“…Những hẹn hò từ nay khép lại
thân nhẹ nhàng như mây… (TCS)”
Khi những bông hoa ném xuống
huyệt mộ và tiếng kèn trumpet trỗi lên… tôi mới thực sự nhận ra rằng từ nay
người bạn thân của mình không còn trên cõi đời này nữa“. ..bao nhiêu năm làm
kiếp con người… chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vội chết một ngày…” TCS
Dẫu biết rằng trong
cuộc sống tạm bợ này, chúng ta chỉ có thể cùng nhau đi chung một đoạn đường,
dù đồng hành ngàn dặm rồi cũng phải chia tay, nhưng sự ly biệt nào cũng để
bao nỗi ngậm ngùi cho người ở lại.
Tôi thức dậy từ lúc
trời còn mờ tối để chuẩn bị đi đưa người bạn thân về “nơi an nghỉ cuối cùng”.
Khi lên xe tiễn bạn tôi một quảng đường khá dài, tôi ngạc nhiên khi thấy chỉ
lác đác dăm ba người bạn cũ… sao lại thế nầy? Sinh thời, anh giao du rộng
rãi, bạn bè rôm rả đầy nhà trong những lần họp mặt, nhưng khi tiễn anh lần cuối
trong kiếp sống thì… sao lại thế nầy?.
Người bạn thân ngồi
cạnh tôi nhắc lại một câu trong bản nhạc của Vũ Thành An “…khi lìa trần
có mấy người đưa…” có lẽ người nhạc sĩ tài hoa này cũng đã bao lần chứng
kiến những cảnh đời như vậy nên mới viết lên những từ thấm thía ấy
chăng?
Cuối cùng rồi, dù mau hay chậm, dù muốn hay không, chúng ta cũng phải lần lượt rời bỏ
thế gian đầy sầu muộn và bất trắc này để bước qua chiếc cầu mà không một ai
muốn đến :
“Cầu Nại Hà kẻ trước người sau
Mỗi người một nghiệp khác nhau…”
Nguyễn
Du
Xe chạy xuyên qua
những cánh rừng cao su để ra lộ chính trở về thành phố, nỗi buồn tràn ngập
trong mắt mỗi người, từ nay những lần họp mặt, những hẹn hò với anh sẽ khép lại.
Anh nằm đó, đời đời yên nghĩ và sẽ không bao giờ còn găp lại anh.
Ngày mai, mỗi người
lại bận rộn, tất bật với cuộc sống của riêng mình, những đau buồn, thương nhớ
rồi cũng sẽ nguôi ngoai, nhưng tôi sẽ mãi mãi giữ lại hình ảnh trong đó
có niềm vui, hạnh phúc xen lẫn những nỗi buồn man mác mà bây giờ chỉ còn là kỷ
niệm, kỷ niệm dịu dàng… của một quảng đời thân yêu cũ.
Sài Gòn vẫn như mọi
ngày, trên đường phố người ta vẫn chen chúc, hối hả với việc mưu sinh dưới
cái nắng oi ả, ngột ngạt của những ngày sắp vào hè. Tiếng còi xe làm
tôi chợt tỉnh và nhận ra mình đang cùng dòng người lưu thông trên đường đầy ắp
xe cộ, cây lá hai bên loang loáng dưới ánh nắng, tôi nhìn những chiếc nón lô
nhô trước mặt, không biết họ đang nghĩ gì?. Nhưng chắc chắn sau những niềm
vui, người nào cũng sẽ mang theo một nỗi buồn hoặc âu lo bên cạnh. Cuộc
sống vốn dĩ là như vậy, không thể có một điều gì toàn vẹn.
Con đường còn mịt mờ
phía trước, không ai biết được điều gì sẽ xảy ra ở ngày mai, nhưng chắc chắn
một điều là ngày mai vẫn đến, mặt trời vẫn lên, gió vẫn len lỏi qua từng tàn
lá, vòm cây trên đường phố và người ta vẫn tất bật vì cuộc sống trong mọi ngã
ngách của thế gian đầy những đau thương và sầu muộn nầy.
|
Theo http://vanchuongviet.org/



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét