“Tôi có chờ đâu có đợi đâu
Mong chi Xuân đến gợi thêm sầu
Với tôi tất cả đều vô nghĩa…”
Tôi cũng chả hiểu tại sao ông Chế Lan Viên lại làm một bài thơ ” Xuân” buồn như vậy, một baì thơ về mùa Xuân để hoài nhớ …mùa Thu
”Ai đâu trở lại mùa Thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng
Với cuả hoa tươi muôn cánh rả
Về đây, mang chắn nẻo Xuân sang
Ai biết hồn tôi say mộng ảo
Ý Thu góp lại cản tình Xuân”
Tôi không có ý định bàn luận gì về những câu thơ của ông vì thơ là những rung động, tiếng lòng riêng tư của mỗi người, chỉ thấy bài thơ rất hay dẫu tôi chưa đến nỗi “Có một người nghèo không biết Tết, Mang lì chiếc áo độ Thu tàn” như thơ Chế Lan Viên!
Nhưng có lẽ từ khá lâu rồi, thấy mình cũng giống một chút ”có chờ đâu có đợi đâu”. Mong chi Xuân đến chỉ thêm…già !
Và hình như từ nhiều năm qua, với tôi mùa Xuân cũng chẳng còn nguyên vẹn cái cảm xúc hân hoan rộn ràng trông ngóng của thuở xưa nữa bởi nhiều lẽ không thể nói hết ở đây.
Thế mà, cứ vào những tháng ngày này, thời gian giáp Tết khi trời thật xanh và nắng rất trong trẻo vàng óng rải trên cây cỏ, lòng vẫn bỗng chợt nôn nao theo bầu không khí xôn xao sắm sửa chung quanh, nhất là lúc bước qua các khu vườn thấy sắc Xuân đã rộ qua muôn loài hoa và khói bay lên từ đám lá mai vừa được lặt để cho những đót hoa kịp nảy nụ trổ bông chào đón Xuân về.
Mùi lá đốt chiều cuối năm luôn gợi trong tôi nỗi niềm bâng khuâng khó tả, gợi nhớ một điều gì mơ hồ chẳng thể gọi tên , vừa ngậm ngùi vừa xao xuyến vu vơ.
Thực ra, mùa Xuân cũng còn có được chút phong vị ở những ngày cuối tháng Chạp, cho đến đêm Giao thừa. Tết giờ chỉ còn chăng ý nghĩa để những người thân yêu trong gia đình được trở về quây quần sum họp vui vầy bên nhau sau một năm dài bôn ba, ngược xuôi vì mưu sinh cuộc sống. Cũng là niềm hạnh phúc hiếm hoi của đời người. Thế nên mùa Xuân cũng rất đáng được đón đợi, phải không?
Tuần trước, khi về nhà ở Thủ Đức, thấy mấy cây mai trong vườn đã được anh tôi lặt lá hết. Anh bảo năm nay trời lạnh nên lặt sớm hơn. Chỉ riêng một cây còn nguyên lá, chắc anh tôi chưa kịp làm hoặc nghĩ cây này ít triển vọng nhiều bông, bỏ qua luôn. Tôi chạnh lòng thương hoa tiếc ngọc, bèn ra tay định sẽ lặt lá cho cây để nó cũng được mặc áo hoa vàng nghinh Xuân, nhưng mới lặt xong mấy nhánh dưới thấp, tôi đã cảm thấy mệt nhoài, làm biếng gì đâu. Thật là giống con ve trong truyện ngụ ngôn ”Ve sầu và kiến”, thành ra lúc đọc status của bạn CH kể chuyện làm vườn ăn Tết , ngó hình cây mai cao ngất đã lặt sạch trụi lá, lòng thầm bái phục vô cùng !
Bỏ cây mai còn nguyên lá, lại đi lòng vòng chụp ảnh hoa cỏ́ loanh quanh. Mới hay dù tâm tư con người thế nào, Xuân vẫn gieo rắc ngàn hồn hoa xuống đời. Lại nhớ bài hát Hoa Xuân của Phạm Duy: Xuân vừa về trên bãi cỏ non…Hoa cười cùng tia nắng vàng son…
Thấy hoa tươi cười bỗng thương đời.
Vậy thì hãy vội vàng lên nhé, như nhà thơ Xuân Diệu đã viết:
”Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần
Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng Hạ mới hoài Xuân”
Tự nhủ lòng mình, hãy tạm quên những muộn phiền lo toan thường nhật đi, để dành một thoáng vui cho những ngày mới của một mùa sắp sang, bởi vì ”Xuân đang tới nghĩa là Xuân đang qua”
Với tôi tất cả đều vô nghĩa…”
Tôi cũng chả hiểu tại sao ông Chế Lan Viên lại làm một bài thơ ” Xuân” buồn như vậy, một baì thơ về mùa Xuân để hoài nhớ …mùa Thu
”Ai đâu trở lại mùa Thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng
Với cuả hoa tươi muôn cánh rả
Về đây, mang chắn nẻo Xuân sang
Ai biết hồn tôi say mộng ảo
Ý Thu góp lại cản tình Xuân”
Tôi không có ý định bàn luận gì về những câu thơ của ông vì thơ là những rung động, tiếng lòng riêng tư của mỗi người, chỉ thấy bài thơ rất hay dẫu tôi chưa đến nỗi “Có một người nghèo không biết Tết, Mang lì chiếc áo độ Thu tàn” như thơ Chế Lan Viên!
Nhưng có lẽ từ khá lâu rồi, thấy mình cũng giống một chút ”có chờ đâu có đợi đâu”. Mong chi Xuân đến chỉ thêm…già !
Và hình như từ nhiều năm qua, với tôi mùa Xuân cũng chẳng còn nguyên vẹn cái cảm xúc hân hoan rộn ràng trông ngóng của thuở xưa nữa bởi nhiều lẽ không thể nói hết ở đây.
Thế mà, cứ vào những tháng ngày này, thời gian giáp Tết khi trời thật xanh và nắng rất trong trẻo vàng óng rải trên cây cỏ, lòng vẫn bỗng chợt nôn nao theo bầu không khí xôn xao sắm sửa chung quanh, nhất là lúc bước qua các khu vườn thấy sắc Xuân đã rộ qua muôn loài hoa và khói bay lên từ đám lá mai vừa được lặt để cho những đót hoa kịp nảy nụ trổ bông chào đón Xuân về.
Mùi lá đốt chiều cuối năm luôn gợi trong tôi nỗi niềm bâng khuâng khó tả, gợi nhớ một điều gì mơ hồ chẳng thể gọi tên , vừa ngậm ngùi vừa xao xuyến vu vơ.
Thực ra, mùa Xuân cũng còn có được chút phong vị ở những ngày cuối tháng Chạp, cho đến đêm Giao thừa. Tết giờ chỉ còn chăng ý nghĩa để những người thân yêu trong gia đình được trở về quây quần sum họp vui vầy bên nhau sau một năm dài bôn ba, ngược xuôi vì mưu sinh cuộc sống. Cũng là niềm hạnh phúc hiếm hoi của đời người. Thế nên mùa Xuân cũng rất đáng được đón đợi, phải không?
Tuần trước, khi về nhà ở Thủ Đức, thấy mấy cây mai trong vườn đã được anh tôi lặt lá hết. Anh bảo năm nay trời lạnh nên lặt sớm hơn. Chỉ riêng một cây còn nguyên lá, chắc anh tôi chưa kịp làm hoặc nghĩ cây này ít triển vọng nhiều bông, bỏ qua luôn. Tôi chạnh lòng thương hoa tiếc ngọc, bèn ra tay định sẽ lặt lá cho cây để nó cũng được mặc áo hoa vàng nghinh Xuân, nhưng mới lặt xong mấy nhánh dưới thấp, tôi đã cảm thấy mệt nhoài, làm biếng gì đâu. Thật là giống con ve trong truyện ngụ ngôn ”Ve sầu và kiến”, thành ra lúc đọc status của bạn CH kể chuyện làm vườn ăn Tết , ngó hình cây mai cao ngất đã lặt sạch trụi lá, lòng thầm bái phục vô cùng !
Bỏ cây mai còn nguyên lá, lại đi lòng vòng chụp ảnh hoa cỏ́ loanh quanh. Mới hay dù tâm tư con người thế nào, Xuân vẫn gieo rắc ngàn hồn hoa xuống đời. Lại nhớ bài hát Hoa Xuân của Phạm Duy: Xuân vừa về trên bãi cỏ non…Hoa cười cùng tia nắng vàng son…
Thấy hoa tươi cười bỗng thương đời.
Vậy thì hãy vội vàng lên nhé, như nhà thơ Xuân Diệu đã viết:
”Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần
Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng Hạ mới hoài Xuân”
Tự nhủ lòng mình, hãy tạm quên những muộn phiền lo toan thường nhật đi, để dành một thoáng vui cho những ngày mới của một mùa sắp sang, bởi vì ”Xuân đang tới nghĩa là Xuân đang qua”
Theo http://tongphuochiep-vinhlong.com/







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét