cáp treo, tôi nhìn những chiếc ca-bin đủ màu sắc xuôi-ngược bên
ngoài như đèn cù tháng tám, liên tưởng tới những chiếc giỏ mua hàng trong
siêu thị, trôi lơ lửng giữa vô vàn mây trắng. Càng lên cao, cáp treo càng
giúp tôi khám phá ra nét hoang sơ, hùng vĩ trước tấm thảm xanh bạt ngàn nơi
cánh rừng nguyên sinh bên dưới. Hẳn, đây là một bức tranh thiên nhiên vô cùng
hoành tráng, vẽ ra cảnh bốn mùa mây trắng lượn bay trên dòng thác bạc, đổ
hàng vạn khối nước từ trên chín tầng cao xuống triền núi đá, hóa thành mái
Tóc Tiên đầy lãng mạn trước khi hòa mình vào dòng suối Mơ thơ mộng. Nghe kể,
trước đây Bà Nà-Suối Mơ là hai điểm du lịch tách biệt, nhưng kể từ khi cáp
treo được đưa vào sử dụng thì, cả hai trở thành một điểm du lịch khá hấp dẩn
dành cho những ai thích trò chơi mạo hiểm. Có lẽ, do không thể kềm chế được sự
háo hức, số đông người có mặt trong cabin đều đứng cả lên, người quay phim chụp
ảnh, kẻ trầm trồ tắm tắc ca ngợi vẻ đẹp trữ tình qua khung cảnh miền Trung diễm
lệ. Tôi đọc lướt qua tấm “brờ-sua” lấy từ điểm bán vé, ghi từ chân núi lên đỉnh
Bà Nà- Núi Chúa dài mười lăm cây số đường bộ; ngược lại, đi cáp treo mất mười
bảy phút, tha hồ chiêm ngưỡng thảm thưc vật tự nhiên đa dạng sinh học bên dưới
. Có lẽ, dựa vào những yếu tố ấy mà tổ chức Giuness Records đã trao cho cáp
treo Bà Nà hai kỷ lục thế giới về độ dài 5.042,62 mét và độ lệch giữa hai ga
1.291,81 mét; giành kỷ lục mà cáp treo Genting Skyway – Malaysia từng nắm giữ.
Nhắc đến Genting, bất kỳ
ai một lần đặt chân đến đó vui chơi, khi trở về đều thừa nhận công nghệ giải
trí không chỉ thật sự sôi động mà còn lôi cuốn hấp dẩn mọi người; trong khi ở
khu du lịch Bà Nà-Núi Chúa mọi thứ đều ngược lại? Điều này đúng hay sai đối với
tôi còn là ẩn số, vì quá lâu tôi không có dịp ghé lên Bà Nà thì làm sao dám
làm cuộc so sánh? Tuy nhiên, chuyến đi thực tế dọc hành lang kinh tế Đông Tây
(EWEC), thuộc tiểu vùng Mêkông bằng phương tiện ô tô, ghé lại ba nước
Lào-Thái-Malaya chỉ trong 20 ngày thì, hai ngày lưu lại trên cao nguyên
giải trí vui chơi Genting hẳn không không thấm vào đâu so với các trò chơi vốn
có tại đây. Bởi từ sáng cho tới khuya, lượng khách du lịch đi mua sắm tại hơn
80 cửa hàng bán lẻ, vui chơi tại 60 địa điểm giải trí, tham dự chương trình
hoà nhạc, xem các show trình diễn quốc tế, chơi trò chơi đen đỏ ở
Casino hiện đại đông nghẹt người. . . song, điều làm cho tôi cảm động đến rơi
nước mắt khi bất ngờ bắt gặp tại sảnh trưng bày, không chỉ có kỳ quan thế giới
thu nhỏ với hình nộm gã chèo đò trên sông Venice, đồng hồ Big - Ben, tượng Nữ
Thần Tự - Do, nhà hát Con Sò, tháp Eiffel, còn có ngôi nhà Việt Nam xây dựng
theo lối kiến trúc Nam Bộ xưa, rộng hơn 100 mét vuông, do một người Việt quê ở
Củ Chi xây dựng năm 2009, trang trí với toàn nón lá, lồng đèn Hội An, gốm Bát
Tràng, gốm Chu Đậu. Riêng, trong thực đơn ẩm thực thấy có nhiều món ăn dân dã
như: sườn xào chua ngọt, cá kho tộ, canh chua, gà kho xả ớt, gỏi gà. . . do
các cô gái mặc trang phục áo dài màu đỏ-tím, di chuyển tới-lui phục vụ khách
đến từng bàn. Tưởng chỉ có bấy nhiêu, lúc bước ra ngoài hành lang tôi bắt gặp
xe bày bán món gỏi cuốn to cở đòn bánh tét, ăn một cuốn no tới khuya, do một
cô gái mặc áo dài đứng giới thiệu sản phẩm. Trong lúc tán chuyện, tôi phát hiện
ra chất giọng ngọt ngào như bánh đậu xanh đặc sản Hải Dương của cô gái. Cô
vui vẻ cho biết “quanh đây còn rất nhiều bạn lao động người Việt”. Quả đúng
như lời cô nói, lúc ăn cơm trưa ở nhà hàng Trung Quốc dưới chân núi, tôi gặp
vài bạn trẻ mừng rỡ cho biết họ sang đây theo diện xuất khẩu lao động, họ
than thở: “các anh có tiền đi du lịch sướng quá, bọn em mang tiếng ra nước
ngoài làm việc, nhưng mỗi tháng thu nhập chỉ có năm triệu, điệu này chắc phải
về quê lấy chồng thôi?” .
Tuyến cáp 1 dừng ở nhà ga
Bà Nà cho mọi người xuống, trước khi chuyển sang ga Debay đi tiếp tuyến 2 lên
đỉnh Núi Chúa. Tôi chẳng có việc gì phải vội vã, mặc kệ đám du khách xí-xa
xí-xô chen nhau đi tiếp lên ga Morin. Còn lại một mình, tôi đảo mắt nhìn quanh
thấy cửa hàng giải khát nằm ngay cạnh, liền chui vào tìm một tách cà phê nóng
vừa uống cho tỉnh người, vừa thả hồn theo từng đám mây trắng bay la đà, lúc ở
sườn núi bên này khi mất hút dưới con đường đèo quanh co ẩn hiện trong khu rừng
bảo tồn thiên nhiên. Thì ra, đi lên Bà Nà -Núi chúa bằng cáp treo, không chỉ
được thưởng ngoạn vẻ đẹp của chùa chiền, khu nghỉ mát, thác nước, suối chảy
róc rách, pho tượng đức Phật Thích Ca uy nghi hịên ra sưng sửng trên bầu trời.
. . mà còn khám phá những cột đá, mái ngói rêu phong của hơn mấy trăm ngôi biệt
thự, nhà nghỉ, công trình lớn nhỏ bị hủy hoại gần như hoàn toàn; ngoại trừ
hai ngôi biệt thự cổ Hoàng Lan, Lệ Nim còn sót lại bên lưng chừng núi, gợi
lên mớ cảm hoài quá khứ “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo/ Nền cũ lâu đài bóng tịch
dương”.
Nhấm nháp từng ngụm cà phê
nhỏ, nghe loáng thoáng bên tai giọng nữ trôi bềnh bồng “Hương đời khao
khát vọng/ Mê ly ca phiêu bồng/ Nếu không cùng cuộc lữ/ Rong chơi với Bà Nà/
Làm sao em biết được/ Đỉnh trời gần hay xa “ (**) Vâng, nếu không một lần ghé
lên Bà Nà làm sao tôi biết trời gần hay xa, biết cuộc hội ngộ tình cờ do tạo
hóa sắp đặt cho tôi gặp lại Như. Người con gái có khuôn mặt mỹ nhân dấu sau
mái tóc thề buông thả ngang vai, mỗi chiều đứng chờ tôi đi làm về bên chiếc cổng
chung ở dãy phòng cho thuê trong con hẽm cống Mê Linh-Đà Nẵng. Cuộc hôi ngộ
khá bất ngờ, khiến Như không sao dấu được sự ngạc nhiên vui mừng hét thật to
lên: “Anh Nguyên hả. Còn nhớ con bé Như ngày xưa không?“. Ôi! Làm sao tôi
quên được khuôn mặt kiều diễm, đôi môi mọng đỏ mà tôi từng gởi lên đó những nụ
hôn: “Em biến đâu mất trong ngần ấy năm vậy Như?”. Giọng Như ấp úng kể: “Lần
về nuôi mẹ, em phải bỏ học giữa chừng vì mẹ em bị bạo bệnh chết, em không còn
nơi nương tựa đành phải lấy chồng, sau đó theo gia đình đi định cư ở nước
ngoài”. Tôi nói như cố khỏa lấp nỗi buồn: “Thảo nào, anh nhắn tin tìm em khắp
nơi nhưng bạn bè không biết em ở đâu”.
Uống cà phê xong, Như theo
tôi đáp tuyến cáp thứ hai từ đồi Vọng Nguyệt lên ga Morin mất 3 phút treo lơ
lửng trên cao. Đến nơi, bọn tôi hòa mình vào đám đông đang cố nhoài người qua
khỏi các thanh tay vịn bằng xi măng giả gỗ, nhìn xuống thung lũng bên dưới
như muốn thu tất cả hình ảnh Bà Nà mờ ảo trong mây vào mắt; ngược lại, Như
thích thú ngắm nghía hết mấy khóm hoa tú cầu lại, đuổi theo những con bướm có
đôi cánh giang rộng ra như một chiến đấu cơ hiện đại. Mấy anh bảo vệ trẻ đứng
gần bên báo cho tôi biết ”quanh đây ngoài tú cầu ra còn có rất nhiều loài bướm
lạ”. Bất chợt, Như quay đầu lại bắt gặp ánh mắt đắm đuối nơi tôi đang ngắm
nhìn cô, khiến cô tỏ ra lúng túng. Mãi một lúc sau cô mới lấy lại được sự
bình tỉnh, bước đến cạnh tôi dịu dàng nói “mình đi tiếp anh nhé”. Tôi quàng
vai cô đi trên những lối mòn xanh rờn cỏ cây hoa lá, cho đến khi lạc bước vào
“ hoa quả sơn “ lúc nào không hay. Chừng nghe tiếng con cháu Tề Thiên khỉ khọt,
nhảy nhót làm trò trước đám đông du khách để được nhận những phần thưởng với
vài ba chiếc bánh hoặc vài trái chuối chín vàng. Vừa ăn, chúng vừa nhe răng cảnh
giác xem có ai chọc phá hoặc chìa tay ra xin thêm thức ăn một cách tham lam.
Đứng xem lũ khỉ một lúc, nghe cô hướng dẩn nhắc mọi người đi đến suối Nai ngắm
thác cầu Vòng, bọn tôi lẵng lặng bám đuôi đi theo phía sau. Đi khoảng 800 mét
đường rừng đã nghe tiếng thác nước tuôn chảy rào rạt bên tai. Nhìn lên thấy một
chiếc cầu vòng 7 màu nổi trên mặt thác. Lợi dụng lúc mọi người say sưa chụp ảnh-
ngắm cảnh thác nước hùng vĩ, bọn tôi đi vòng về khách sạn Lệ Nim hay còn gọi
Le Indochine, xuôi theo con đường nhỏ phía sau đến thăm cây cầu treo Debay
xây dựng từ thời Pháp thuộc. Theo truyền khẩu, cây cầu rất linh thiêng đối với
những mối tình trai gái, bởi những người yêu nhau nếu một lần nắm tay dắt đi
qua cầu, sớm muộn gì đôi lứa cũng sẽ hoàn thành ước nguyện“. Không biết điều
linh hiển đến mức độ nào, song tôi quyết định không đi qua cầu, dù trước
đây chúng tôi từng có thời gian yêu nhau? Nhìn vẻ mặt bối rối của tôi, Như ngạc
nhiên hỏi: “Ồ! Cây cầu đẹp đến thế kia, sao đang đi bỗng dưng anh dừng lại
làm gì?”. Tôi dối lòng: “Bụng anh chắc có vấn đề. Hay em chịu khó đi một mình
rồi vòng trở lại đây, anh chờ”. Không biết dụng ý nơi tôi, Như ngoan ngoản đặt
chân lên cầu, vừa đi vừa nhún nhảy thử xem chiếc cầu có lắc lư đến chóng mặt
như lần đi trên chiếc cầu treo bện bằng mây trên dòng Sêrêpok ở buôn Đôn
không? Tôi ngồi lại bên này, dõi theo hình bóng cô bé giờ đã thành vợ người
ta, nghe từng bước chân cô dẫm nát trái tim mình. Được một lúc, đã thấy bóng
Như quay về trong lớp sương mù giăng kín một phần bên kia cầu, sau đó lại
cùng tôi tiếp tục đi tiếp lên đỉnh Bà Nà, chứng kiến cái cột mốc bằng xi măng
xấu xí, do ai đó viết nguệch-ngoạc hàng chữ “Núi Chúa 1478 mét” xấu tệ. Tôi cảm
thấy có chút thất vọng, nhưng bù lại sung sướng tận hưởng cảm giác thú vị như
đang đi lạc trong mây, trong vô vàn sương khói bay lòa xòa trên đỉnh cao nhất
Bà Nà-Núi Chúa. Chợt, hai cánh mũi tôi hít hà trong gió mùi hương nghe quen
thuộc. Tôi vội quay đầu lại, nhận ra bóng dáng trẻ trung của Như đứng sát
ngay bên cạnh, vô tình thả những sợi tóc gió bám đầy lên mắt mũi tôi, gợi nhớ
chút hương trinh thời vụng dại con gái, đêm hai đứa ngồi cạnh nhau gửi gấm
tâm sự. Có lẽ, phát hiện được ý nghĩ thầm kín trong tôi, Như làm động tác
khéo như kịch, vờ chỉ tay về hướng có những khối bê tông mọc lên ở phía tây
Núi Chúa, hỏi: “kia có phải là điểm vui chơi giải trí không?”. Tra bản đồ cầm
tay, thấy ghi ở đó đã tái hiện ngôi làng Pháp thời trung cổ; ngoài ra, còn có
cả dịch vụ vui chơi giải trí Fantasy park ẩn mình trong quần thể kiến trúc
tuyệt đẹp, gồm 3 tầng hầm đào sâu trong núi cộng thêm 5 tầng nổi dành cho việc
vui chơi. Tôi xác nhận điều Như nói là chính xác, khiến cô vui mừng cười nói
với tôi “tối nay thế nào anh cũng phải đưa em ghé qua đấy vui chơi xả láng,
không vui không về“. Tôi dấu, không muốn làm mất đi sự hào hứng đang có nơi
cô, bởi Fantasy park chưa được phép mở Casino như ở Genting. Bất ngờ, mây đen
từ dưới thung lũng ùn ùn kéo lên, báo hiệu cơn mưa sắp xảy ra. Như rùng mình,
nép sát người vào tôi tìm chút hơi ấm. Tôi nhớ có mang theo trong ba-lô chiếc
áo len dự phòng cho mùa lạnh phương Bắc, nên vội cởi áo khoác ngoài mặc lên
người cho cô, còn tôi chui đầu qua chiếc áo len cao cổ. Chưa kịp nói lời cảm
ơn tôi, cơn mưa đột ngột trút xuống quanh các sườn núi, trong khi chỗ chúng
tôi đứng vẫn khô ráo, vẫn cảnh trời quang mây tạnh. Chẳng vì vậy, thời tiết
trên Bà Nà được ví như một cô gái đỏng đảnh; bởi chỉ trong khoảnh khắc khí hậu
trên này một ngày diễn ra có đến bốn mùa: Sáng se lạnh hơi xuân, trưa ấm nồng
như hạ, chiều man mác chút thu, đêm lạnh lẽo sang đông.
Mãi rong chơi, ngắm nhìn
phong cảnh thiên nhiên kỳ vĩ trên Bà Nà quên cả đói. Chừng nhìn lại thấy trưa
trời trưa trật, tôi vội đưa Như vào nhà hàng nằm trong khu nhà ga Morin ăn uống,
nghỉ ngơi. Sau đó theo tuyến cáp hai trở xuống đồi Vọng Nguyệt, thăm thú các
danh lam thắng cảnh nổi tiếng không thể bỏ qua. Do tuyến cáp ngắn, việc
lên-xuống không phải bỏ thêm tiền mua vé. Một anh bạn trẻ đi cùng ca-bin vui
vẻ chia sẻ kinh nghiệm: “anh chị đã tham khảo lịch vận hành cáp chưa, nếu
không muốn bị ngồi đồng hàng giờ như em từng nếm trải “. Hú hồn, nhờ có thông
tin quan trọng này, bọn tôi không phải vất vả mò mẫm trong màn đêm cùng với
vô số loài bướm, con nào con nấy to cở bàn tay, lỡ chạm vào người hãi đến
xanh mặt.
Xuống đến ga dưới, tôi đi
bên Như theo hướng có mũi tên chỉ khu nghỉ mát Le Jardin. Trên đường đi, tôi
bắt gặp nhiều bụi hoa cẩm tú đỏ, hồng, tím, trắng, đua nhau khoe mẻ màu sắc
trước các dãy phòng đìu hiu nằm chờ khách với tấm biển nhỏ ghi “khu du lịch
Bà Nà By Night”. Nhìn khắp nơi thấy bốn bề mây trắng giăng giăng cùng với
không khí se lạnh, gợi nhớ trong tôi cái cảm giác như đang đi giữa Sapa hay
trên Tam Đảo. Không ngờ, khu hầm rượu của đại úy pháo binh Debay hiện ra với
bảng chữ điện néon “Hầm rượu Bà Nà By Night” nằm gần đấy. Được biết, hầm
rượu nay được giao cho người đàn ông có công mở ra con đường lên đỉnh Núi
Chúa, sau hơn nữa thế kỷ bỏ hoang hóa (***). Do vậy, khi con đường thông xe,
người ta ưu tiên cho người đàn ông khai thác khu hầm rượu củ. Để kinh doanh,
ông bỏ nhiều tiền của, mở rộng khu hoang phế thành điểm du lịch thơ mộng gồm:
khu nhà nghỉ liên hoàn, quày ba, hầm rượu Cave de Vin hay Cella Bà Nà. Như đứng
trước hai pho tượng sư tử đá, chống hai chân trước lên quả cầu cùng với hầm
rượu âm sâu vào vách núi, hào hứng muốn được thưởng thức ngay ly rượu vang
hay ly cocktails, moctails gì đó từ một bartander điển trai. Tôi theo sát bên
Như, đặt chân vào gian hầm khoét sâu trong lòng núi, thấy trên những chiếc cột
chống lấy vòm đá, treo đủ mọi loại rượu nổi tiếng trên thế giới. Trước tiên,
khách được mời uống thử một ly rượu vang miễn phí, sau đó tùy vào tửu
lượng có thể thưởng thức các loại rượu với giá hữu nghị.
Nhấm nháp vài ly vang cùng
với dĩa hạt điều rang muối, Như theo tôi đi về phía ngôi tượng Đức Bổn Sư nhô
cao giữa biển mây màu trắng sữa. Theo thông tin ghi trong “brờ-sua”: tượng
cao 27 mét, quét vôi màu trắng. Từ thành phố Đà Nẵng vào những ngày nắng ráo,
có thể nhìn thấy bức tượng trắng nổi bật trên nền xanh của khu du lịch Bà
Nà-Núi Chúa. Đang bước đi, Như bỗng khựng người đứng lại vì tình cờ phát hiện
ra những chùm hoa giống như những chiếc chuông đỏ treo lửng lơ trên cành cao.
Loài hoa không chỉ đẹp mà đặc biệt chỉ có trên Bà Nà, nhiều người nghe nói chứ
chưa có dịp tận mắt nhìn thấy. Như luôn miệng xuýt xoa khen đẹp, định với tay
hái lấy một chùm mang về nhà khoe nhưng kịp nhìn thấy bảng cấm, bèn co rúm
người đứng tạo dáng trước ống kính, hối thúc tôi chụp cho vài tấm ảnh kỷ niệm,
trước khi leo mấy chục bậc thang đá vòng vèo, dựng đứng đi lên chùa Linh Ứng.
Như còn trẻ, nhưng cứ phải bám chặt lấy cánh tay tôi, leo mãi mới tới Quan Âm
Các, ngồi bệt xuống bờ đá thở phì phò với những vệt mồ hôi thấm trên trán làm
nhòe nhoẹt lớp son phấn trang điểm. Trông cô thật đáng thương dù tôi có muốn
trêu chọc cô đến mấy cũng không đành lòng. Tôi kiên nhẫn đứng chờ cô dưới
chân tượng đức Phật bà uy nghi, hướng đôi mắt nhân từ nhìn ra biển đông. Để
làm dịu sự mệt mỏi, Như uống hết chai nước tinh khiết mang theo, nghỉ mệt một
lúc, đi tiếp một mạch lên tới cổng tam quan bắt gặp ngôi chùa Linh Ứng hiện
ra sau khoảng sân rộng lót bằng đá núi; trầm mặc uy nghi trong quần thể đình
chùa thanh tịnh, chìm khuất trong màn sương như thể vây bọc sau một lớp voan
mỏng. Được biết, đây là một trong ba ngôi chùa có lối kiến trúc giống với
chùa Tam Thai, tọa lạc tại ba địa điểm khác nhau trong thành phố Đà Nẵng.
Hàng năm, phật tử các nơi hội tụ về đây chiêm bái rất đông, nhất là vào các
ngày rằm hay mùng một.
Để kết thúc chuyến đi khám
phá Bà Nà-Núi Chúa, tôi cùng Như đi trên chiếc cầu nhỏ nối chùa Linh Ứng tới
chỗ tái hiện nơi Đức Phật thuyết pháp lần đầu tiên hay còn gọi là vườn Ngự Uyển,
chứng kiến vô số tượng Phật lớn nhỏ sắp đặt quanh vách đá. Sau đó, leo tiếp mấy
chục bậc thang lên chỗ tượng Đức Bổn Sư đặt trên chiếc đế cao 8 mặt, mỗi mặt
thể hiện một giai đoạn cuộc đời Đức Phật. Theo lời vị sư trẻ, tượng xây dựng
rổng ruột bằng xi-măng cốt thép cùng với đá xanh khai thác từ trên núi. Vào
những hôm trời trong, đứng từ khu vực này người ta nhìn thấy bán đảo Sơn Trà,
bãi biển Non Nước, Ngũ Hành Sơn và cả con sông Thu Bồn chảy qua Hội An.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy
từ rất sớm, ra ngồi nhìn ánh bình minh chiếu rọi qua những lăng kính mây, hắt
lên bầu trời vô số ánh hào quang trông thật kỳ ảo, nhìn đến say lòng. Tạm biệt
Bà Nà-Núi Chúa, tạm biệt thiên đường nghỉ dưỡng ít nhiều để lại ấn tượng
trong tôi về những sắc hoa tú cầu, về những đàn bướm lạ, về màu đỏ hoa đào
chuông lần đầu tiên trong đời tôi mới nhìn thấy.
Có điều, khi ngồi ăn uống
vui vẻ với bạn bè ở Đà Nẵng, ai đó cắc cớ hỏi Như có đọc bài báo nói về hàng
trăm kí vàng đang còn chôn dấu trên Bà Nà không?. Tôi ngạc nhiên, hèn gì thấy
xuất hiện nhiều gương mặt bặm trợn trông thật cô hồn; chỉ tiếc những
thông tin qúi giá đến vậy giờ mới nghe, nếu không tôi đâu có bỏ lỡ cơ hội
theo những người kia bén gót, biết đâu chẳng vớ được một ít vàng mang về ăn tết
tưng bừng?”.
Chưa rõ chuyện chôn dấu
vàng trên Bà Nà-Núi Chúa thực hư thế nào, nhưng nếu ai có máu phiêu lưu mạo
hiểm; tưởng cũng nên thử thời vận một lần, biết đâu lại chẳng may mắn nhặt được
một ít vàng mà còn được đi du lịch?
(*) Nhạc Y Vân.
(**) Chiều Bà
Nà – nhạc Duy Trực, phổ thơ Tô Như Châu
(***) Ông Nguyễn Vọng
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét