“Mối tình thơ nhạc” kéo dài
10 năm của nhạc sĩ Phạm Duy

Những nghệ sỹ tài danh thường
có chuyện tình rất lãng mạn. Những câu chuyện tình ấy, dù có kết thúc như thế
nào thì cũng trở thành nguồn cảm hứng để họ thăng hoa hơn trong nghệ thuật. Chuỗi
bài Chuyện tình đẹp của 4 cây đại thụ trong nền nhạc Việt sẽ hé mở những
câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn của những nghệ sỹ nổi tiếng của Việt Nam.
Những cuộc tình chớp nhoáng
Khi còn sống, nhạc sỹ Phạm
Duy từng thừa nhận ông là người “nghiện yêu” và “mỗi bài hát là một
cuộc tình”. Ông nói rằng, trên đời này, “chưa ai sướng bằng tôi. Sướng ở cái
nghĩa người ta lao tới và không bao giờ quên được nhau. Đôi mắt bao giờ cũng
còn đuôi, không bao giờ hận tình”. Với Phạm Duy “tình yêu đẹp lắm. Người nam và
người nữ yêu nhau mới có cuộc đời, còn nếu không yêu, tuyệt giống từ lâu rồi”.
Cùng nổi tiếng là đa tình
nhưng nếu như tình yêu trong cuộc sống của Trịnh Công Sơn giống như ảo ảnh, mơ
mộng, thì tình yêu của Phạm Duy lại rất thật. Ông đã từng so sánh: “Giữa lúc
khó khăn, Trịnh tìm tình ru đời vào cõi mộng mị, tôi vẫn phá ra vách tường
sương mù để tìm về thực tại”.
Phạm Duy thường có những cuộc
tình chớp nhoáng, đầy nhục dục và nồng cháy. Trong cuốn hồi ký của mình, ông
cũng không ngại nhắc lại những cuộc tình đó.
Theo như Phạm Duy chia sẻ,
trong thời gian còn đi hát tại Hà Nội, ông cùng lúc có quan hệ với 2 người phụ
nữ. Người thứ nhất là ca sỹ phòng trà Thương Huyền - người “có nụ cười và hàm
răng như hoa nở. Tính tình thuộc loại bạt mạng, bất cần đời. Trong buổi họp mặt
các văn nghệ sĩ tại nhà của họa sĩ Phạm Văn Đôn trên đường Halais, ở dưới nhà,
người ta ngâm thơ và ca hát, ở trên lầu, bất cần mọi người, tôi và Thương Huyền
yêu nhau thắm thiết”
Người thứ 2 là vũ nữ Định.
Theo Phạm Duy người này là một trong 2 vũ nữ nổi tiếng nhất Hà Nội lúc bấy giờ:
“Vũ nữ Định đẹp một cách lộng lẫy, trông như con gái nhà lành. Hơn thế nữa,
trông như con nhà quyền quý. Cô vũ nữ có đôi bàn tay rất mọng này lại là con
người có tính đồng bóng. Vừa mới ngủ với người tình trong đêm, sáng ra lại trợn
mắt hỏi: “Anh là ai?” Tôi soạn cho cô vũ nữ tàng tàng này một bài hát lấy tên
là Tình kỹ nữ: “Đêm nay đôi người khách giang hồ. Gặp nhau tình trăng nước…”.
Cũng theo hồi ký của Phạm
Duy, khi lên Yên Thế làm nghề trông coi đồn điền, ông cùng lúc có cuộc tình với
2 nàng thôn nữ, một trong số đó đã khiến ông có ý định lấy làm vợ. Tuy nhiên,
có lẽ số kiếp không cho ông được hưởng cuộc sống an phận của một người nông dân
nên cuộc tình đó cũng nhanh chóng tan vỡ. Sau này, có lần tác giả của Tình ca
có quay trở lại tìm người con gái ông muốn lấy làm vợ: “Gặp lại cô gái quê, thấy
nàng vẫn chưa lấy chồng, vẫn còn đẹp, vẫn quần quật lao động… Trong mấy ngày ở
lại đây, tôi được hưởng những đêm ân ái nồng cháy trên ổ rơm thơm phưng phức
bên người đẹp nhà nông có thân hình cứng như… gỗ lim này.
Mối tình thơ nhạc kéo dài 10
năm
Nổi tiếng với hàng loạt mối
tình thoáng qua và đầy sự đam mê xác thịt nhưng Phạm Duy cũng có một mối tình rất
trong sáng với người con gái tên là Lệ Lan. Ông gọi đó là “mối tình thơ nhạc”.
Mối tình này dù kéo dài suốt 10 năm. Vợ ông – ca sỹ Thái Hằng – cũng biết
tới nhưng có lẽ vì sự trong sáng của mối tình ấy nên bà cũng không ghen.
Mối tình của Phạm Duy với Lệ
Lan được mở đầu một cách khá trớ trêu. Khi còn ở độ tuổi 20, chàng thanh niên
Phạm Duy đã đem lòng yêu một người con gái Hà Thành. Tuy nhiên, tình cảm của
ông không được đáp lại. Người con gái này đã lấy chồng và sau năm 1954 thì vào
Nam sinh sống.
Sau này, Phạm Duy có tìm đến
thăm. Người phụ nữ này dù rất trân trọng tình cảm của ông nhưng vẫn giữ khoảng
cách nhất định. Điều không ai ngờ đã xảy ra khi con gái của người phụ nữ này lại
rung động với nhạc sỹ Phạm Duy. Vì sự chênh lệch tuổi tác và hoàn cảnh trớ
trêu, tác giả của Kiếp nào có yêu nhau ban đầu cũng có ý định lẩn tránh cô gái
trẻ. Tuy nhiên, về sau ông đã xiêu lòng. Mối tình giữa Phạm Duy và Lệ Lan đã
kéo dài trong suốt 10 năm. Trong suốt khoảng thời gian đó, bà đã sáng tác 300
bài thơ tình gửi Phạm Duy, một số bài trong đó đã được ông phổ nhạc.
Tấm ảnh hiếm hoi của Phạm
Duy và Lệ Lan
Mặc dù yêu nhau tha thiết
nhưng mối tình giữa Phạm Duy và Lệ Lan đã không thành. Trước khi đi lấy chồng,
Lệ Lan đã gửi cho nhạc sỹ Phạm Duy một bức thư. Trong đó bà viết: “Mười năm,
quá đủ cho một mối tình đẹp và một đời người ngắn ngủi…(…)…Từ đây đến ngày cưới
có thể L. sẽ xin gặp chú một, hai lần nữa. Chẳng để làm gì cả. L. chắc chú cũng
nghĩ như L. Chẳng có gì bi thảm. Chẳng có gì tiếc hận. Một mối tình đẹp kết
thúc một cách êm ái. L. chỉ xin giữ lại một chút dư hương để truyền lại cho các
con của L. sau này cho chúng nó cũng có một tâm hồn biết yêu thương đằm thắm”.
Sau nay, khi đã ở cái tuổi
thất thập cổ lai hy, nhớ lại một thời đã qua, nhạc sỹ Phạm Duy vẫn dành những lời
lẽ rất yêu thương cho “mối tình thơ nhạc”: “Tôi yêu người phụ nữ ấy lắm. Trong
gia tài các nhạc phẩm của tôi, tôi dành tặng bà ấy 40 bài hát là Phạm Duy lúc
còn trẻ. Với tôi, có 3 bài hát đánh đấu thời điểm tôi yêu, tôi xa và tôi quên
bà ấy như Ngày ấy chúng mình, Ngàn trùng xa cách và Chỉ từng đấy thôi”.
Chỉ chừng đó thôi - Đon Hồ
“Mối tình thơ nhạc 10 năm” của
Phạm Duy – Lệ Lan
Nguyễn Đắc Xuân
Nguồn KTNN
Số: 804
Ngày đó chúng mình - Duy Trác
Chuyện này đã đến với tôi rất
sớm và từ nhiều mối. Có thể từ những năm cuối của thập niên 50 của thế kỷ trước.
Thông tin về chuyện tình này tôi ghi lại từ nhạc sĩ Phạm Duy trong những trường
hợp rất tình cờ. Rồi thỉnh thoảng tôi hỏi ông một câu để check lại một sự việc
đã đến với tôi từ các nguồn đáng tin cậy khác.
Tôi biết rõ chuyện tình ấy
nên sau khi đọc Hồi ký của ông, từ Pháp (1996), qua điện thoại vệ tinh, tôi hỏi
ông: “Chuyện tình thơ nhạc của anh với Lệ Lan sâu đậm và ảnh hưởng đến nhiều nhạc
phẩm của anh như thế, đã in ấn, tái bản nhiều lần “nhạc Phạm Duy-thơ Lệ Lan”
như thế, sao không thấy anh viết gì trong Hồi ký của anh cả vậy?”. Phạm Duy trả
lời: “Bà ấy bây giờ sống rất hạnh phúc với một ông chồng biết thương yêu vợ và
mấy đứa con ngoan.Tôi không nhắc lại mối tình thơ nhạc với bà làm gì, sợ ảnh hưởng
đến hạnh phúc của người mình từng yêu mến suốt mười năm”. Tôi hơi bị sốc nên
nói ngay: “Một chuyện có ảnh hưởng đến âm nhạc của anh như thế mà anh không viết
thì em sẽ viết”. Phạm Duy biết tính tôi “nói là làm” nên bảo tôi: “Em là người
cầm bút ở trong nước, tùy em!”.

Khoảng cuối tháng 7.1965,
sau buổi hội thảo “Bắc tiến” do chính phủ Thiệu – Kỳ tổ chức ở Nhà hát Thành phố
Sài Gòn, tôi bị nhiều phe phái ủng hộ chính phủ Thiệu – Kỳ rượt đánh. Phạm Duy
định đưa tôi về ẩn náu tại nhà một người yêu của anh ở Lái Thiêu. Tôi hỏi người
ấy là ai? Anh đáp: “Lệ Lan”. “Trời ơi, Lệ Lan? Người có thơ được anh phổ nhạc
lâu nay phải không?”. “Đúng rồi!”. Ngay lúc đó, ông N.T.A. – Bộ trưởng Giao
thông vận tải, là bạn Phật tử với tôi – cho người đến Nhà hát tìm và đưa tôi về
ẩn náu trong nhà ông trên đường Đoàn Thị Điểm. Tôi chưa kịp về Lái Thiêu, bỏ mất
một cơ hội nói chuyện thơ nhạc với Lệ Lan. Gần một năm sau, trong một buổi
hát Tâm Ca tại một cơ sở Phật giáo, tôi gặp Lệ Lan. Một người con gái
trên hai mươi tuổi, không phấn son mà đẹp như một tài tử xi-nê. Cô có đôi mắt
thăm thẳm, đôi môi mọng như lúc nào cũng có thể khóc được. Nhưng gặp người đẹp
giữa mùa tranh đấu mất còn nên tôi không chuyện trò gì được ngoài mấy câu thăm
hỏi.
Sau đó không lâu, tôi về Huế
rồi đi kháng chiến. Chuyện tình của Phạm Duy và Lệ Lan nhạt dần trong tâm trí
tôi. Mãi đến cuối năm 1987, nhân có nhà báo Lê Quý Biên về nước, Phạm Duy viết
thư nhờ tôi “lấy dùm anh một bó thư tình và 3 cuốn thơ tình anh gửi nơi anh Lê
Ngộ Châu. Về già, ai cũng muốn ngó vào dĩ vãng. Em giúp cho Biên trả lại cho
César nhé!” (Thư tay viết ngày 14.12.1987). Nhưng than ôi, tôi vào TP.HCM gặp
ông Lê Ngộ Châu tại nhà riêng ở số 160 Nguyễn Đình Chiểu (Q.3) thì được biết hồi
cuối những năm 70, có một họa sĩ thế hệ đàn anh của nhạc sĩ Phạm Duy đến thăm
và bảo đã được sự đồng ý của Phạm Duy, hãy cho ông ta mượn đọc “bó thư tình và
3 cuốn thơ tình” nặng đến 5 ký của Phạm Duy. Lê Ngộ Châu là một người rất tin
người, nhất là các bậc trưởng thượng từ Hà Nội vào. Tưởng thật, ông mở tủ lấy
bó kỷ vật của Phạm Duy – Lệ Lan đưa cho người họa sĩ già. Và từ đó không còn biết
người đó ở đâu để đòi lại nữa. Khi nhận được tin Phạm Duy xin nhận lại bó ảnh
màu-thư-thơ tình, Lê Ngộ Châu ân hận vô cùng. Phạm Duy biết Lê Ngộ Châu đã bị lừa,
nên chỉ trách ông nhẹ dạ chứ không giận.

Rất tiếc, bó thư chưa tìm được
và Lê Ngộ Châu cũng đã từ giã cõi trần vào ngày 24.9.2006. Tôi viết bài “Mối
tình thơ nhạc…” này một phần để ghi lại chuyện tình hiếm có trong đời sống văn
học nghệ thuật Việt Nam, một phần để hiểu sâu sắc hơn âm nhạc của Phạm Duy và một
phần cũng để chia sẻ bớt nỗi bận tâm vì làm mất kỷ vật của bạn ông chủ báo Bách
Khoa Lê Ngộ Châu – người mà thế hệ của tôi ở miền Nam rất quý trọng.
Tình mẹ từ chối lại rơi vào…
Sống ở Hà Nội trong độ tuổi
đôi mươi, chàng nhạc sĩ “hát rong” Phạm Duy có yêu một người con gái Hà thành.
Người đẹp, lại xuất thân trong một gia đình khá giả, nên Phạm Duy chỉ được yêu
thôi chứ chẳng được gì. Về sau, người đẹp lập gia đình, có con, hạnh phúc. Đến
sau năm 1954, Phạm Duy được biết người đẹp đã di cư vào Sài Gòn; vắng bóng chồng,
người đẹp chỉ sống với con. Nhớ người xưa, Phạm Duy tìm đến thăm rồi đàn hát thổ
lộ tâm sự về những điều ngày xưa không bày tỏ với nhau được. Người đẹp rất quý
trọng người bạn có chút tình cũ, nhưng luôn luôn giữ một khoảng cách. Nhiều lần
Phạm Duy muốn lấp cái khoảng cách đó bằng âm nhạc, bằng tâm sự, bằng những lá
thư tình, nhưng vô hiệu.
Không ngờ, tất cả những tình
cảm của Phạm Duy dành cho người đẹp đã làm rung động trái tim của cô con gái
còn rất nhỏ của nàng. Không ai ngờ tình yêu dành cho mẹ, bị mẹ từ chối lại rơi
vào con – cô bé Lan. Lan đang tập tễnh làm thơ, bắt được nguồn cảm hứng yêu người
bạn của mẹ, cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Lan thể hiện sự khát khao yêu thương
vào thơ và kín đáo gởi đến người bạn của mẹ. Nhận được tình yêu của cô bé – con
gái của bạn mình – qua thơ, Phạm Duy vô cùng xúc động và bất ngờ.
Cho đến năm 1959, đã có hàng
chục người đẹp “lao tới” và không bao giờ quên nhau, nhưng chưa từng có người
nào trẻ và xuất hiện trong một hoàn cảnh “trớ trêu” đến như thế. Phạm Duy rất đắn
đo, nhưng rồi ông bị cô bé “tấn công” bằng thơ liên tục. Dần dần, hình ảnh cô
bé – con của người yêu cũ mờ dần và hiện lên trong tâm trí ông hình ảnh tác giả
của những bài thơ tình. Yêu Lệ Lan làm cho tâm hồn ông trẻ lại, thăng hoa; ông
được sống với một mối tình thơ nhạc vô cùng lý tưởng như ông viết trong Hồi ký
tập 3, tr. 247: “… cuối tuần lái xe đi đón người tình rồi chúng tôi ngồi trong
xe hơi hay trên một bãi cỏ hoang ở vùng ngoại ô, nói với nhau những chuyện cao
xa, thơ mộng”. Ông ghi lại sự trong sáng, hạnh phúc êm đềm đó trong bài Ngày
đó chúng mình:
Ngày đó có em đi nhẹ vào đời
Và mang theo trăng sao đến với
lời thơ nuối
Ngày đó có anh mơ lại mộng
ngời
Và xe tơ kết tóc - giam em
vào lòng thôi
Ngày đôi ta ca vui tiếng hát
với đường dài
Ngâm khẽ tiếng thơ, khơi mạch
sầu lơi
Ngày đôi môi đôi môi đã quyết
trói đời người
Ôi những cánh tay đan vòng
tình ái
Ngày đó có ta mơ được trọn đời
Tình vươn vai lên khơi - tới
chín trời mây khói
Ngày đó có say duyên vượt biển
ngoài
Trùng dương ơi! Giữ kín cho
lâu đài tình đôi […]
Được Phạm Duy yêu, được trân
quý, Lệ Lan vô cùng hạnh phúc. Lệ Lan là nguồn cảm hứng cho âm nhạc Phạm Duy.
Ngược lại, tình yêu của Phạm Duy cũng là nguồn cảm hứng cho thơ Lệ Lan. Lệ
Lan năn nỉ cuộc đời đừng có “lay” động cô, đừng làm gián đoạn giấc mơ hạnh
phúc tuyệt vời mà cô đang trải qua:
Tôi đang mơ giấc mộng dài
Đừng lay tôi nhé cuộc đời
chung quanh
Tôi đang nhìn thấy màu xanh
Ở trên cây cỏ rất lành rất
thơm
Tôi đang nhìn thấy màu hồng
Của tôi thay đổi luôn luôn
theo trời
Hoàng hôn màu đỏ mây tươi
Bình minh nắng trắng ấm trôi
vào lòng
Những vì sao tím rất trong
Mảnh trăng vàng rỡ chờ mong
tôi nhìn
Tôi đang nhìn thấy trong tim
Tình yêu bay những con chim
tuyệt vời
Đừng lay tôi nhé cuộc đời
Tôi còn trẻ lắm cho tôi mơ
mòng.

[…]
Tôi đang mơ giấc mộng dài
Đừng lay tôi nhé, cuộc đời
chung quanh
Tôi đang nhìn thấy màu xanh ở
trên cây cành trôi xuống thân mình
Tôi đang nhìn thấy màu hồng ở
khắp nẻo đường nhẹ thấm vào hồn
Từ bình minh tươi mát, về
hoàng hôn thơm ngát
Làn gió đưa hương đời vào chứa
chan lòng tôi
Tôi nghe từ cõi đời vui vượt
qua đêm dài lên tới sao trời
Tôi nghe từ cõi lòng người lời
nói bồi hồi tìm kiếm ngọt bùi
Và nhìn thấy trong tim, tình
yêu nở những con chim
Nở những con chim tuyệt vời
Đừng lay tôi nhé cuộc đời
Tôi còn trẻ dại cho tôi mơ
mòng.
Bài thơ của Lệ Lan rất dễ
thương, thơ ngây, hồn nhiên. Được Phạm Duy phổ nhạc, biến nó thành một tác phẩm
hay, thoang thoảng một chút triết lý của một chuyện tình đẹp. Một cô bé mới tập
tễnh làm thơ bỗng dưng trở thành một tác giả đứng ngang hàng với một nhạc sĩ
hàng đầu trong xã hội lúc đó, Lệ Lan không khỏi mê mẩn tinh thần. Lệ Lan mê nhạc
Phạm Duy, mê chuyện tình giữa bà mẹ và người nhạc sĩ tài hoa và mê Phạm Duy là
người đã thực sự tung Lệ Lan bay bổng lên giữa “chín trời mây khói”. Với một
tâm hồn lãng mạn, yêu thơ và được yêu như thế, Lệ Lan có thể hy sinh tất cả, bất
chấp tuổi tác, bất chấp chuyện san sẻ tình cảm của mẹ để lấy cuộc tình này. Và
mối tình thơ nhạc ấy tiếp tục như thế nào và có bao nhiêu tác phẩm âm nhạc nữa
ra đời?.
Nguyễn Đắc Xuân
(đt Mậu Thân
68 Huế??)
(KTNN số 804)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét