Trang web Saigon Ocean là một diễn đàn văn học, nghệ thuật, âm nhạc và
giải trí. Trang chủ gồm ba trung niên yêu đời: Nguyễn Tài Ngọc, Albert Đông và
Lê Hân. Trang này, lâu nay được rất nhiều bạn thông tin cho nhau. Mời các bạn
vào thăm qua cánh cửa: http://www.saigonocean.com
Sự phân chia rõ ràng này đã
là một khác biệt thú vị, so với nhiều khu giới thiệu nhạc Việt khác. Ở đây,
chúng ta gặp được sự trân quí những vị nhạc sĩ, rất đáng hoan nghênh.
Có giới hạn trong sự hiểu
biết về âm nhạc, cũng như lòng yêu thích nhạc đã đến hồi sút giảm, nên tôi chỉ
ghé qua tiểu mục: nhạc chủ đề.
Ở mục này, bạn đọc sẽ bắt
gặp phần giới thiệu một số tác giả. Những người đã làm phong phú gia tài âm
nhạc Việt Nam. Những cái tên quen lạ sau đây, được nhà thơ Lê Hân, người phụ
trách chính trang này giới thiệu, theo thứ tự abc:
Anh Bằng, Cao Minh Hưng,
Châu Đình An, Diệu Hương, Đăng Khánh, Đúc Huy, Hà Dzũng, Hoàng Trọng, Khê Kinh
Kha, Lam Phương, Lê Hựu Hà, Lê Uyên Phương, Minh Tuấn, Nam Lộc, Ngô Thụy Miên,
Nguyễn Ánh 9, Nhật Ngân, Phạm Duy, Phạm Đình Chương, Phạm Mạnh Cương, Phú
Quang, Phan Ni Tấn, Trần Quang Lộc, Trần Thiện Thanh, Trần Tiến, Trịnh Công
Sơn, Trịnh Nam Sơn, Trúc Phương, Trường Sa, Từ Công Phụng, Văn Cao, Văn Phụng,
Việt Anh, Vĩnh Điện, Vô Thường, Vũ Thành An, Xuân Tiên.
Với con số 37 tác giả, chắc
chắn chưa khép lại sưu tập và giới thiệu của Lê Hân. Điều đáng nói trước tiên,
là không có sự phân biệt nhạc sĩ hiện sống tại quốc nội hay hải ngoại. Giá trị
nghệ thuật của tác phẩm, tập trung những tài hoa sáng tác nhạc ngồi cùng với
nhau.
Trong phần mỗi tác giả, Lê
Hân thực hiện các tiểu mục: Tiểu sử tác giả. Những bài nhận định có liên quan.
Danh sách tác phẩm. Giới thiệu ca khúc tiêu biểu qua nhiều giọng ca, và đặc
biệt thường có, một bài thơ của Lê Hân, đưa chân.
Bài viết này, chỉ có mục
đích giới thiệu đơn giản dòng thơ của Lê Hân có từ nguồn nhạc. Chúng tôi không
nhận định tỉ mỉ tính chất nghệ thuật của thơ. Đơn thuần là lời vài lời giới
thiệu trước hoặc sau khi trích dẫn.
Lê Hân, là một nhà thơ khá
quen thuộc với bạn đọc trên net. Ông là tác giả của thi phẩm Tình Thơm Mấy
Nhánh, xuất bản năm 2003, được nhiều trang điện toán trích giới thiệu. Thơ của
ông quanh quẩn trong chủ đề tình yêu lứa đôi, bè bạn, và quê hương... như phần
đông những người làm thơ gốc Việt. Trong Saigonocean, ngoài phần thơ mới chưa
xuất bản (khá nhiều), dòng thơ từ nhạc của Lê Hân rất phong phú.
Từ xưa đến nay, sự chung
chạ giữa nhạc và thơ gần như chưa tách rời. Người ta thường nói “trong thơ có
nhạc, trong nhạc có thơ”. Về những bài thơ của Lê Hân không nằm trong khẳng định
này. Đây chỉ là một liên quan đồng cảm, hoặc đôi khi cố tình để đưa đẩy, giới
thiệu một tên tuổi nhạc sĩ nào đó, mà nhà thơ yêu thích các ca khúc. Đọc qua
một số thơ, chúng ta thấy ngay cái nét chung khi viết của Lê Hân. Sử dụng các
tên ca khúc của nhạc sĩ, lắp ghép vào câu thơ của mình. Sự vịn vai này xem như
thể lấy đà để đẩy nguồn cảm hứng đi xa. Dĩ nhiên sự đồng cảm luôn luôn có. Nhờ
vậy dòng thơ có hơi thở thật thong dong, lưu loát. Tuy phải dùng những từ có
sẵn, nhưng sự gượng ép rất nhỏ. Sự tinh tế nhuần tay giúp mỗi bài thơ có một
cái hồn riêng. Ngoài tự do, tác giả sử dụng nhiều thể loại quen thuộc có vần,
có điệu.
Nhà thơ Đỗ Quý Toàn, cũng
là người nhận định văn học, chính trị, kinh tế, xuất sắc. Trong tập Tìm Thơ
Trong Tiếng Nói, ông đã phân chia rõ hai loại: thơ hay và thơ khéo, sau khi
loại bỏ những bài viết chỉ có vỏ bọc của vần điệu, niêm luật.
Có thể sớm minh định, thơ
Lê Hân trong chủ đề này, thuộc vế hai trong phân chia của Đỗ Qúy Toàn. Thật
vậy, việc sử dụng lại những chữ dùng của một ai đó trong tinh thần cố tình,
thường làm giảm ý thơ, nguồn cảm hứng. Những chữ dùng xuất thần cũng có thể bị
hạn chế. Một bài thơ hay thường có sự tình cờ linh hiển của ngôn từ. Tôi tin,
Lê Hân đã gặp nhiều điều không như ý khi viết những bài thơ trên. Nhưng phải
công nhận cái khéo rất nhuần nguyễn của tác giả Tình Thơm Mấy Nhánh.
Bây giờ, xin được cụ thể
giới thiệu một số thơ tiêu biểu, Lê Hân vịn lòng các nhạc sĩ:
Với nhạc sĩ Phạm Đình
Chương, một khuôn mặt lớn tiêu biểu của dòng nhạc tiền chiến Việt Nam, ông ca
sĩ Hoài Bắc sinh năm 1929 này, bị nhà thơ Lê Hân “Nhớ Người Của Hội Trùng
Dương” như sau:
“Anh từng
nằm Mộng Dưới Hoa
nên lòng
trong suốt như là ca dao
đất trời
nắng trải lụa đào
anh thấy
sông núi ngấm vào cỏ cây
Mắt Buồn tiếp
giáp mây bay
Đợi Chờ hồn
nhạc đông tây chuyển mình
Mười
Thương từ vạn khối tình
nở ra một
khúc thanh bình hoan ca
tình anh
như ngói lợp nhà
chồng lên
nhau giữ mượt mà điệu ru
Đêm Màu
Hồng, sáng vàng thu
trắng
đông mưa phủ gió mù mịt than
chạm vào
anh thành giọt đàn
vang lên
ngàn tiếng hân hoan, ngậm ngùi
Dạ Tâm
Khúc buồn chen vui
thơm Màu
Kỷ Niệm cuộc đời mênh mông
dòng tình
liền với dòng sông
Hội Trùng
Dương mở cõi lòng thiết tha
Tiếng Dân
Chài mãi ngân nga
trong đời
như tiếng sóng va cát vàng
gió bay
nhiều lúc lộn đàng
dội vào
lồng ngực âm vang tiếng sầu
treo lên Nửa
Hồn Thương Đau
Đêm Cuối
Cùng của cuộc bể dâu chỉ là
những
dòng yếm thế lướt qua
bỏ anh ở
lại tình ca nhiệm mầu
với còn
nguyên Thuở Ban Đầu
Được Mùa, vui Đón
Xuân giàu niềm tin
Hát Lên
Nào, những chân tình
Ly Rượu
Mừng cụng, chợt nhìn thấy nhau
anh đi ?
chưa thể đi đâu
vẫn anh
còn đó trong màu vô ưu
nghe nhạc
anh, ấm tình người
tôi từ
thơ dại thành tôi trưởng thành
cảm ơn âm
nhạc và anh
cảm ơn
tôi biết tôi lành như hoa.”
Có đến 16 tên ca khúc của
Phạm Đình Chương, Lê Hân mang vào bài thơ của mình. Nội dung bài thơ ca ngợi,
tán thưởng tâm hồn và tài hoa của người nhạc sĩ. Những câu lục bát rất tròn
trịa lục bát, không có hơi thở vè ở đây.
Với Trịnh Công Sơn, một tài
hoa vượt bực nhưng có khá nhiều đánh giá dị biệt về phần đời thường, Lê Hân thả
bút:
“biết anh
từ thuở ướt mi
dần qua
từng nhánh xuân thì diễm xưa
ngợi ca
anh, chuyện dư thừa
thì thôi
vớ vẩn đẩy đưa đôi dòng
ru em
từng ngón xuân nồng
lời buồn
thánh đã phải lòng gió bay
vết lăn
trầm đọng trên tay
lâu lâu
lại ngó tháng ngày thanh xuân
cuộc đời
là một cõi chung
mỗi người ở
trọ một vùng cỏ hoa
tháng năm
mộng mị phôi pha
may còn
nương náu giọng ca sống đời
rừng xưa
đã khép lại, ngồi
ru đời đi
nhé hỡi người thế gian
vàng phai
trước ngõ điêu tàn
tình sầu
như nắm mây vàng cao bay
hạ trắng níu
kéo dòng mây
mà thao
thức mộng lắt lay hiên tình
lòng thơm
giọt nắng thủy tinh
thấy em
mê đắm ru tình thảnh thơi
cuộc đời
không hẳn cuộc chơi
và chơi
không hẳn để đời vui hơn
anh từng cho
đời chút ơn
qua từng
âm khúc tâm hồn ưu tư
gởi tình
trong lời mẹ ru
ngủ đi
con gió vi vu hiên ngoài
nắng vàng chiếc
lá thu phai
hoa vàng
mấy độ vắt vai theo tình
âm thanh
hữu dạng hữu hình
giúp cho
thương nhớ lung linh sáng ngời
ngẫu
nhiên như đứng như ngồi
thấy ra nguồn cội một đời bao dung
cát bụi là
cõi vô cùng ?
người
muôn năm sẽ về chung một nguồn
anh như
chưa hề biết buồn
vì buồn
đã chật trong buồng phổi anh
để rồi
hít thở âm thanh
một đời
bay bổng cũng đành khói sương
tôi vừa
mới hát cải lương
tự nhiên
tôi thấy bất lương thế nào
chẳng vịn
anh để trèo cao
chỉ vui
một lát tầm phào, ngồi không
biết ai
ai biết bềnh bồng
Có đến 20 tên bài hát của
Trịnh Công Sơn được sử dụng, quá ít so với gia tài nhạc để lại của nhạc sĩ này,
nhưng Lê Hân đã chọn những ca khúc rất nổi tiếng và điều căn bản là rất thích
hợp, ăn liền cùng những câu lục bát tỏ bày tình cảm của người làm thơ với người
viết nhạc. Ngoài những câu có lắp ráp, nhà thơ cũng dành đến mười hai câu để
nói lên sự thưởng thức nồng nàn của ông với nhạc sĩ. Lục bát vẫn rất giàu hình
ảnh, không gượng ép:
vàng phai
trước ngõ điêu tàn
tình sầu
như nắm mây vàng cao bay
hay:
nắng vàng chiếc
lá thu phai
hoa vàng
mấy độ vắt vai theo tình
Tôi rất thích tâm sự của Lê
Hân trong ba đoạn cuối, mời các bạn nên đọc lại.
Với Trần Tiến, một nhạc sĩ
thành danh từ cái nôi âm nhạc miền Bắc, Lê Hân ca ngợi sự tài hoa của ông bằng
cách thỉnh thoảng đặt chính mình vào vai trò của người viết nhạc để tâm sự. Đề
của bài thơ “Lòng nhạc Trần Tiến” đã nói lên điều đó. Nhà thơ cũng thật
khéo léo ngợi ca cái hồn nhạc, của người trồng cấy những nguồn âm thanh khá mới
lạ từ ý đến từ.Lê Hân vẫn sử dụng thể lục bát:
“bao giờ tóc
gió thôi bay
để tôi
được nắm bàn tay biết buồn
xem từng
đường chỉ ngược xuôi
từng cung
sanh tử tới lui duyên tình
dẫu người
hờ hững vô vình
tôi vẫn
ghé đậu làm thinh đứng nhìn
sắc màu sáng
tối u minh
mở ra
bằng nốt nhạc tình sáng trăng
đôi lời
tâm sự mon men
ghé vào
hồn phố nghèo hèn âm u
để thành dòng
sông mùa thu
bát ngát
điệp khúc tình ru giấc nồng
có không
một lá diêu bông
cõi đất
hạnh phúc ươm trồng tự do
(nhà thơ
chẳng phải giả đò
nhạc sĩ
chẳng phải bày trò vui chơi)
mỗi nét
nhạc một nét đời
chở thơ
đi khắp bầu trời khoan dung
trăm năm
không là vô cùng
triệu năm
cũng chẳng mịt mùng khói sương
chỉ cần
một chút yêu thương
một chút
san sẻ mật hương đất trời
bên hiên
lại có hai người
hôn nhau
để biết là đời của nhau
mùa xuân
gọi đã bao lâu
tiếng
cười như thể lạc đâu chưa về
bài ca
dắt mái tóc thề
chẳng
phải giữ tóc mà vân vê tình
độc huyền
cầm khúc thủy tinh
Nguyễn Du
giao lại tay linh hiển trồng
cũng nhờ
lòng dạ trổ bông
nên dòng
nhạc mới như sông đưa người
xem kìa,
ai giống chị tôi
sống cùng
âm điệu như người xa xưa”
Có thể mục đích chính của
nhà thơ Lê Hân là tán thưởng từng nhạc sĩ ông yêu thích, việc sử dụng tên ca
khúc chỉ tạo ra cái đà cho sự thưởng thức, tán thưởng, trong bài này rất rõ chủ
ý của nhà thơ:
“....có
không một lá diêu bông
cõi đất
hạnh phúc ươm trồng tự do
(nhà thơ
chẳng phải giả đò
nhạc sĩ
chẳng phải bày trò vui chơi)
mỗi nét
nhạc một nét đời
chở thơ
đi khắp bầu trời khoan dung
trăm năm
không là vô cùng
triệu năm
cũng chẳng mịt mùng khói sương
chỉ cần
một chút yêu thương
một chút
san sẻ mật hương đất trời
bên hiên
lại có hai người
hôn nhau
để biết là đời của nhau...”
Trong bài ngũ ngôn dành cho
cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, một nhạc sĩ kiêm ca sĩ có giọng hát rất tốt, thành
danh vượt trội trong năng khiếu này, Lê Hân gần như dành trọn những câu thơ cho
sự vinh danh. Trần Thiện Thanh (ca sĩ Nhật Trường), một nhạc sĩ được đánh giá
hình như không được cao trong thành phần thưởng ngoạn trí thức hoặc làm dáng
trí thức. Theo nhận xét riêng tôi, nhạc của Trần Thiện Thanh rất gần với đời
thường trong giai đoạn đất nước oằn lưng bởi chiến tranh. Những tâm sự ông dàn
trải trong các ca khúc là những y nghĩ, nỗi niềm chung của đa số nam nữ thanh
xuân một thời. Lê Hân, đã thay rất nhiều người gởi đến người nhạc sĩ đã khuất,
lời cảm ơn rất chân tình:
Hoa Biển nở
cùng anh
trong
tháng ngày thủy thủ
Biển Mặn nuôi
tình xanh
sóng chan
hòa tiếng hát
Rừng Lá
Thấp ru anh
đời bộ
binh lẫm liệt
khuôn mặt
mạ nắng hanh
bên màu Hoa
Trinh Nữ
với Bảy
Ngày Đợi Mong
Anh Về
Với Em vội
hỡi Mười
Sáu Trăng Tròn
tình nhau
vừa chín tới
rồi Tạ
Từ Trong Đêm
anh trở
ra đơn vị
trải
hương Tình Thiên Thu
lên núi
đồi hùng vĩ
Anh Không
Chết Đâu Anh
lời em
yêu quyết đoán
dù về với
sử xanh
đâu phải
là quá vãng
nhớ Chiếc
Áo Bà Ba
là nhớ em
anh nhé
Chuyện
Hẹn Hò đôi ta
là lá bùa
hộ mệnh
anh nhớ
gắng đừng quên
Đám Cưới
Đầu Xuân cũ
dù Đôi
Ngã Đôi Ta
tạm hai
nơi cư trú
em mỗi
ngày mỗi mong
đọc Tình
Thư Của Lính
anh gởi
cả núi sông
cùng Yêu trong
chữ viết
mùa Xuân
Lá Khô ư ?
chẳng có
gì ngại cả
và Trên
Đỉnh Mùa Đông
tình vẫn
xanh như lá
ai Tình
Có Như Không ?
chúng ta
luôn luôn có
Phút Giao
Mùa của lòng
Không Bao
Giờ Ngăn Cách
nhớ mãi
lời anh cho:
Khi Người
Yêu Tôi Khóc
tôi giữ
lòng thơm tho
biến lệ
thành nước lọc
em vững
tin tình anh
là Lâu
Đài Tình Ái
hỡi những
người Việt Nam
tình luôn
mãi thơm xanh”
Nếu trả lại dạng bình
thường các chữ được tô đậm, câu chữ đúng là những câu thơ rất tự nhiên, vần
điệu trôi chảy thoải mái, chở được dụng ý của người viết rất rõ ràng. Nói về
cái khéo của thơ chính là điểm này.ncác chữg
Nhạc sĩ Lam Phương, một
người viết nhạc đa dạng, nhạc ông không thuộc loại bác học, nhưng có sức sống
lâu bền trong lòng quần chúng, qua nhiều giai đoạn đổi thay của dân tộc, của
lòng người. Với dòng nhạc dựa vào tình người của ông, tôi tin tuổi thọ của nhạc
Lam Phương còn rất dài. Lê Hân đã dành cho nhạc Lam Phương bài thơ :
“1.
Chuyến Đò
Vỹ Tuyến ra đi
mang theo
thương nhớ, còn gì nữa không?
sao nghe
nặng những tấm lòng
chứa quê
hương với hương nồng yêu em
Đoàn
Người Lữ Thứ lênh đênh
Nhạc Rừng
Khuya thắp ánh đèn tin yêu
Trăng
Thanh Bình, gió hiu hiu
Nắng
(đẹp) Miền Nam đón đời phiêu bồng vào
thanh
xuân phơi phới trúc đào
Bức Tâm
Thư chở ca dao ân tình
yêu đời,
yêu nước, đầu binh
Chiều
Hành Quân hát dòng kinh nhiệm mầu
Khúc Ca
Ngày Mùa lắng sâu
tình quê
tình đất ấm câu tình người
Kiếp
Nghèo biết sống đời vui
Đèn Khuya chong
những tiếng cười lạc quan
Thành Phố
Buồn đủ mơ màng
Duyên
Kiếp một ánh trăng vàng ngát hương
2.
khởi từ Mùa
Thu Yêu Thương
Một Mình gánh Kiếp
Tha Phương lên đường
cho dài Trăm
Nhớ Ngàn Thương
trái tim
linh hiển dị thường hóa thân
Tình Bơ
Vơ vướng nợ nần
thành
trang tình sử trăm năm cuộc đời
sống
khăng khít, thật tuyệt vời
nhạc kịch
sinh động một thời thong dong
Tình
Nghĩa Đôi Ta vĩnh vông ?
hay dòng
sông chợt đổi dòng ngẫu nhiên
Lầm không
hay chỉ nghiệp duyên
Em Đi Rồi vẫn
bình yên hay là
Một Đời
Tan Vở, Phôi Pha
đây Bài
Tango Cho Em
ngổn
ngang nghìn nốt nhạc mênh mông buồn
Phút Cuối còn
ấm nhớ thương
Tiễn
Người Đi biết ai buồn hơn ai
Tan Vỡ có phải
thiên tai?
khi còn
nguyên trái tim tài hoa thơm
đời như
vở kịch mãi còn
những hồi
kết thúc tùy lòng bao dung
hồn thơm
âm điệu vô cùng
muôn ngàn
đồng điệu thủy chung với lòng
nốt nhạc
giản dị trăm năm
thở hít
cùng với thăng trầm tình yêu
trái tim
người đựng bao điều
mở ra như
những cánh diều bay cao”
Lê Hân chia làm hai đoạn
cho bài thơ, phải chăng ông có ngụ ý giới thiệu hai giai đoạn đời thường của
Lam Phương. Ở tám câu cuối bài, không chen vào tên đề bài ca nào, có thể là mục
đích chia xẻ quan niện sống và yêu giữa người làm thơ và người viết nhạc, thử
đọc lại:
“đời như
vở kịch mãi còn
những hồi
kết thúc tùy lòng bao dung
hồn thơm
âm điệu vô cùng
muôn ngàn
đồng điệu thủy chung với lòng
nốt nhạc
giản dị trăm năm
thở hít
cùng với thăng trầm tình yêu
trái tim
người đựng bao điều
mở ra như
những cánh diều bay cao”
Với nhạc sĩ Từ Công Phụng,
một tên tuổi đang lẫy lừng ngoài và trong nước. Lê Hân đóng vai người nhạc sĩ
đễ thả tâm sư qua dòng thơ tám chữ:
“ta từng
hỏi bây giờ tháng mấy?
trong mùa
tình hương cốm đầu tiên
ngày mới
lớn tâm hồn như trang giấy
đậu trên
tay đôi dòng mộng ngoan hiền
đời chẳng
dạy nhưng trái tim hiển thánh
biết bâng
khuâng biết thao thức mong chờ
người cần
nhớ thương, bướm ong cần mật
ta cần
thêm ca hát để nuôi thơ
từ ngôn
ngữ ta bước vào tiết tấu
công kênh
tình lên tuyệt đỉnh thanh cao
phụng cầu
hoàng trải tấm lòng Tư Mã
mắt Trác
Văn Quân gói trọn đời trao
như một
que diêm nhưng chong vĩnh cửu
ngọn tình trên
lưng của tháng ngày qua
soi thấy
rõ vẫn một đời hiu quạnh
tuổi xa
người tình đâu dễ phôi pha
yêu là
nhớ bên kia đời quạnh quẽ
trên ngọn
tình sầu đọng giọt trăng hoa
như ngọn
buồn rơi mọc trên vách đá
mùa thu
mây ngàn ấm áo tình ta
em yểu
điệu qua lối mòn thiên cổ
bàn tay
xanh như phiến lụa ngọc ngà
cánh cổ
cao mây hồng xa xót nhớ
đời bỗng
phù du theo tiếng em ca
ta chợt
sợ kiếp dã tràng, vội vã
phổ lên
em những âm biếc rạng ngời
em hẳn
nhớ mưa trên ngày tháng đó
là âm
thanh ta đã lỡ đánh rơi
em gắng
nhớ giữ đời cho nhau nhé
mắt lệ
cho người đâu nỡ chia phân
mai hay
mốt cuối cùng ta hóa kiếp
thiên
đường quạnh hiu da diết nhớ phong trần
và chẳng
thể nguôi quên tình em được
em thương
yêu đời sẽ cách biệt đời
tiếng em
khóc chắc cũng thành nốt nhạc
ta mang
theo không nỡ viết ra lời
em yêu
dấu cả vùng trời kỷ niệm
trời về
đêm ta sắp sửa về đâu
ngồi bên
nhau còn tình nào tẩm liệm
người về
trên mây, trên ngọn tình sầu
đời chẳng
tắt từ khúc tình tha thiết
xin một
lần được hỏi lại em yêu
đời rộng
quá bây giờ là tháng mấy?
mãi mãi
bên em đâu dám ước chi nhiều”
Bài viết rất lãng mạn, rất
thơ, mặc dù dùng nhiều tên ca khúc, nhưng rất tự nhiên, ý và lời thong dong rất
mực.
Một nhạc sĩ khác, “bị” nhà
thơ Lê Hân đồng hóa với mình để dàn trải tâm sự là nhạc sĩ Vĩnh Điện. Ca
Nguyện, tên của một bài hát của nhạc sĩ gốc hoàng tộc, cũng được Lê Hân cho
đứng tên bài thơ của ông tặng Vĩnh Điện:
“vì Tôi
Chỉ Muốn Làm Người
một người
nước Việt nên đời bi thương
sinh ra Từ
Lòng Quê Hương
Tôi Mơ những
chuyện bình thường nhỏ nhoi
Bóng
Chiều ngã trên vồng khoai
thơm ngát
lưng mẹ trải dài lên hoa
tiếng
cười vang vọng Mây Xa
Thời Gian lay
tóc mẹ già rưng rưng
Bỗng
Nhiên Nhớ Lại vô cùng
lời Ca
Nguyện cũ khi cùng em qua
sân nhà
thờ nóc con gà
một thời
Đà Nẵng thiết tha thuở nào
Nắng Đêm thắp
những vị sao
soi vừa
rõ mặt chiêm bao cuộc đời
đang cần
được những tiếng cười cưu mang
vậy là
tôi vỗ tình tang
chợt
thành ca khúc nhạc vàng yêu em
trời mông
mênh đất mông mênh
lòng tôi
không nở lênh đênh một mình
này Hỡi
Người Em Hòa Bình
về mau đi
nhé, thương tình Việt Nam
linh hồn
máu đỏ da vàng
Còn Đâu
Nữa hỡi tiếng đàn đa âm
vẫn còn
đủ một cái tâm
một Giọt
Nước Mắt có lòng thiết tha
Em Là Cỏ
Dại hay là
Đó Quê
Hương Tôi với cửa nhà khói bay
Chiều
Trên Biển Cam Ranh này
nhớ ra
tôi với tháng ngày trẻ thơ
Tình đã
Chết Đi Không Ngờ ?
thưa
không tình vẫn xanh bờ lá hoa
dù Đưa
Em Về Xót Xa
tôi vẫn
ca hát đến già vì em
nhớ em dù
ở trong em
hương
thơm bốn hướng ấm tên tuổi đời
bài Ca
Nguyện vốn không lời
rời tim
tôi bỗng thành người quen thân
cảm ơn em
đã ân cần
giúp tôi
trả ít nợ nần trả vay”
Với nhạc sĩ Văn Cao, Lê Hân
dường như chỉ được đến gần ông qua sự thưởng ngoạn. Ngay đề bài thơ Vọng Văn
Cao đã cho thấy điều này. Ngoài bài viết dành cho nhạc chủ đề, Lê Hân còn từ
Văn Cao viết một bài thơ khác. Xin trích đủ cả hai:
“dung mạo
không Trương Chi
nhưng tâm
hồn đồng điệu
với tiếng
sáo diệu kỳ
vượt ra
ngoài hữu hạn
người đến
từ Bến Xuân
người về
cùng Gió Núi
Thiên
Thai giữa đời thường
Suối Mơ không
có tuổi
người
trải Buồn Tàn Thu
qua Cung
Đàn Xưa chảy
giữa trời
đất thiên thu
lòng thơm
mùi lửa dậy
Sông Lô trong Ngày
Mùa
Mùa Xuân
Đầu Tiên đến
giọt đàn
cùng giọt mưa
trải nhịp
tim định mệnh
đứng cùng Thu
Cô Liêu
hùng khúc
cùng tâm khúc
Gò Đống
Đa về chiều
nghiêng
thân vào thế tục
bao nhiêu
tình Làng Tôi
gởi vào
thơ vào họa
đời ấm
những tiếng cười
dẫu chìm
trong buồn bã
người vẫn
còn ở đây
trong
tiếng tình vọng động
lấp lánh
dáng gầy gầy
trong
chuỗi nhạc lộng lẫy”
Bài ngụ ngôn trên, qui tụ
một số đường nét chân dung người nhạc sĩ, dành được nhiều thiện cảm yêu thương
của cả hai miền Nam Bắc Việt Nam. Bài thơ thứ hai được giới thiệu trong mục Lê
Hân, phần thơ mới:
“lá vàng
bay nhớ Văn Cao
cái ông
nhạc sĩ hanh hao nắng vàng
cái ông
làm giàu mơ màng
từ sương
từ khói từ ngàn hạt mưa
cái ông
biết pha sớm trưa
vào trong
âm nhạc đong đưa tiếng tình
cái ông
ép xúc cảm mình
thành ra
dòng chảy hữu tình âm thanh
ông ngồi
ngất ngưởng đầu cành
mùa thu
kể rõ ngọn nghành yêu thương
nhờ ông
tôi sớm biết buồn
khi chưa
yêu, khi chưa thương người nào
nhờ ông
tôi biết nao nao
giữa trời
giữa đất bước vào mùa thu
(Chợt Nhớ Văn Cao)
Một nữ nhạc sĩ duy nhất, Lê
Hân mời vào thế giới nhạc chủ đề của Saigonocean: nữ nhạc sĩ Diệu Hương. Có thể
vì sự tế nhị giới tính, nên thơ Lê Hân, ở bài này thật là hiền, nhẹ nhàng rất
mực ca dao:
“mình
ơi đã ngủ rồi sao
dậy nghe
em lót ca dao vào tình
trái tim
khát vọng rập rình
những
dòng nhạc biếc hiển linh ra đời
nỗi buồn
còn lại trên môi
nghe như
tiếng thở chơi vơi vắn dài
mưa chiều
lặng lẽ thấm vai
bên anh
ngày cuối tóc mai thơm lừng
lòng em
vốn rộng vô cùng
mời anh
thử dạo bước chung với tình
cõi đời
vui, nhạc thủy tinh
em ươm
từng búp hoa xinh lên đàn
lặng nhìn
ta thôi ngỡ ngàng
còn trong
nỗi nhớ hàng hàng nốt xanh
một đời
em thở vì anh
hỏi tình ướm
vết mai sau
còn nghe
tiếng gọi buồn đau khẽ khàng
đời hư ảo
nối từng trang
cho em
hỏi nhỏ thiên đàng nơi đâu
hồn treo
trên phiến đá sầu
nghe
trong khắc khoải úa màu hoa nghiêm
thưa rằng vì
đó là em
xòe tay
cho nhạc trổ lên nụ hồng
còn gì cho
những bâng khuâng
ngoài tâm
tĩnh lặng như không mịt mù
nhạc như
một vị chân tu
động mà
vẫn tĩnh người ru, ru người
Diệu
Hương hương dịu dàng tươi
đóa hoa
đóa nhạc mỉm cười an nhiên”
“mình ơi
đã ngủ rồi sao /dậy nghe em lót ca dao vào tình/trái tim khát vọng rập
rình/những dòng nhạc biếc hiển linh ra đời...” Thật thú
vị, rất thú vị, và càng thú vị :“nhạc như một vị chân tu / động mà vẫn tĩnh
người ru, ru người”. Quá rõ để nhìn thấy nhà thơ tạm thời cho phép mình hóa
thân làm người nữ nhạc sĩ. Cái tâm sự rất con gái này thật có duyên, thật dễ
thương. Diệu Hương là một bàn tay giàu hoa trong âm nhạc Việt Nam hiện thời, kể
cả trong và ngoài nước. Cảm ơn Lê Hân đã chọn giới thiệu đúng với sự trân trọng
thưởng ngoạn của đông đảo quần chúng.
Nhà thơ Lê Hân đã dùng khá
nhiều thời gian cho chủ đề giàu hương thơm cho góc chơi văn học nghệ thuật của
ông và hai bạn hữu ông. Tôi thú thật, rất muốn ngồi gõ tiếp những nhận xét linh
tinh về từng bài thơ cho mỗi nhạc sĩ. Nhưng nghĩ mình không nên tham lam. Giải
pháp dễ nhất, tôi chọn: trích hết những bài thơ đó, tùy nghi bạn đọc thưởng
lãm.
Kết thúc bài viết vội này
là lời cảm ơn chân tình, gởi đến các nhạc sĩ, nhà thơ Lê Hân, lẫn những bạn
đọc.
Hà Khánh
Quân
Phần trích tiếp thơ:
Trách Nỗi
Lòng Người Đi
thân tặng
nhạc sĩ Anh Bằng
gieo lòng tha thiết theo
thơ
thả rơi từng giọt nhạc vào
giấy hoa
chạm môi người ngát bài ca
cho trăm năm mãi ngân nga
nụ tình
Cõi Buồn là
cõi nhân sinh
Chuyện
Tình Yêu sống Khi Mình Xa Nhau
Sầu Lẻ
Bóng nặng mái đầu
nghiêng từ thiên cổ về sau
ngàn trùng
Ba Mùa
Mưa lạnh thấm lưng
Khúc Thụy
Du vẫn nằm chung bên lòng
Chuyện
Hoa Sim, Hoa Tigôn
nở thơm theo những vết son
ngậm ngùi
Anh Còn
Nợ Em kiếp người
em nợ anh chỉ nụ cười sáng
trăng
Chuyện Người Con Gái Ao Sen
Chuyện Người Con Gái Ao Sen
làm sao quên được đường
răng trắng hồng
Cổ Bài
Tam Cúc xoa xong
bàn tay em vẫn như còn đong
đưa
Chuyện
Giàn Thiên Lý chiều mưa
còn nghe ai kể nhặt thưa
tiếng tình
Trúc Đào gió
đẩy lung linh
cành xanh tỏa ngọn che mình
hôn nhau
Áo Trắng em
chưa phai màu
tình sao nở nhạt những câu
mặn nồng
Nỗi Lòng
Người Đi sang sông
khi Anh Không Lại mỏi
mòn lệ sa
Dĩ Vãng
Của Một Loài Hoa
còn đong được mấy lời ca
bạt tình
Anh Cứ
Hẹn, cứ vô tình
bài Tango Tím thình
lình tắt ngang
buồn Từ Độ Ánh
Trăng Tan
có thành hạnh phúc lang
thang theo đời ?
Ba Mùa
Mưa vắng nhau rồi
Bài Thơ
Đan Áo đến hồi phôi phai
Bẽ Bàng theo Biển
Dâu dài
lòng mang kỷ niệm u hoài
trăm năm
bài ca làm dậy lửa lòng
đời đua nhau hát có không
nhớ người
Tango Dĩ
Vãng ngậm ngùi
Chuyện
Một Đêm quá xa xôi thật rồi
nhạc còn người đã mất tôi
tôi còn sao nhạc ngậm ngùi
bay xa ?
Lê Hân
Tình Buồn
thân tặng
nhạc sĩ Châu Đình An
Hương
Khuya bao bọc gối chăn
Em Nghìn
Thu Gió Bay trăng hiên ngoài
hơi em thở, hương áo dài
chợt thanh giọt nhạc thơm
bài tình ca
lòng ta Sầu Khúc mở
ra
cung nghinh em đến thướt
tha dáng hồng
Chủ Nhật
Mù Sương bềnh bồng
mời nghe ta hát giữa lòng
quê hương
Trái Tim
Mãn Hạn u buồn
nhờ Mùa Hạ Đến bất
thường có em
Cỏ Mềm Thênh
Thang nghiêng nghiêng
Em Là Cõi
Từ Bi riêng đời và
hồn nhạc xao xuyến tình ca
đón Em Đến Giữa Đời ta
phiêu bồng
cho dù Trái Tim
Hoàng Hôn
vẫn đầy hạnh phúc thơm dòng
thương yêu
bỗng nhiên một sớm một
chiều
trời thơ nhạc bỗng tiêu
điều gió bay
đàn ta lên tiếng sầu đầy
thinh không
Nước Mắt
Xa Tình thành dòng
nhạc tình trang trải nỗi
lòng bi ca
Em Đã
KhôngYêu Anh là
không yêu hình ảnh đời và
chính em
Lê Hân
Tặng Hoa
thân
tặng Nhạc Sĩ Cao Minh Hưng
Đoá Hồng
Ngày Valentine
gởi em không nhận, trở
thành bài ca
hát đi hát lại thấy ra
lòng mình mới đúng là hoa
em cần
Cánh Hoa
Đào Rơi bên sông
chỉ là một thoáng phù vân
ngậm ngùi
Phượng
Tím không giữ nụ cười
em thời cắp sách ngủ vùi
trong thơ
ta chưa thành gã phất phơ
chỉ thành nhạc sĩ vẩn vơ
nòi tình
đôi khi cũng muốn một mình
trở về Tắm Lại Dòng
Sông Xưa tình
vớt lên một chút hiển linh
cho nốt nhạc biết vươn mình
bay xa
em yêu giờ hẳn nhận hoa
đóa hoa nở chính lòng ta
dâng tình
Lê Hân
Nốt Tình
Đăng Khánh
thân
tặng Nhạc sĩ Đăng Khánh
nhạc xanh đọng mướt dáng
thơ
ta nuôi bằng những ước mơ
chân tình
cánh hoa
xưa lưu ảnh hình
hạt mưa
bay cuối đời tình long đong
nhớ em ngủ trong
mùa đông
đêm trăng
khuya mở cánh lòng ta ra
làm sao
em biết lòng ta
yêu em từ thuở cành hoa mỉm
cười
yêu em từ thuở làm người
làm chàng nhạc sĩ buồn vui
vơi đầy
và ta muốn cùng em
say
cung đàn
xưa với bàn tay phiêu bồng
nhạc ta từ thuở trổ bông
đã có em dạo vòng vòng bên
trong
em là một kẻ có lòng
làm cho nốt nhạc ta hồng
hào thêm
lệ buồn
nhớ mi, ngước lên
mắt em
vương giọt sầu mềm mại thơm
ta loay hoay chuyện mất còn
đâm ra bỏ lạc màu son xuân
tình
cảm ơn em, người nữ sinh
cảm ơn em bé xinh xinh môi
cười
cảm ơn em dáng thanh tươi
cảm ơn hàng triệu triệu
người sắc hương
giấc mơ
đời tôi vô thường
đã nhờ hồn vía bốn phương
bềnh bồng
nhạc tôi từ đấy mênh mông
vào trong thiên hạ chạy
vòng quanh em
Lê Hân
Niú Đề Ca
Khúc Đức Huy
gởi tặng
nhạc sĩ Đức Huy
1.
mượn Giấc Mơ Trong
Mộng
lòng lót những bài ca
chẳng phải chờ em bước
đợi em chợt ngã ra
2.
trong Chiều Vàng
Nhung Nhớ
không gì hơn đánh đàn
âm thanh như động mạch
máu nóng chảy miên man
3.
Chiều Hôm
Nay, buồn quá
duy nhất một lý do
chẳng có em qua ngõ
đành ôm đàn nằm co
4.
Chiều Thứ
Ba, có hẹn
sáng chủ nhật lo rồi
soi gương ngắm thầm lặng
làm thế nào ấm môi?
5.
Đến Bên
Anh, em nhé
chỉ ngồi chơi thế thôi
nếu vui nghe anh hát
nếu buồn, ta hôn môi
6.
nhớ Bài Hát Ngày
Cưới
lỡ chọn nhầm âm giai
thành ra em bối rối
không nghe mà hôn hoài
7.
Cơn Mưa
Phùn bất chợt
qua thành phố dịu dàng
có em đang mê ngủ
bỏ tôi ngồi mơ màng
8.
Bay Đi
Cánh Chim Biển
sóng xuân xanh bạc đầu
giận hờn chi phẩn nộ
làm buồn cánh hải âu?
9.
Trái Tim
Không Ngủ Yên
quả nhiên là thần tiên
nếu lỡ mà mê ngủ
chúng ta hết hữu duyên
ừ, Yêu Em Dài Lâu
trường kỳ suốt đêm thâu
vói tới hôn không tới
hẳn đó là chiều sâu?
11.
Đừng Xa
Em Đêm Nay
chuyện nhỏ như gió bay
nhưng nếu tình ở lại
hạt hóa thân thành cây ?
12.
ai Để Quên Con Tim
ngoài ngõ vào nhà em
sáng ra em bước vấp
một khúc hát bay lên
13.
trên Đường Xa Ước
Mưa
tôi đi bên chợt thừa
môi đẹp ngậm như lá
nhưng dễ gì chịu thua!
chiều nắng nghiêng cửa sổ
lên bàn viết thầm thì
tôi lắng tai nghe ngóng
gặp dòng nhạc Đức Huy
mê thì không mê lắm
thích thì thích hơi nhiều
rất sung sức tươi trẻ
như thần dược tình yêu
những ai đang ve gái
nên tập hát nhạc ông
mượn con tim để lại
tặng các em bềnh bồng
cảm ơn ông nhạc sĩ
vui tính và nòi tình
nhạc ông nhiều nốt đẹp
bởi bày tỏ chân tình
Lê Hân
Cội Tình
Âm Nhạc
thân
tặng Nhạc Sĩ Khê Kinh Kha
cầm trong tay một Nụ
Hồng
người đi tìm một dòng sông
ướm lòng
nước có bén Nụ Tình không
?
chắc không, xin đặt vào
lòng của em
Em Hội An cổ
phố đêm
Vì Em Hà
Nội Yêu quên tháng ngày
Tình Thu Yếu Đuối hao gầy
Nụ Quỳnh
Lan nở thơm đầy tuổi hoa
Tình Lắng
Đọng giữa bao la
dòng thơ thấm thấu nỗi xa
xót buồn
Em Xa Rồi, đời bi
thương
Nỗi Sầu
Còn Lại nằm suông Chờ Tình
Em xinh ơi hỡi em xinh
thơ vừa chín tới, nhạc bồng
bềnh trôi
em, cô gái Huế Của
Tôi
về đâu hay đậu trên lời
trầm ca
Lời Tình
Trăm Năm đậm đà
qua nghe thấy rõ hình ta
dáng người
Nụ Hôn
Ngày Xưa ngậm ngùi
sống trong giai điệu đất
trời bao dung
em yêu bừng sáng vô cùng
trong người trong nhạc gối
chung cội tình
Lê Hân
Lạc Quan
Khúc
Tưởng
niệm Nhạc sĩ Lê Hựu Hà
tặng đời Liên Khúc
Phượng Hoàng
âm thanh vun vút gió ngàn
non xa
tình người thơm tiếng chim
ca
Ngàn Năm
Anh Mãi Yêu và nhớ nhung
em yêu, Hãy Nhìn
Xuống Chân
giọt âm thanh đọng trong
ngần gót hoa
Đồng Xanh vọng tiếng chiều tà
Đồng Xanh vọng tiếng chiều tà
Nhớ Em khúc nhạc
chợt là ca dao
tiếng trầm nối tiếp giọng
cao
bay man mác trải nỗi xao
xuyến tình
Vị Ngọt
Đôi Môi xinh xinh
còn phong hương vị thủy
tinh em cười
đã lâu Tôi Muốn làm
người
chuyên chở hạnh phúc tươi
vui vào đời
buồn đau Trả Hết
Cho Người
mong trong thiên hạ ngọt
bùi nở hoa
Ngủ Đi Em, nếu em
là
giọt âm thanh biết mặn mà
vân vi
Ngày
Mai...Khi Tôi Chết Đi
trái tim vẫn đập thầm thì
muôn năm
từng khuôn nhạc, hồn tôi
nằm
im nghe trời đất thăng trầm
hoan ca
Lê Hân
Vịn Vai
Từng Nốt Nhạc
Thương
mến tặng cố nhạc sĩ Lê Uyên Phương
Đôi Khi
Hạnh Phúc Buồn
sẽ làm giàu yêu thương
biết chừng đâu là vậy
thương nhớ tạo thành hương
từ Bài Ca Hạnh Ngộ
Uống Nước
Bên Bờ Suối
thả lòng bay lênh đênh
nào Hãy Ngồi Xuống
Đây
nghe Lời Gọi Chân
Mây
Tình Khúc
Cho Em đó
đang thay ta giải bày
em chắc nghe và hiểu
Loài Hươu
Đa Cảm này
bằng trái tim mầu nhiệm
Bên Đồi
Lau Xanh đầy
Không
Nhìn Nhau Lần Cuối
chỉ nhìn nhau muôn đời
Kỷ Niệm
Trong Chiều nắng
sẽ không bao giờ vơi
Đá Xanh còn nhung
nhớ
tiếng nhạc nâng cao lời
buồn đến bao giờ nhỉ
nghe lòng chừng chơi vơi
này em yêu hãy ngắm
Vũng Lầy
Của Chúng Ta
có phải là đất thánh
cho người biết yêu, và
này em yêu hãy nhớ
Yêu Nhau
Trong Phận Người
là đã thành ca khúc
để lại tặng loài người
tình nuôi đời vững mạnh
tình dạy người khôn ngoan
từng Nỗi Buồn Dâng
Hiến
là ân sũng trần gian
ta yêu em biết mấy
ta yêu đời vô cùng
Khúc Hát
Nhân Tình nối
đời nhau vào không trung
không mơ xa nghĩ gần
nhưng quả thật mến thân
từng nốt nhạc nho nhỏ
như là những đường gân
máu ta đi và đến
cư ngụ ở trong em
Máu Biếc
Xanh Ngực Tối
sẽ muôn đời mông mênh
em một mai ở lại
với cuộc sống bềnh bồng
hãy vì ta gắng nhớ
Đêm Chợ
Phiên Mùa Đông
Đôi Khi
Hạnh Phúc Buồn
tiễn Đưa Người
Tuyệt Vọng
trở thành những hồi chuông
tạ ơn đời cứu rỗi
Lê Hân
Em Trong
Nốt Nhạc
thân
tặng Nhạc Sĩ MinhTuấn
Hoang
Mang đứng giữa đất trời
vói tay không tới, cúi đầu
không xong
kéo ra mấy sợi tơ lòng
trải thành dòng nhạc mênh
mông buồn buồn
Đợi Chờ ai
hay đứng suông
giữa bao la với nỗi buồn vô
danh
Tình Phai từ
thuở em thành
nốt sol dấu gián loanh
quanh Rã Rời
em tôi không phải của tôi
của trăm người hát của ngàn
người nghe
bản Tango Yêu so le
Tình Yêu
Anh đủ ngậm nghe một đời
Hờn Ghen một
chút vui chơi
cho từng nốt nhạc có lời
thế gian
Lê Hân
Lời Tình
Thắm Thiết
gởi nhạc
sĩ Nam Lộc
Trưng
Vương Khung Cửa Mùa Thu đẹp
đâu nghĩ nhạc từ đất nước
xa
lời hát thân thương hương
quê mẹ
giản dị nồng nàn những
thiết tha
thế mới hiểu ra lời vàng
ngọc
nửa phần giá trị của bài ca
chẳng dễ dầu gì nương theo
nhạc
mở lòng ra tỉa những nụ hoa
nghe man mác tỏa tâm hồn
Việt
sống lại niềm xưa thuở quê
nhà
theo gót áo dài qua mấy
cổng
em ngồi trong lớp có nhìn
ra ?
lòng đã như sông tình như
gió
quyến luyến niềm thương nỗi
đậm đà
Một Thời
Để Yêu, một thời để nhớ
Giọt Tình
Sầu thơm Ngày Hôm Qua
chắc chắn Một Mai
Khi Trở Lại
Người ấy vẫn buồn chẳng
khác xưa
kiếp Mây Lang Thang về
ngõ cũ
đậu ngọt cành tình những
khúc ca
sẽ biến Sài Gòn ơi ! từ tạ
thành dòng hoan ca ấm quê
nhà …
Lê Hân
thân
tặng Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên
thưa người, em nhớ mùa xuân
nhớ cây nêu dựng gió rung
như cười
trăm năm người đã làm người
trăm năm em vẫn là người
Việt Nam
cuối trời cùng đất lang
thang
trên thân thể vẫn da vàng
tóc đen
đời giàu xuôi ngược bon
chen
tiếng tình trong trái tim
hằng ước mơ
nhạc người như những búp
thơ
cho em ghé đậu vẩn vơ buồn
buồn
làn môi em ướp nhớ thương
muốn hé ra hát nụ buồn dốc
mơ
và riêng một góc
trời thơ
miên khúc mở
rộng lối vào tình yêu
người cho đời biết bao
nhiêu
cái sâu sắc, cái mỹ miều
ngữ âm
tình khúc
buồn rộng như sông
từ giọng
hát em vừa lòng người chăng
lời tình nhạc chẻ ánh trăng
người chia đều khắp đường
răng chân mày
niệm khúc
cuối sước bàn tay
dấu tình
sầu vẫn còn đầy nhớ nhung
em mang mắt biếc thủy
chung
đi trong thiên hạ nở bừng
cỏ hoa
giáng
ngọc thơm nét kiêu sa
nhờ người trau chuốt thướt
tha bên trời
trái tim người đủ chỗ ngồi
cho bao xuân sắc đất trời
đa mang
dẫu là nỗi đau muộn
màng
em cũng xin được làm trang
nhạc tình
bàn tay người vẫn hiển linh
vải em đi trải xuân tình
bốn phương
mỗi giọt nhạc một nguồn
hương
muôn năm thơm phức tình
thương yêu đời
Lê Hân
Thánh Thót
Những Giọt
Nhạc Tình
thân tặng Nhạc sĩ Nguyễn
Ánh 9
bén duyên trên phím dương
cầm
mười ngón tay thở dần dần
tỏa hương
khởi đi từ một nỗi buồn
Không...
không... để có yêu thương một đời
Lối Về nghệ
thuật ấm hơi
Biệt Khúc tình
vốn không lời xôn xao
vẫn đầy Hạnh Phúc
Ngọt Ngào
ẩn trong giọt nhạc ngấm vào
thiên thu
người, Xin Đừng Nói
Yêu Tôi
để bắt lòng dạ buồn vui
không chừng
hãy là Khúc Nhạc
Mừng Xuân
cho trăm năm vẫn một vùng
cỏ hoa
Mùa Thu
Cánh Nâu mượt mà
mùa đông cơn gió như là
cánh tay
Xin Như
Làn Mây Trắng bay
vô tình giữa cõi đời này
thưa em
Cô Đơn một
phút mông mênh
bỗng thành vĩnh cửu không
tên sống đời
Bơ Vơ không ở chỗ
ngồi
Chia Phôi từ
chỗ những người có nhau
Kỷ Niệm thường
là vết đau
không trên da thịt mà sâu
vô cùng
Buồn Ơi
Chào Mi thủy chung
chỉ là tiếng khóc não nùng
xa xăm
người còn mấy nhát dao đâm
bằng âm thanh nữa, mời
trồng tỉa thêm
Lặng Lẽ
Tiếng Dương Cầm mềm
xanh như sợi tóc thuở em
yêu đời
của Sài Gòn Em Và
Tôi
phòng trà quán rượu chỗ
ngồi thanh xuân
Ai Đưa Em
Về nửa chừng
để người rớm máu ra từng
ngón tay
Tiếng Hát
Lạc Loài vài giây
đủ qui tụ lại hương ngày xa
xưa
tặng người Tình
Khúc Chiều Mưa
xin rơi thánh thót cho vừa
nhớ nhung
Lê Hân
Trong Ca
Khúc Tôi
thân
tặng Nhạc sĩ Nhật Ngân
một thời tôi đưa em
sang sông
từ đó đến nay còn long đong
nổi trôi trên những dòng âm
nhạc
mà vẫn chưa thành gã hát
rong
đã vậy thì thôi, làm nhạc
sĩ
lấy tình trồng tỉa những
thanh âm
nhờ người đồng điệu mang
phân phát
cho mốt mai kia vẫn mặn
nồng
tôi vẫn đang chờ những hồi
âm
vẫn mơ về
Đà Nẵng xa xăm
một mai
khi giã từ vũ khí
người vẫn là hoa giữa núi
sông
xin vẫn là tình, qua
cơn mê
kiếp sau vẫn
nhớ những bờ đê
áo bà ba bạc mồ hôi muối
khan cổ lòng
ai gọi tình về
em nhớ chưa ngày
vui qua mau
xin em trân trọng được bắt
đầu
chiếc hôn thứ nhất trên môi
thắm
là sợi dây tình ta trói
nhau
đời chẳng là vườn cũng nở
hoa
cùng nhau ta rước
xuân về nhà
nhưng đất chính là tim
chúng ta
Tôi Biết chắc rằng Tôi
Sẽ Buồn
nhưng mà không thể giấu yêu
thương
cũng không không thể phơi
lên nhạc
từng đoạn tình tôi ngan
ngát Hương
Ngày Đá
Đơm Bông cũng chính là
Mưa Trên
Biển Vắng một thời qua
bàn tay vuốt tóc nghe em
hát
tình của tôi không bằng
giọng ca
em hát những gì có nhớ
không?
giản đơn ghê lắm, những nụ
hôn
trên môi trên mắt hai ta
đấy
đâu phải chỉ là những số
không
đừng nói rằng Ngày
Vui Qua Mau
ngày vui luôn luôn được bắt
đầu
cho dẫu chia tan từ ly biệt
còn nhạc vẫn là còn có nhau
tôi viết hàng trăm những
khúc ca
nhớ thương nhiều lắm cũng
chỉ là
gom trong hai tiếng “yêu
em” đấy
khi hát, mời em hãy nhớ ra
Lê Hân
Lang Thang
Theo Nhạc
Phạm Duy
gởi tặng
nhạc sĩ Phạm Duy
gió vu vơ hát sau hè
nằm trong nôi đã bị ve mất
rồi
tàu cau đỡ mặt trăng rơi
vui mắt, lòng để gió trời
thổi bay
cũng may thâu tóm trong tay
chùm âm thanh của trời mây
vào đời
Bà Mẹ Quê nhón
trông vời
Em Bé Quê trở
thành người đám đông
Bài Ca
Trăng phủ lên lòng
Bài Ca
Sao nhảy vòng vòng trán cao
Ba Nàng
Thiếu Nữ bên ao
thòng chân thả cánh ly tao
xuống tình
Cành Hoa
Trắng nuốt bên mình
chừng như biết hát linh
tinh mấy lời
Bình Ca trải
xuống cỏ đồi
Chiều
Trên Sông chảy bồi hồi một bên
nhớ ra Cây Đàn Bỏ
Quên
Chắp Tay Hoa ướm tình lên phím đàn
Chắp Tay Hoa ướm tình lên phím đàn
Chim Lồng xô
cửa bay sang
chim trời tụ lại hát vang Cỏ
Hồng
Đố Ai,
Đốt Lá Trên Sân
mà không cho khói bay vòng Mộng
Du
Một Bàn
Tay ngửa ngần ngừ
Một Bàn Tay ấp khước từ...Mưa
Rơi
Ngựa Hồng, Người
Về thơm môi
Một Đàn
Chim Nhỏ từng đôi cũng về
Mẹ Trăm
Con ấm tình quê
Một Cành
Mai nở tư bề thơm xuân
Một Ngày
Một Đời vui mừng
cũng là quá đủ ấm lưng Dạ
Hành
Con Dế
Hát Rong chợt thành
ông thánh âm nhạc loanh
quang cõi đời
Con Quỳ
Lạy Chúa Trên Trời
xin cho thánh nhạc sống đời
nhân gian
Dạ Lai
Hương ngát đêm vàng
Cỗ Bài
Tam Cúc trên bàn nở hoa
Cô Hái Mơ lướt
thướt tha
Cô Gánh
Gạo áo bà ba, đều tình
nụ tình trong nét xinh xinh
biết yêu là thuốc trường
sinh sống đời
Bên Cầu
Biên Giới một thời
Dân Quân
Du Kích, ai người không mơ ?
Đêm Xuân chẳng
ở trong thơ
Đường Em
Đi mở ra tờ giấy hoa
Đoàn Quân
Văn Hóa tà tà
Đây Thôn
Vỹ Dạ, đây là Hoa Xuân
Hẹn Hò để
được nhớ nhung
Kiếp Sau, Kỷ
Niệm thơm cùng lá hoa
Khối Tình
Trương Chi đậm đà
Màu Thời
Gian có phôi pha bao giờ
Mẹ Trùng
Dương thơm má đào
Mộ Phần
Thế Kỷ kẽ nào thiếu con
gã du ca có tâm hồn
Tình Hoài Hương đựng trong dòng gió bay
Tình Hoài Hương đựng trong dòng gió bay
Ngày Trờ
Về vẫn trong tay
nụ cười nhân ái như ngày xa
xưa
Ngậm Ngùi theo
những Giọt Mưa
Trên Lá xanh
biếc đẩy đưa cuối chiều
trải lòng ngồi Minh
Họa Kiều
gặp Nguyễn Du đứng đăm
chiêu, rùng mình
Lá Diêu
Bông một sợi tình
ai cầm thắc được lên mình
cái nơ
Kỷ Vật
Cho Em nguồn thơ
Làm Sao
Mà Quên Được mơ là vẫn yêu
Lời Mẹ
Dặn, nhớ không nhiều
nhưng chưa học bao điều
khoan dung
chín mươi tuổi vẫn ngại
ngùng
lo cho dòng nhạc có cùng
người đi
Kiếp Sau
Giữ Lại... những gì
Khi Tôi
Về đất chắc chi lưng trời
Kiếp Nào
Có Yêu Nhau rồi
kiếp nào thơm Khúc
Lan Sầu muôn năm
Lữ Hành nay
mỏi gót nằm
Mặc Niệm một
chút ngày son sắt tình
ngó ra thế giới quanh mình
Nhân Danh nhạc
sĩ hát Tình Ca chơi
chín mươi ngọn nến thắp rồi
ngày trăm ngọn đỏ hạ hồi
đến thôi
xin tình cùng thắp ngọn môi
cho đời âm nhạc nhớ người Tâm
Ca
chẳng có âm thanh nào già
lang thang theo giọt nhạc
vàng
đầu đuôi đảo ngược vẫn toàn
cỏ hoa
Lê Hân
Bi Khúc
thân tặng
nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương
Giã Từ Cố
Đô vào Nam
bước Đi Giữa Đường
Trăng vàng mông lung
cỏ hoa phơi phới nở cùng
lòng xanh mở nhạc thơm lừng
thương yêu
Thu Ca vàng
ngọn nắng chiều
Thu Về
Trong Mắt Em nhiều ưu tư
bài ca từ đó hình như
có da có thịt có hư vô và
có em trong cõi tình ta
hồng hào cành nhánh thiết
tha yêu người
Thế Rồi
Một Mùa Hè vui
gặp em giữa lớp lặng ngồi
tay che
Tóc Em
Chưa Úa Nắng Hè
ta mang nối lại thành bè âm
thanh
Thung Lũng Hồng, Suối Lệ
Xanh
thênh thang như thác đầu
gành tuôn mau
trao Cho Nhau Lời
Nguyện Cầu
Loài Hoa
Không Vỡ, muôn đời thế gian
Thương
Hoài Ngàn Năm giọt đàn
từ em khơi dậy ngàn trang
diễm tình
Tình Yêu
Còn Đó hiển linh
nụ hôn, Mắt Lệ Cho
Người Tình chung
Sầu Ly
Biệt chợt theo cùng
hồ như Một Khúc
Nhạc Buồn, lỡ tay
Tình Yêu
Đã Mất, ô hay
Xuân Sầu, giọt
rượu đắng cay cũng sầu
Cánh Hoa
Tàn giữa đêm thâu
Đừng Khóc
Dĩ Vãng... Tình Qua Mau... buồn
Một Lần
Yêu, đời luôn luôn
có nhau trong cõi vô thường
thiên thu
Đã Muộn
Rồi, không, hình như
trong ta trong nhạc nghìn
thu có người
Lê Hân
Nụ Tình
Phú Quang
thân
tặng Nhạc sĩ Phú Quang
em ơi Hà Nội Phố xinh
ghé vai cõng giúp điệu tình
lãng du
lời rêu xanh
mướt giọng ru
dù đâu phải bởi mùa
thu nhuốm buồn
chỉ hình như tại yêu thương
làm giàu thương nhớ vui
buồn chia nhau
đến, đi là những bắt đầu
tạo mênh mông những trước
sau nồng nàn
gót chân em lưu tiếng vang
làm thành nốt nhạc lan tràn
thanh xuân
điều giản
dị thật vô cùng:
yêu em là để nhớ nhung cả
đời
từng giọt
cà phê thấm môi
gõ ly mà hát những lời mông
mênh
gọi biển nỗi nhớ và
em
khúc mùa
thu ngỡ đã quên lâu rồi
còn một dại khờ,
một tôi
nghêu ngao ngồi vẽ tiếng
đời vân vi
về lại
phố xưa rồi đi
tìm em tìm cái xuân thì
chính tôi
hóa ra nhạc đã thay người
sống cùng với những khóc
cười bình an
Lê Hân
Chất Núi
thân tặng Nhạc sĩ Phan
Ni Tấn
Thư Về
Ban Mê Thuộc
Người Con
Gái Việt Nam
người con gái xứ núi
thắm má đỏ da vàng
ơi Con Sáo Bạc Liêu
hỡi Con Sáo Rạch
Giá
lòng nặng nhũng tình yêu
xanh màu cây sắc lá
Nơi Nào
Cũng Có Mưa
Ao Trời lưng
lưng nước
nhưng đầy nhạc đong đưa
Nỗi Nhà thơm sau trước
thương Tay Vịn Cần
Thơ
tình Đứa Con Mẹ Núi
đậm Giọt Thánh Thót
Mừng
thoảng hương rừng vừa nở
Pleiku Em
Ở Núi
qua Vùng Mưa Kontum?
thanh xuân như thắm lại
với gùi nhạc trên lưng
thơ chiếm ở góc phải
nhạc chiếm ba phần tim
đời sót một khoảng nhỏ
đủ lót ấm ổ chim
Khiếm, Lân cũng là nhạc
Lân, Khiếm cũng là thơ
ấm chất Phan Ni Tấn
bềnh bồng mây giang hồ
Lê Hân
thân tặng
Nhạc sĩ Trần Quang Lộc
ta về với mẹ ta thôi
dễ gì lạc dấu lòng nôi mẫu
từ
Vầng
Trăng Của Mẹ thiên thu
sáng từ được mớm tiếng ru
đầu đời
ta là tôi, vẫn là tôi
là một giọt nhạc buồn vui
tình cờ
yêu em từ thuở ngây thơ
Người Em
Sầu Mộng đi vào âm thanh
Ngày Xưa
Hai Đứa chòng chành
dần dần hai đứa bỗng thành
của nhau
Mùa Xuân
Hoa Tím đượm màu
Áo Hoa em
mặc, ta hầu theo chân
Chỉ Cần một
phút bâng khuâng
của em đã đủ thơm vần thơ
hoa
thơ thành điệu Phiêu
Bồng Ca
một đời ta chắt tim ra dâng
người
vay thêm em từng nụ cười
từng hương Trong
Dáng Em Ngồi ngát thơm
Lãng Du
Ca ấm tâm hồn
càng lênh đênh mộng núi
sông tuyệt vời
trải tình Gõ Đàn
Hát Chơi
tặng Sợi Tóc Để
Quên lời nhớ nhung
Trong Đôi
Mắt Em từng chùm
ký âm ta thả vào cùng tình
si
Chợt Nghe
Em Hát câu gì
đúng lời ta viết thầm thì:
yêu em
Câu Hát
Tình Quê êm đềm
bởi vì đã có tinh em ngã
vào
Đã Như
Lòng Tôi ngọt ngào
thì trăm năm cũng đời rao
giảng tình
yêu em chẳng những em xinh
mà em có trái tim mình
giống nhau
xin Cho Tôi Lại Từ
Đầu
lặp cho rõ điệu khúc mầu
nhiệm xưa
Có Những
Chiều Nghe Rất Lạ chưa
em về theo những tiếng mưa
dịu dàng
Mộ Trăng không
lấp bóng nàng
Chỉ Còn Bóng Đổ Dài trang
chân thành
Chỉ Vì Em vẫn Yêu
Anh
chỉ vì em vẫn là tranh
trong hồn
nhạc ta chẳng thể cô đơn
Võng Đưa
Tình Cũ vuông tròn mông mênh
xin gắng Về Đây
Nghe Em
ta, em, âm nhạc, trái tim
cuộc đời
Lê Hân
Tình Chờ
thân tặng
Nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn
Tình Vào
Thu mướt Dòng Sông
Cội Nguồn yêu
dấu mênh mông phiêu bồng
Nhớ em từ lúc hừng đông
Nhớ em từ lúc hừng đông
buồn qua chiều tắt nắng
hồng bên hiên
đâu rồi vùng trời bình yên
nơi ta cùng với Giáng
Tiên im ngồi
cả hai cùng ngó lên trời
đọc câu thề nguyện thơm lời
thủy chung
bỗng nhiên lòng chợt vô
cùng
Khi Đêm
Dài Đổ Xuống vùng nhớ thương
em thành Dĩ Vãng đứng
buồn
trong lòng ta đậm vết
thương bất ngờ
Duyên
Tình mỏng mảnh như tơ
vụng lời để đứt ngẩn ngơ
nhớ hoài
Rồi Mai
Sẽ Một Ngày dài
ta nằm phổ khúc nhạc chờ
mong em
giọng ca lẫn giữa ngày đêm
như con quốc gọi Về
Đây Em tình
Một Góc
Đời ta hiển linh
mong em, giọt nắng thủy
tinh trở về
Tình Nào
Phai Dấu nguyện thề
chắc em cũng Nuối
Tiếc về ngày qua
vẫn yêu Khi Tình
Bay Xa
tại sao không ghé nóc nhà
vàng son
Dấu Chân
Tình Nhau vẫn còn
ta xin trải nhạc rước son
sắt về
Con Đường
Màu Xanh chưa hề
phai hương em vãi bốn bề cỏ
hoa
Quên Đi
Tình Yêu Cũ à ?
không đâu, em sống trong ta
muôn đời
lời ca tiếng nhạc vậy thôi
thật ra ta vẫn đời đời có
nhau
Lê Hân
Tình Lính
Chiến
tưởng
niệm nhạc sĩ Trúc Phương
Ai Cho
Tôi Tình Yêu
một tình yêu đích thực
để Bóng Nhỏ Đường
Chiều
nhìn đời thôi ngờ vực
tôi, Chàng Trai Si
Tình
Đêm Gác
Trọ vẫn đợi
những tia sáng bình minh
trong từng ngày sắp tới
Đêm Việt
Nam âm thầm
là những Đêm Tâm Sự
tôi nguyện cầu thành tâm
sẽ làm người lữ thứ
làm Kẻ Ở Miền Xa
Trên Bốn
Vùng Chiến Thuật
trồng tình mỗi bước qua
Chiều
Làng Em, xóm lá
vẫn thương Bông Cỏ
May,
Chiều
Dòng Sông Hò Hẹn
Chuyện
Chúng Mình tháng ngày
vẫn trong tim sâu lắng
chẳng phút nào quên em
Đôi Mắt
Người Xưa Ấy
những ngày Hai Lối
Mộng
em mộng về những gì:
Chiều
Cuối Tuần gặp mặt
với Mười Đầu Ngón
Tay
thắp Tuổi Tình Yêu sáng
ta mộng những điều chi
đố em, Người Xóm Cũ
Ngõ Ý bằng cổ thi
vào Nửa Đêm Ngoài Phố?
em yêu thử đoán xem
Chuyện
Ngày Xưa đẹp mãi
Con Đường
Mang Tên Em
ai xin đời để lại?
dĩ nhiên chẳng riêng tôi
chẳng riêng em thành được
nhờ chúng ta đủ đôi
Tình Thắm
Duyên Quê mãi
sau nhiều cuộc hành quân
Hai Mươi
Bốn Giờ Phép
Người Đi
Xa sẽ về
trong đôi mắt em đẹp
hãy yêu đời chiến binh
hãy tin người lính chiến
là một kẻ chung tình
với em và tổ quốc
Lê Hân
Em Và Đại
Dương
thân
tặng Nhạc sĩ Trường Sa
đời bềnh bồng biển cả
tình xanh biếc đại dương
từ một
giấc mơ đẹp
tôi trở nên phi thường
yêu em thành nhạc sĩ
yêu em làm hướng dương
người
tình tôn nữ ạ
ru em một
đời buồn
một mai
em đi mất
tôi vẫn còn vết thương
đẹp như cánh hoa nở
một
thoáng mơ phai buồn
lòng tôi như dạ thảo
xin ơn
nhau cuộc đời
nỗi buồn có đậu lại
cũng đượn nồng cánh môi
cho dù chợt lận đận
rồi mai
tôi đưa em
vẫn kèm theo dòng nhạc
cho cuộc tình lênh đênh
vẫn dặn lòng thật khẻ
xin còn
gọi tên nhau
mùa Thu
trong mưa bụi
tôi trong em ngàn đời
tình vẫn đầy như sóng
em vẫn là đại dương
tôi chung thân thủy thủ
giữ giùm nhau mùi hương
Lê Hân
Rộn Rã
Tiếng Nhạc Vui
Tưởng
niệm Nhạc sĩ Văn Phụng
Mưa nghiêng
vào mái hiên
chạm nhẹ mặt cửa kính
đêm thanh vắng bình yên
Tiếng
Dương Cầm mầu nhiệm
Tình thơm
như cánh hoa
vừa bắt đầu phơi ngụy
Yêu Và Mơ ngân
nga
thở xanh từng âm điệu
thoảng Bóng Người
Đi qua
xôn xao dòng Suối
Tóc
cuốn hút theo lời ca
vào không gian rộng lớn
ôm Giấc Mơ Viễn Du
hồn theo chân âm sắc
Yêu từng
ngọn gió thu
cùng xuân, hè, đông vắng
Tôi Đi
Giữa Hoàng Hôn
tôi về trong sáng nắng
chợt Ghé Bến Sài
Gòn
mở rộng lòng ra đón
người, Ta Vui Ca
Vang
một niềm tin phơi phới
Tiếng Hát Với Cung Đàn
đón mừng đời đang tới
xin Giã Từ Đêm Mưa
với Vó Câu Muôn Dặm
tạm dừng bước gió đưa
Tiếng
Vang Trên Đồi thẳm
Trăng Sơn
Cước xưa đâu
lòng ta còn óng ánh
hương Xuân từ
rừng sâu
trong ly tình sóng sánh
Các Anh
Đi đã lâu
mời về Xuân Họp Mặt
cùng thắp lời nguyện cầu
cho Nỗi Buồn dập
tắt
Mộng Phù
Du đã qua
Chán Nản chừng
đã hết
giữa đô thành hiện hữu
thuở Trăng Sáng
Vườn Chè
Nhớ Bến
Đà Giang mộng
Trở Về Huế, tay che
mưa ngấm tình nở giống
trong mỗi một chúng ta
có bao nhiêu âm nhạc
xin mời cùng bày ra
cho cuộc đời mãi hát
cảm ơn khúc nhạc vui
của tài hoa Văn Phụng
trong người quả có tôi
hít thở những ân sũng
Lê Hân
Tưởng Nhớ
Làn Môi Ghé Lên Đàn
thân
tặng Nhạc sĩ Việt Anh
hoa có
vàng nơi ấy không em
nơi mùa
thu bắt đầu mông mênh
người đi
xa mãi nên hồn trống
gió thổi nhớ nhung qua từng
đêm
khoảng
vắng em chờ thật vô cùng
bay hoài vẫn còn giữa không
trung
tôi yêu
tôi hát bài thương nhớ
âm vọng lòng rung những
chập chùng
em đã về đâu, đến những đâu
mưa phi trường có ướt nhàu
mưa phi trường có ướt nhàu
tóc em ngàn sợi, tay ai
chải
dấu vết
ngày tôi yêu vẫn sâu?
em nhớ lại không dấu ái ân
những mùa
hoa bỏ lại dấu chân
hồn tôi hằn rõ từng ngón
lụa
em vẫn giai nhân không cố
nhân
tôi biết em yêu cũng rất là
nhớ thương thương nhớ đến
người ta
đêm nằm
mơ phố mơ nhạc sĩ
mùa của
lãng quên vẫn mặn mà
trời đất tuy không
còn mùa thu
lòng tôi vẫn đầy khúc tình
ru
dòng sông lơ đãng lòng tôi
vẫn
chằm chặp nhớ về người yêu
tôi
hãy hát bài ca đã có nhau
mùa hè kỷ
niệm đó mai sau
vẫn là nhịp đập như âm vọng
run rẩy như khi mới bắt đầu
em dấu yêu ơi, nhạc đã vang
lòng ta đang dạo lại khúc
đàn
có môi em ghé vào ca khúc
một thuở cho tôi biết thiên
đàng
Lê Hân
Âm Thanh
Không Tên
thân
tặng Nhạc sĩ Vũ Thành An
em đến
thăm anh một chiều mưa
anh đến
thăm em một chiều mưa
cũng cùng ý định muốn chịu
thua
đường về, quên phứt đi cho
tiện
đâu biết chừng đâu trời cứ
mưa
thế đấy cho nên đời
đá vàng
bỗng nhiên thành những khúc
bi quan
lời tình
buồn quá em yêu ạ
quay quắt bỗng thành dấu
chấm than
chẳng biết cầm lên những
tiếng gì
đặt tên cho ca khúc tình si
yêu em là chuyện đương
nhiên quá
có lẽ không cần mỹ từ chi
ơi hỡi bài không
tên số hai
có là cà rá với khoen tai
có như là những nguồn sính
lễ
dẫn lối nhau về vai sát vai?
ơi hỡi bài không
tên số ba
bao nhiêu là mật từ muôn
hoa
ta đem kết lại thành âm
nhạc
đâu chỉ mở dòng những thở
ra?
ơi hỡi bài không
tên số bốn
gia tài tình ái vốn thặng
dư?
không đâu, nghèo lắm, nhưng
phung phí
để lót lòng em đó tiểu thư
!
ơi hỡi bài không
tên số năm
ấm êm như ổ lót em nằm
làm thơ ca hát lơ mơ ngủ
luôn có mặt đời ghé lại
thăm
ơi hỡi bài không
tên cuối cùng
tình yêu là thứ rất chung
chung
ai ca ai hát đều nhận thấy
rằng chính mình yêu, mình
nhớ nhung
ơi hỡi Bài Không Tên...
chưa thành
một đời yêu nhớ cứ loanh
quanh
mà em bất tử nhờ ta đấy
nhờ cái tình không kịp kết
thành
là tay là óc là linh tinh
có em trong những siêu hình
ảnh
để chợt trở thành rất hiển
linh
Lê Hân
Dặn Dò
Kính tặng
nhạc sĩ Xuân Tiên
mang theo Khúc Hát
Ân Tình
quyết đi giữ núi sông xinh
cõi bờ
Chờ Anh Em Nhé, nàng thơ !
gối trăng để có những giờ
với nhau
Gió Hiền đang
hát mái sau
lời âu yếm ngọt như cau
trộn trầu
mắt em chứa triệu hạt châu
đừng để rơi ướt tình đầu
chúng ta
Chờ Anh
Bên Đồi, em nha !
cỏ xanh mây trắng chẳng xa
ngàn trùng
Đường Lên
Non dẫu vô cùng
sẽ Về Dưới Mái Nhà chung
chúng mình
Mong Chờ là
ngọc thủy tinh
long lanh trong sáng như
tình lứa đôi
Xa Quê
Hương, Nhắn Mây trời
nỗi niềm thương nhớ của
người tình chung
anh, Chiến Sĩ Của
Mùa Xuân
lòng vô địch những nhớ
nhung yêu đời
Nguồn
Sống Bao La đất trời
gom vào cho trái tim ngời
sáng thêm
yêu em, nhờ biết yêu em
Nhịp Sống
Vui mãi trổ lên hoa hồng
Hận Đồ
Bàn, hận non sông
của người xưa vẫn trong tâm
thức người
Tiếng Hát
Trong Sương ngậm ngùi
xin xem như một nụ cười vắt
vai
em ơi Chờ Một Kiếp
Mai
vác đàn về lại lai rai tỏ
tình.
Lê Hân
Ghi chú: Những chữ đen đậm
tên ca khúc của tác giả liên hệ

















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét