|
Dòng
sông không trở lại
“Có những dòng sông không trở lại bao giờ…”
Cuộc đời là một dòng
sông như thế,
Tình yêu nữa.
Mà nếu dấn sâu chút
nữa vào triết ngôn của sông suối, của đời sống, thì có lẽ, có dòng sông
nào trở lại bao giờ?
Dòng nước của sát-na
trước làm sao giống dòng nước của sát-na sau, sau nữa…? Vì vậy, cuộc đời cứ
xanh tươi. Vì vậy, sông suối mới tràn ra khỏi ao tù mà trôi chảy đời mình.
Dòng sông ấy chứa đầy nghịch
lưu. Dòng sông ấy là vòng xoáy, là trắng sóng, là gió
gào…
Dòng sống ấy,
là tình yêu,
là đời sống.
Có
những dòng sông không trở lại bao giờ
Có
những tình yêu dật dờ theo từng con sóng
Có
những chiều chếnh choáng tình yêu thở qua kẽ tay
Cuộc
đời là dòng sông... chứa đầy nghịch lưu
Ai
lường được... vòng xoáy dòng sông ấy ?
Tình yêu đang chảy vào
đời, hay dòng sông, dòng đời đang “mượn” tình yêu để mà “dật dờ” từng con
sóng? Tình yêu “thở qua kẽ tay” hay từng hạt cát trôi tuột qua kẽ tay, hay là
thời gian đang vụt bay qua anh, qua em, qua tình yêu?
Ai
lường được vòng xoáy dòng sông ấy?
Những bài hát của Phú
Quang thường gập ghềnh, khó nhớ, khó hát, thậm chí đôi khi… khó nghe. Đời mà.
Âm nhạc của Phú Quang là đời, là những “nghịch lưu”. “Đời” ấy, “sông” ấy như
nước, chảy xiết trong ca từ khi là thơ của ai đó, khi là lời hát của chính
ông. Để rồi, một ngày nọ, thấm vào đời bạn, như những nghịch lưu kia thấm vào
bài hát. Như nõn dương cầm dậy thìthấm vào đời sống, như em thấm
vào anh.
Bỗng
một ngày.. chợt nghe mái đầu trắng sóng
Rồi
chợt nghe.. tiếng hát thảng thốt chiều
Anh
vẫn nghe tiếng em.. từ miền xa vắng nào
Anh
vẫn chờ.. những điều chưa tới
Anh
khát khao khát khao.. bình yên giữa gió gào
Nhưng đời thì đời, gân
guốc thì gân guốc, khổ đau thì khổ đau, cả trúc trắc của thanh âm, cả thét
gào của sóng biển, anh vẫn mãi là kẻ chẳng bao giờ nhớ nổi một con
đường. Anh thuộc làu vần điệu, anh đọc được những tiếng sóng trên sông,
anh thừa biết sẽ chẳng bao giờ con sóng trở về, chẳng bao giờ nắm tay cát còn
nguyên, chẳng bao giờ…
Anh biết chứ.
Nhưng anh vẫn là anh,
vẫn dại khờ, vẫn thấm đẫm sóng nước, vẫn dật dờ với
cuộc đời.
Vẫn bám víu, vẫn khao
khát, vẫn hoang hoải đợi chờ. Dường như một thế giới là một nửa anh với thực
tại, với những điều anh nhận thức được: một ngày, chợt nghe, tiếng
em, vẫn chờ, khát khao… Còn nửa kia dường như là anh khác, là thực thể
khác đang được chính anh soi ngắm, là anh với – mái đầu trắng sóng,
miền xa vắng nào, tiếng hát thảng thốt chiều, những điều chưa tới, bình yên
giữa gió gào…
Khi
nụ cười vỡ vào nước mắt
Một
dòng sông chảy ngược vào anh.
Khi hạnh phúc và bất
hạnh tràn vào nhau, lúc đời anh đời nhất, cũng là lúc anh và
sông chảy vào nhau. Sông là anh, anh là sông. Cũng là dòng đời đang chảy
trong anh.
Cũng đầy những nghịch
lưu, những xoáy nước.
Cũng vạn buổi chiều
chuếnh choáng.
Cũng ôm trong mình bao
cơn sóng bạc trắng.
Cũng chẳng trở lại bao
giờ,
Nói gì đến tình yêu?
phải không?
An Ni
|
Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014
Dòng sông không trở lại
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca Lục bát thiền là nét đặc trưng cơ bản được tác giả Trần Lê Khánh chắt chiu thể hiện ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét