Tôi hằng yêu thích mấy câu của thi sĩ Đỗ Trung Quân
trong một bài thơ rất hay và cảm động về Mẹ ”Ta làm thơ cho đời và biết
bao người con gái, Có bao giờ thơ cho Mẹ ta không”!.
Câu thơ luôn khiến lòng tôi trở trăn ray rứt, phải tự suy
xét lại mình và thấy dường như tôi cũng gần giống như mấy câu thơ ấy. Rất ít có những bài viết, những câu thơ về Cha Mẹ của mình!
Phải chăng vì các bậc sinh thành là những người lúc nào cũng
sẵn ở bên cạnh tôi, yêu thương, hy sinh lo lắng cho tôi âm thầm vô điều kiện,
chẳng bao giờ đòi hỏi sự đáp trả nào dù nhỏ nhoi từ phía con mình. Do đó, tôi
mặc nhiên thụ hưởng, đôi khi một cách vô tình đến vô tâm. Tôi đâu cần phải
thường xuyên bày tỏ để được cảm thông đón nhận như đối với ”tha nhân”!
Và tôi chợt liên tưởng đến những người thầy giáo, cô giáo của
mình. Những người đã tập tành, uốn nắn cho tôi từ con chữ võ vẽ đầu đời đến
bao nhiêu kiến thức cần thiết bao la, về Văn lẫn Lễ để tôi vững vàng bước vào
cuộc sống.
Các Thầy Cô cũng y như Cha Mẹ của tôi, đã cho đi mà chẳng hề
cầu mong nhận lại. Là những người đưa đò tri thức, suốt đời không hề đợi chờ một
tiếng cảm ơn từ những kẻ qua đò một lần gặp gỡ khi đã sang sông!
Còn tôi thì sao, phải chăng do cuộc sống bộn bề, dòng đời hối
hả chảy trôi nên bỗng một lúc nào đó mới chợt đến những người thầy yêu kính cũ
của mình!
Thực ra, trong sâu thẳm lòng mình tôi vẫn chưa bao giờ quên
lãng. Tôi vốn khá ngại phải thể hiện tình cảm của mình vào một ngày kỷ niệm được
quy ước nào đó, bởi sự yêu thương, nhớ tưởng phải luôn hiện hữu chân thành nơi
trái tim hằng nhật, chứ không phải chỉ trong một ngày một buổi mà thôi .
Tuy nhiên, tôi nghĩ những ngày lễ nhằm tỏ lòng tri ân người
Thầy ở khắp nơi trên trái đất này (tùy thời gian và phương thức thể hiện) là
cần thiết và hữu ích. Là dịp để chúng ta tạm thời gác qua mối bận rộn nhân sinh
thường lệ để nhớ đến những người thầy đã góp phần dạy dỗ chúng ta nên người.
Điều này không chỉ để tỏ sự biết ơn với Thầy Cô mà còn giúp
Thầy trò cùng ôn lại những kỷ niệm quý giá xa xưa.
Hôm qua, tôi may mắn được cùng các anh chị của Trang nhà (anh Minh Lương, chị Phi Rom) đến thăm thầy Trần Ngọc Thịnh, thầy giáo Anh văn
tại trường TPH từ năm 68 đến 72. Tôi học Thầy năm đệ Ngũ, cách đây gần 50 năm
khi là một cô bé 14, 15 tuổi. Tôi vẫn nhớ hình ảnh người thầy trẻ luôn có nụ cười
hiền hòa trên môi, và giọng nói ấm áp truyền cảm thuở nào.
Sau gần nửa thế kỷ, dường như Thầy vẫn chẳng khác xưa bao
nhiêu, có chăng là màu tóc đã pha sương lẫn vài nếp thời gian hằn trên khuôn mặt, Thầy vẫn thật điềm đạm và ân cần trò chuyện cùng chúng tôi, hàn huyên bao
chuyện ngày xưa nơi ngôi trường TPH thân yêu cũ. Thầy hồi tưởng rất nhiều ký ức vui buồn cùng bạn bè đồng nghiệp, học trò và tôi hạnh phúc biết bao khi
Thầy đã nhận ngay ra mình dù sau mấy chục năm không gặp, nhớ hồi đó tôi là cô
bé học trò …lăng xăng nhiều chuyện (Thầy ơi, Thầy nhớ lâu vì mỗi độ Xuân về em
hay đem báo Trường vào bán trong lớp học, ”phá” giờ Thầy dạy phải
không Thầy!)
Thật cảm động khi Thầy khoe chúng tôi, cuốn Kỷ yếu Tống Phước
Hiệp niên khóa 1969 – 1970 mà Thầy còn gìn giữ sau 45 năm, dẫu trong đời Thầy
đã dạy qua vài ngôi trường khác nữa. Tôi cảm nhận được niềm yêu mến của Thầy
khi nâng niu trên tay cuốn Kỷ yếu giấy đã ố vàng và quăn queo góc ở vài trang.
Thầy bảo, cuốn này giờ quý lắm, Thầy thỉnh thoảng lại lấy ra xem. Tuổi già
thường sống với quá khứ.
Thầy giở từng trang, chỉ vào ảnh từng đồng nghiệp và kể về
các kỷ niệm đã có cùng mỗi người, một thời trai trẻ hay mới đây khi có cơ duyên
gặp lại, tại quê hương hay ở xứ người.
Tôi nghe mi mắt mình cay cay, nước mắt chừng rưng rưng. Tôi
như quên Thầy Thinh nay đã quá 75 tuổi, chỉ còn lại hình ảnh Thầy giáo trẻ
trung nhiệt huyết của tôi ngày nào, lúc tôi còn là cô bé tóc bum bê hồn nhiên
tung tăng chân sáo đến trường.
Thầy ơi, những năm tháng có thể qua đi, thời thanh xuân đã
héo tàn, cuộc sống cũng muôn vàn biến chuyển bể dâu do thế sự thăng trầm,
nhưng những điều chân thực quý giá của trái tim sẽ chẳng bao giờ phai nhạt hoặc
mai một mất đi và chúng ta sẽ luôn cố gắng gìn giữ trân trọng chúng tựa những
báu vật của đời mình.
Lòng biết ơn của tôi dành cho những người Thầy của mình cũng
thế, dẫu rằng chẳng thể nào bày tỏ cho trọn vẹn đủ đầy bởi hoàn cảnh lịch
sử, không gian địa lý lẫn dòng chảy mưu sinh lôi cuốn mải miết không ngừng.
Trong những phút giây của mùa lễ tôn vinh Người Thầy, tôi muốn
gửi đến tất cả những Thầy giáo, Cô giáo của tôi trong suốt quãng đời đi học, từ
vỡ lòng đến lúc trưởng thành – niềm Tri Ân chân thành và sâu sắc nhất từ đáy
lòng mình.
Thầy Cô đã là những ngọn Hải đăng cao vời trên biển lớn, soi
rọi khắp mọi nẻo đường cho tôi đi đến những bến bờ tri thức mênh mông vô hạn của
cuộc đời. Những ngọn Hải đăng âm thầm lặng lẽ nhưng mãi rạng rỡ, sáng rực hoài
trong tâm khảm của tôi.
Đức Tính - Thầy Thịnh
Ảnh chụp: Phi Rom
Nguyễn Thị Đức Tính




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét