Bàn thêm về vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam
xưa và nay trong văn học
Vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam in đậm dấu ấn
trong thơ ca, nhạc, họa, điêu khắc…và mãi bất tử với thời gian. Họ đã góp phần
làm nên vẻ đẹp của văn hoá dân tộc.
Phụ nữ Việt Nam (PNVN) từ xưa tới nay vốn mang vẻ đẹp thầm lặng
thoang thoảng như hương quế giữa rừng xa:
Em như cây quế giữa rừng
Ngát
thơm ai biết, lẫy lừng ai hay.
Đó là vẻ đẹp chân quê, giản dị và đáng yêu. Ở họ không phải
lúc nào cũng làliễu yếu đào tơ, là cái bóng của người đàn ông mà luôn
tiềm ẩn một sức mạnh chẳng kém gì nam giới. Họ là một nửa của cuộc sống nhân
loại. Nhà văn M. Gorky (người Nga) đã nói: Không có mặt trời thì hoa không
nở/ Không có mẹ hiền, anh hùng, thi sĩ hỏi còn đâu?.
Từ xưa, PNVN đã có truyền thống chống ngoại xâm: Giặc đến
nhà đàn bà cũng đánh. Trong cuộc dựng nước và giữ nước đã có nhiều phụ nữ nổi
tiếng như: Bà Trưng, Bà Triệu, Ỷ Lan… đã làm cho quân giặc nhiều phen bạt vía
kinh hồn. Hai Bà Trưng đã từng:
Hồng
quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thùy.
Trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đã xuất hiện nhiều
gương chiến đấu hy sinh anh dũng của các chị: Võ Thị Sáu, Nguyễn Thị Minh Khai,
Mạc Thị Bưởi, Nguyễn Thị Nhỏ, Nguyễn Thị Chiên, Trần Thị Lý, Nguyễn Thị Tuyển,
Nguyễn Thị Hằng, Võ Thị Thắng, chị Út Tịch, mẹ Tơm, mẹ Suốt, bà Nguyễn Thị Định,
Nguyễn Thị Bình, v.v. Quyết tâm đánh giặc đến cùng của các mẹ, các chị là Còn
cái lai quần cũng đánh (Người mẹ cầm súng – Nguyễn Thi)
Trên lĩnh vực Văn học Nghệ thuật, Giáo dục, Khoa học… nhiều
phụ nữ là những nhà thơ, nhà văn, hoạ sĩ, nhạc sĩ, kỹ sư, bác sĩ, tiến
sĩ tài năng như: Diệu Nhân (người Phú Thọ)- một thiền sư, nữ sĩ thời Lý;
Nguyễn Thị Duệ (người Chí Linh- Hải Dương, bà Huyện Thanh Quan (tức Nguyễn Thị
Hinh), người Hà Nội- một nhà thơ tài hoa ở thế kỷ thứ XIX; bà Bảng Nhãn (tức Lê
Thị Liễu) - nữ sĩ nổi tiếng ở đất Quảng Nam; và các nhà thơ như Hồ Xuân Hương,
Đoàn Thị Điểm… cho tới Anh Thơ, Vân Đài, Mộng Cầm, Sương Nguyệt Ánh, Xuân Quỳnh,
Phan Thị Thanh Nhàn, Thuý Bắc, Lâm Thị Mỹ Dạ, Dương Thị Xuân Qúy v.v.
Trên bất kỳ lĩnh vực nào, ở giai đoạn lịch sử nào ta cũng đều
bắt gặp tên tuổi của những phụ nữ nổi tiếng, làm vẻ vang dân tộc. Cả thế giới đều
tôn vinh phụ nữ. Chúng ta hãy nhìn lại những quan niệm về vẻ đẹp của người PNVN
xưa và nay. Vẻ đẹp ấy biểu hiện qua hình thể, lý tưởng và lẽ sống, trí tuệ và
tâm hồn. Hay nói một cách khác đó là vẻ đẹp về hài hoà giữa hình thức và nội
dung
Trước Cách mạng tháng Tám, phần lớn PNVN nhuộm răng đen, búi
tóc đuôi gà, mặc áo tứ thân, chít khăn mỏ quạ, đội nón quai thao… Ca dao-dân
ca, thơ văn, nhạc hoạ đã ghi lại:
Một yêu tóc bỏ đuôi gà
Hai yêu ăn nói mặn mà có duyên
Ba
yêu má lúm đồng tiền
Bốn yêu răng nhuộm hạt huyền thêm xinh
Năm yêu con mắt hữu tình…
Hay những câu:
“Những
người con mắt lá dăm
Lông mày lá liễu đáng trăm quan tiền”
“Ai
làm cái nón quai thao
Để cho anh thấy cô nào cũng xinh”
“Ngó
lên đầu tóc em bao
Chéo khăn em bịt dạ nào chẳng xiêu”.
“Cô kia
bới tóc đuôi gà
Nắm đuôi cô lại hỏi nhà cô đâu?”
“Bước
lên xe đầu đội khăn rằn
Dáng đi yểu điệu, ngồi gần say mê”
“Răng
đen ai nhuộm cho mình
Để duyên mình đẹp, để tình mình ưa”
“Những
người thắt đáy lưng ong
Vừa khéo chiều chồng lại khéo nuôi con”.v.v…
Hoặc trong thơ Nguyễn Bính:
Nào
đâu cái yếm lụa sồi
Cái dây lưng đủi nhuộm hồi sang xuân
Nào đâu cái áo tứ thân
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?
(Chân
quê).
Một thời cha ông ta lại quan niệm người phụ nữ có khuôn mặt
chữ điền mới đẹp Mặt chữ điền lắm tiền nhiều ruộng. Đó là vẻ đẹp
phúc hậu, đã từng đi vào thơ Hàn Mặc Tử: Vườn ai mướt quá xanh như ngọc/
Lá trúc che ngang mặt chữ điền (Đây thôn Vĩ Dạ). Đến thời hiện đại vẻ đẹp
bên ngoài của người phụ nữ thật lắm màu nhiều sắc. Cái áo tứ thân của mẹ ta xưa
đã được cách điệu thành áo dài với nhiều kiểu dáng. Tà áo em bay bay, bay
bay trong nắng dịu dàng/ Aó bay trên đường như mây xuống phố/ Áo trên sân trường
tựa cánh chim câu. Đẹp biết bao quê hương cho em chiếc áo nhiệm màu! (Một
thoáng quê hương - Từ Huy và Thanh Tùng).
Nhà thơ Nguyễn Duy đã đã nhớ lại một thời áo trắng sân trường:
Thướt
tha áo trắng nói cười
Để ta thương nhớ một thời áo nâu
(Áo trắng má hồng)
Nhà thơ Lê Đình Cánh thì:
Ở đâu tôi cũng phải lòng
Những cô thôn nữ nâu sồng
áo quê
(Cảnh nghèo)
Còn nhà thơ Phạm Đình Ân lại bị hút hồn bởi chiếc áo
nâu của cô gái:
Anh
yêu áo trắng, áo hồng
Lại càng yêu đến vô cùng: áo nâu!
(Áo nâu)
Hoặc anh cảm nhận được vẻ đẹp nền nã của chiếc áo đen
mà em đã mặc trong cái thuở ban đầu:
Áo đen ai mặc tình cờ
Để
cho ai nhớ bây giờ ai quên?
…
Thanh tao nào phải kén màu
Sắc đen ngậm ánh sáng vào bên trong…
(Áo đen).
Nhà thơ Bùi Văn Bồng trong buổi chiều tà bên bờ sông Hậu khi
nhìn thấy cô gái Nam Bộ mặc áo bà ba, chèo xuồng ba lá đã quên cả lối về, vì đã
quá đam mê trước vẻ đẹp của tà áo diệu kỳ này:
… Dòng sông thì rộng mênh mông
Aó em lại thắt eo hông làm gì
Khen ai khéo chít đường ly
Để cho tà áo thầm thì lời quê.
(Áo bà ba)
Vẻ đẹp của chiếc áo bà ba ấy cũng đã hơn một lần được nhạc sĩ
Nhật Trường- Trần Thiện Thanh ngợi ca: Chiếc áo bà ba trên dòng sông thăm
thẳm/ Em gái Ninh Kiều tóc dài chấm lưng thon…
Nhưng có lẽ vẻ đẹp lâu bền nhất của người con gái và có sức
quyến rũ lạ kỳ là cái duyên ngầm. Chẳng thế mà khi chồng giận, cô gái đã khéo
nhỏ nhẹ:
Chồng
giận thì vợ làm lành
Miệng cười tủm tỉm: rằng anh giận gì?
chứ không như cô gái khác quá vội vàng và dứt khoát để chia
tay:
Đất xấu vắt chẳng nên nồi
Anh đi lấy vợ để tôi lấy chồng.
Hoặc có cô thẳng thừng tuyên bố:
Chồng gì anh, vợ gì tôi
Chẳng qua là cái nợ đời cầm tay.
Hạnh phúc của vợ chồng, của gia đình đôi khi chỉ vì một sự tự
ái, một chút nghi ngờ thiếu cảm thông là có thể đổ vỡ. Nhưng đa số PNVN rất
giàu lòng vị tha và có đức hy sinh. Có người đã tự hạ mình xuống tận cùng để giữ
gìn hạnh phúc:
Chàng
ơi phụ thiếp làm chi
Thiếp như cơm nguội đỡ khi đói lòng.
Hoặc có khi hạnh phúc đã tan vỡ, người vợ đã chia tay anh chồng
phụ bạc rồi nhưng vẫn còn khuyên và lo cho anh:
Anh
về lấy vợ bên sông
Còn tôi tơ tưởng lấy con ông lái đò
Phòng khi sóng cả, gió to
Để tôi còn kịp chở đò đưa anh.
Anh đã có vợ khác, tôi đã có chồng, nhưng tôi vẫn độ lượng cứu
giúp anh những lúc thất cơ lỡ vận, khi anh gặp phải cảnh cơm chẳng
thành, canh chẳng ngọt. Thế mới biết tấm lòng vị tha của PNVN đẹp biết chừng
nào!
Cách mạng tháng Tám 1945 thành công, đã làm một cuộc đổi đời
cho dân tộc. Những cô yếm thắm răng đen, sột soạt quần nâu, mặc áo tứ thân đã cầm
súng, cầm cuốc đi phá đường, cản bước tiến của thực dân Pháp, gác lại mọi chuyện
gia đình:
Họ là những phụ nữ ba đảm đang, ba sẵn sàng việc nước,
việc nhà để chồng con yên tâm đánh giặc. Đã có biết bao bà mẹ Việt Nam trong
kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng
lẽ/ Các anh không về, mình mẹ lặng im (Tạ Hữu Yên). Có mẹ ở Hà Bắc đã vá
hơn hai trăm chiếc áo cho bộ đội, chiến sĩ: … Tấm áo ấy bấy lâu nay con
thường vẫn mặc/ Để nhớ ngày chúng con về Hà Bắc/ Quần nhau với giặc, áo con
rách thêm/ Nên các mẹ già lại phải thức thâu đêm vá áo/ Tấm áo ấy bấy lâu
nay con quý hơn cơm gạo/ Đời mẹ nghèo thương áo rách/ Áo rách nên thương/ (Nguyễn
Văn Tý). Người mẹ trong bài thơ Đất quê ta mênh môngcủa Dương Hương Ly đã Ðào
hầm từ lúc tóc còn xanh/ Nay mẹ đã phơ phơ đầu bạc/ Mẹ vẫn đào hầm dưới tầm đại
bác/ Bao đêm ròng tiếng cuốc vọng năm canh. Tấm lòng mẹ rộng mênh mông như luỹ
như thành, có thể dấu cả sư đoàn dưới đất. Chính những việc làm tưởng như
nhỏ nhoi của các mẹ, các chị đã góp phần làm nên một Dáng đứng Việt Nam, một
sức mạnh Việt Nam tạc vào thế kỷ. Những bà má ở Hậu Giang, bà Bầm ở Trung
du, bà Bủ ở Việt Bắc, mẹ Tơm ở Thanh Hoá, mẹ Suốt ở Quảng Bình, chị Út Tịch ở Cầu
Kè, Trà Vinh… và biết bao các mẹ, các chị đã đi vào thơ ca, nhạc, hoạ. Chị Út Tịch
với quyết tâm đánh Mỹ đến cùng Còn cái lai quần cũng đánh. Những cô gái
người Pa cô, Vân Kiều đi tải đạn, và tay vót chông miệng hát không nghỉ.
Những cô gái Châu Yên ở Tây Bắc với bàn tay vén khéo Đụng vào khung cửi vải
thành hoa/ Vung nắm tấm hoá ra đàn gà, thế mà các cô đã dùng súng trường hạ thần
sấm, con ma của không lực Huê kỳ. Mười cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh),
tuổi đẹp như trăng rằm từ 18 đến 20 đã ngã xuống để làm xanh một khoảng trời
con gái (Lâm Thị Mỹ Dạ). Nhiều cô gáiEm ở nông trường hay ra biên giới miệng
vẫn hát vang lời ca Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao! Những cô
giáo ở Tây Bắc, Việt Bắc, Tây Nguyên hay ở vùng sâu, vùng xa hy sinh cả tuổi
xuân để đem chữ Cụ Hồ tới đàn em thơ ở các bản làng dân tộc xa xôi, hẻo lánh.
Cô giáo người Tày Tô Thị Rĩnh đã dùng tiếng đàn để thu hút các em học sinh người
Hmông tới lớp, lấy đồng lương ít ỏi của mình để mua tập vở cho các em. Ta hãy
nghe lời tự hát, tự ru lòng mình đến rơi nước mắt của các cô giáo ở một bản
làng heo hút vùng cao:
Ở rừng tự hát ru nhau
Lá trầu chị héo, quả cau em già
Ước ao có một gian nhà
Có trưa đưa võng đón bà lên chơi…
(Em đi - Lê Đình Cánh).
Những người PNVN đẹp trong lao động, đẹp trong chiến đấu, và
trong đời thường họ càng đẹp hơn. Người vợ đã nén nỗi đau, tiễn chồng ra trận
và hứa với anh: Lúa tốt lắm anh ơi/ Giải thi đua em giật (Trần Hữu
Thung), vẫn luôn xoè bàn tay bấm đốt , nhìn hoa bưởi, hoa chanh mà mong ngày
anh về. Chị không mang nỗi buồn bi luỵ như người chinh phụ xưa trong buổi tiễn
đưa:
Cùng
trông lại mà cùng chẳng thấy
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu xanh ngắt một màu
Lòng
chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?
(Chinh phụ ngâm)
Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn đã cảm nhận được vẻ đẹp kín đáo của
một cô gái nông thôn gói bông bưởi vào chiếc khăn tay tặng người yêu ngày mai
ra trận: Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu…/Hai người chia tay sao chẳng nói
điều chi/ Mà hương thầm thơm mãi bước người đi. Nhiều cuộc chia tay đẹp
như cánh nhạn lai bồng dưới một trời phượng đỏ.
Những người mẹ, người vợ ở hậu phương luôn làm yên lòng người
đi chiến đấu. Nàng dâu và mẹ chồng càng thương nhau hơn: Phải đâu mẹ của
riêng anh/ Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi/ Mẹ tuy không đẻ không nuôi/ Mà em
ơn mẹ suốt đời chưa xong… (Xuân Quỳnh). Người mẹ nào mà chẳng thấy mát lòng hả
dạ khi nghe những lời tâm tình của nàng dâu như thế! Người phụ nữ hôm nay
không còn là những cô gái xưa trong thơ Nguyễn Bính: Em là con gái trong
khung cửi/ Dệt lụa quanh năm với mẹ già. Họ cũng không hoá đá như nàng Tô Thị
xưa. Họ là một nửa của vẻ đẹp cuộc sống, và chiếm hơn 50% dân số nhân loại.
Vẻ đẹp hình thể và vẻ đẹp tâm hồn của người PNVN ngày nay đã
được nâng lên một bước phù hợp với thời đại trong xu thế hội nhập toàn cầu,
nhưng vẫn giữ được tính dân tộc đậm đà. Họ vẫn phát huy vẻ đẹp của một thời anh
hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang và còn mang vẻ đẹp về trí tuệ. Nhiều
chị em là những giáo sư, tiến sĩ, nhà khoa học, kỹ sư, bác sĩ… ngang hàng hoặc
vượt nam giới. Những hoa hậu, á hậu, hoa khôi, người đẹp hôm nay phần lớn là những
sinh viên các trường Đại học, Cao đẳng, biết hát hay, múa giỏi, trả lời ứng xử
tinh thông. Họ không còn là những người đẹp trong cung cấm xưa để điểm tô cho
ngai vàng phong kiến. Họ đang viết tiếp trang sử oanh liệt của Bà Triệu, Bà
Trưng dưới thời đại mới, và họ có mặt khắp nơi trên mọi nẻo đường của Tổ quốc.
Vẻ đẹp của người PNVN in dấu ấn đậm trong thơ ca, nhạc, họa,
điêu khắc… và mãi bất tử với thời gian. Họ đã góp phần làm nên vẻ đẹp của văn
hoá dân tộc. Chúng ta hãy cùng chia sớt nỗi đau của các mẹ, các chị trong quá
khứ, và cùng vui, cùng tự hào với những gì mà các mẹ, các chị đã góp phần làm
nên vẻ đẹp của phụ nữ trong cuộc sống hôm nay và mai sau.
Lê Xuân


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét