Văn Cao - Phạm Duy Trần Gian và Tiên Cảnh
Thụy Khuê
Ở Văn Cao, từ những năm 60 hay nhiều năm
trước nữa đã phảng phất, đã linh cảm:
Có những bức tường lê từng bước một
Ðến gần chân chúng tôi hằng ngày Chúng tôi nhìn nhau chậm chạp Chậm chạp một cái chết Thời gian đang héo Thời gian đang rụng Tắt thật nhanh một cái chớp mắt... (Với Nguyễn Huy Tưởng - LÁ)
Ở Ðặng Ðình Hưng, trọn đời thèm khát một
chút ra đi, và có lúc ông đã húp ra đi từng bát, những nhạt nhạt mềm mềm và
thấy rất ngon. Nhiều lần Ðặng Ðình Hưng thử ra đi, ra đi để cứ đi, ông lại
lộn về... cứ như thế, như thế... cho đến lúc ông cảm thấy : tôi già
rồi... tôi không làm gì được quyển lịch (2). Lần cuối cùng đi thoát thì lại vĩnh
viễn không về.
Chúng tôi thường nghĩ về những người ấy,
những người không làm gì được quyển lịch, những nguời nhìn thời gian đang
héo, thời gian đang rụng, thời gian bỏ neo trên mặt biển mà ngậm ngùi so sánh
với những người may mắn hơn, những người được quyền tùy nghi sử dụng thời
gian, không gian của mình, mở tung cửa ra khơi, để thấy lòng phơi
phới, thấy tình thế giới, thấy mộng ngày mai, thấy niềm tin mới :
Phạm Duy với Văn Cao.
Hai thiên tài cùng thế hệ. Phạm Duy trong
nửa thế kỷ sáng tác trùng điệp hơn ngàn bài ca. Phạm Duy khua động thời thế,
nói lên cái khát vọng và dục vọng của mình và của người. Phạm Duy xúi giục
chúng tôi yêu tiếng tôi từ khi mới ra đời. Phạm Duy hiện
diện trong đời sống tình cảm của mỗi người, từ ngày đó có em đi nhẹ
vào đời cho đến trùng dương ơi có sót sa cũng hoài mà thôi. Phạm
Duy chia chác với chúng tôi những kỷ niệm, những rung động, những đẩy xô,
trong cuộc tình, trong cuộc sống. Hình ảnh Phạm Duy là hình ảnh bề thế, vững
chãi : Tôi đi từ Ải Nam Quan và hiện thực : Tôi về
tôi nhớ hàm răng cô mình cười. Tiếng Phạm Duy là tiếng hát
to, vang thời quân Chi Lăng reo hò cất lên, chủ quan, trong một
chiều rừng im bóng những oan hồn xưa, tiếng hát hiện hữu to
và cao, bằng xương, bằng thịt dù ở trần gian hoặc ở vô hình.
Văn Cao thì không thế, Văn Cao bé nhỏ, mong
manh, hình hài sẵn sàng rách bươm theo cơn gió. Sự vững chãi của Văn Cao tiềm
ẩn trong sự vắng mặt, trong sự im lặng đằng đẵng lâu dài: Văn Cao là sự hiện
diện của khiếm diện. Trên trái đất ba phần tư nước mắt, Văn Cao đi biệt một
hành tinh (3) , một cõi Thiên Thai nào xa lắc. Tiếng
Văn Cao là tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng, là tiếng hát
vọng ngàn xưa còn rung, là tiếng đàn xui ai quên đời dương thế... Hình
ảnh Văn Cao là hình ảnh ảnh ai lướt đi ngoài sương gió. Nhạc
Văn Cao là những khúc nhạc xa vời trong đêm khuya dìu dặt tiếng tơ
rơi...
Phạm Duy hữu hình, chủ quan, xác định và
trần thế. Văn Cao vô hình, khách quan, phiếm định và tiên cảnh, nhưng vẫn
hiện diện như một toà án lương tâm, âm thầm đo lường dung lượng dưỡng khí mà
con người có thể thở được. Khi Văn Cao xa vắng thì chính Phạm Duy là người du
ca đầu tiên đem nhạc Văn Cao đi gieo buồn khắp chốn. Và sau này, những dòng
đẹp nhất viết về Văn Cao cũng lại bởi Phạm Duy.
Ngày ấy, một mùa thu năm xưa, Phạm Duy, Văn
Cao và bao nhiêu người khác đã ra đi, cuốn đi, trôi theo đoàn người đi miên
man trên đường gian nan... in hình qua mây núi, Phạm Duy đã có lúc cảm thấy:
Hồn say khi máu xương rơi tràn ngập biên khuOán thù khắp nơi Từng bụi lốc cuốn rơi Tùng giọt máu sáng ngời Một đường kiếm thét oai hùng đưa... XUẤT QUÂN
Tráng sĩ Phạm Duy dũng mãnh kêu gọi máu
xương nhưng... sức mấy mà làm! Người hùng... sợ. Sợ máu. Ngược lại ở Văn Cao
tiên phong đạo cốt, nợ máu xương đòi hỏi cấp bách và quyết liệt hơn:
Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước
Dứng vùng lên, gông xích ta đập tan Thề phanh thây uống máu quân thù... TIẾN QUÂN CA
Chiến sĩ Văn Ca không những thề mà còn thi
hành: Văn Cao bắn chết ''Việt gian'' ÐÐP. Từ đó, và vì thế mà sau này, Văn
Cao chỉ viết nhạc không lời (Xem bài ''Cảm Nhận Văn Cao'' của Hoàng Phủ Ngọc
Tường trong cũng số này).
Rồi Phạm Duy vào thành, Văn Cao tiếp tục
kháng chiến. Hồi ấy, Văn Cao thấy buồn không tả [...] việc Duy dinh
tê vừa khó hiểu, vừa gây những nhiễu loạn trong dư luận. Không phải
là không để lại những hoang mang cho nhiều người ở lại, Duy đã đứng sang hẳn
một chiến tuyến đối đầu với kháng chiến (4) .
Phạm Duy - Văn Cao : hai chiến tuyến đối
đầu? Phạm Duy - Văn Cao không chỉ xa nhau vì định mệnh. Họ còn xa nhau - từ
lâu, từ những ngày đầu kháng chiến - vì hai sự lựa chọn khác nhau, tiêu biểu
cho hai lối sống, hai phong cách cảm nhận cuộc đời và nghệ thuật khác nhau.
Phạm Duy - ''kẻ du ca'' (tiếng của anh) là
người của quần chúng; sự lựa chọn của Phạm Duy đi kháng chiến hay về thành là
sự lựa chọn tương đối và thiết thực của con người trong cõi đời thường. Con
đường sống và nghệ thuật của Phạm Duy nằm trong quỹ đạo ấy: trần tục nhưng
không dung tục, sáng tạo bằng trực giác, không lao lung và thiết thực sống.
Văn Cao, huyền mơ, dứt khoát lựa chọn hành
hương trong lộ trình thiên thai để đi tìm cái mới, cái tuyệt đối cho cuộc
đời, cho sáng tạo, trong một đào nguyên, vượt trần thế. Trên đường đi tìm
tuyệt đối, Văn Cao sẵn sàng loại trừ những trở ngại. Tuyệt đối của Văn Cao,
trong thời thanh niên kháng chiến là lòng ái quốc. Tuyệt đối của Văn Cao, cho
đến bây giờ còn là nghệ thuật. Văn Cao đã từng loại trừ Việt gian bán nước vì
lòng ái quốc, thì Văn Cao tất phải loại trừ mọi hình thức cấm đoán, xúc phạm
đến tự do sáng tạo vì lòng yêu nghệ thuật. Với Văn Cao, sự thất bại thường
gặp trong một bài thơ là sự khép lại: khép tất cả sự muốn nghĩ và muốn nói
(Một Vài Ý Nghĩ Vê Thơ). Văn Cao dứt khoát từ chối sự khép lại trong thơ và
trong đời. Những dứt khoát đó ngạo nghễ giúp Văn Cao - từ NHÂN VĂN - GIAI
PHẨM - vươn lên qua bao dập vùi, đàn áp, để tồn tại đến ngày nay. Cái tuyệt
đối đó là khí phách và nhân cách của Văn Cao. Người ta yêu Văn Cao vì yêu
những người cố mở đường mà thất bại, và cũng vì yêu những người biết thất bại
mà dám mở đường (MỘT VÀI Ý NGHĨ VỀ THƠ).
Ở miền Nam, nhạc Phạm Duy, ai ai cũng có thể
thuộc lòng những giai điệu thần sầu qua tiếng hát Thái Thanh. Nhạc Văn Cao,
những bản hay nhất : Sông Lô, Thiên Thai, Trương Chi... có
nghe ai hát? Miền Nam hoạ hoằn. Miền Bắc tắt hẳn trong nhiều thập kỷ. Chúng
tôi ''hát'' và ''nghe'' nhạc Văn Cao trong trí tưởng tượng và trí tưởng tượng
càng phong phú, tiếng nhạc Văn Cao càng lung linh, cao lộng... Tiếng hát Văn
Cao không cất lên, không xương thịt, không vào đời như tiếng hát Phạm Duy bởi
tiếng hát vô hình, vô thể ấy chưa bao giờ đích thực hiện diện. Chúng tôi sống
với hình hài Phạm Duy nhưng không ai quên bóng dáng Văn Cao.
Tiếng hát Văn Cao, khiếm diện, âm thầm, vang
trong tiềm thức, sống âm ỉ trong nội tâm của mỗi chúng ta, như chờ đợi một
khoảnh khắc nào đó sẽ được cất lên ở một chốn thiên thai, bồng lạc. Cho nên,
nếu Phạm Duy là cuộc đời sinh động, là sức sống toả ra bát ngát, là người lữ
hành cùng bước với chúng ta nơi trần thế, thì Văn Cao là nghị lực tiềm ẩn, là
sự bất khuất nghẹn ngào chìm đắm trong ta, là khí phách ngậm ngùi chờ ta ở
một vùng bồng lai tiên cảnh.
|
Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014
Văn Cao - Phạm Duy Trần Gian và Tiên Cảnh
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
XXXXXXXNghệ thuật trong tiểu thuyết lịch sử Phùng Văn Khai
Nghệ thuật trong tiểu thuyết lịch sử Phùng Văn Khai Tiểu thuyết lịch sử Phùng Văn Khai đã tạo được phong cách và tiếng nói nghệ thuật riên...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét