Tình yêu và mùa xuân trong thơ Nguyễn Bính
Từ những tình yêu con người, tình yêu mùa
xuân, yêu thiên nhiên đất trời và cỏ cây hoa lá Nguyễn
Bính đã vắt kiệt tâm hồn mình, vắt kiệt những ảm đạm cuộc đời, đánh thức
cảm xúc tư duy của con người để đi tìm những tứ thơ
từ những chồi non.
Nguyễn Bính là một nhà
thơ hàng đầu của phong trào Thơ mới. Thơ của Ông
không chỉ có những nét rất riêng, đặc trưng và gần gũi với thôn quê Việt Nam mà
còn dễ thuộc, vì thế mà mỗi người dân Việt Nam ai cũng ít nhiều thuộc vài câu
thơ của Nguyễn Bính.
Thơ Nguyễn Bính chủ
yếu viết về tình yêu và mùa xuân. Tình yêu của ông không chỉ giới hạn ở tình
yêu lứa đôi mà đó còn là tình yêu quê hương đất nước, làng mạc xóm thôn. Do đó
mà người ta còn gọi Nguyễn Bính là nhà thơ của hương đồng gió nội. Cái thứ
“hương đồng gió nội” ấy đã làm cho người ta thêm yêu thơ của Ông, cảm nhận được
tình yêu trong thơ của Ông rất mãnh liệt, nồng nàn nhưng lại bình dị sáng
trong. Tình yêu của ông không quá dằn vặt quằn quại như Xuân Diệu mà nó sâu
lắng, nhẹ nhàng, nhiều khi cô độc, lẻ loi và xa cách.
“Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều cả gió bám đầy áo em”
Các nhà phê bình văn
học khi khai thác thơ Nguyễn Bính đã tập trung vào khai thác những cảm xúc yêu
thương trong thơ của Ông. Điểm lại những câu thơ tình của ông, ta bắt gặp những
tình cảm cô đơn éo le giữa “tôi và em”, “chàng và nàng”. Tình yêu trong
thơ Nguyễn Bính là thứ tình yêu đôn hậu mộc mạc như con bướm lượn vu
vơ trong vườn nhà em hiền hòa.
“Nhà
nàng ở cạnh nhà tôi
Cách
nhau cái dậu mồng tơi xanh giờn
Hai
người sống giữa cô đơn
Nàng
như cũng có nỗi buồn giống tôi”
Và Nguyễn Bính lại bắt đầu mơ mộng:
“Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
Có con bướm trắng thường sang bên này
Bướm ơi! Bướm hãy vào đây
Cho tôi hỏi nhỏ chút này được không”
Rồi từ đó ông đã say đắm yêu và thiết tha
chờ đợi từ lúc nào không hay.
“Láng giềng đã đỏ đèn đâu
Chờ em ăn dập miếng giầu em sang
Đôi ta cùng ở một làng
Cùng chung một ngõ, vội vàng chi
anh”
Ông không quá cầu kì chau chuốt khi tán
tỉnh người yêu. Ông cũng không quá đòi hỏi nhiều ở người yêu mà những mong ước
của ông từ mỗi cuộc tình thật giản dị.
“Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay bể lắm người”
Trong những câu thơ yêu thương nồng nàn của
ông luôn thể hiện mộtchút bóng gió hờn ghen rất đằm thắm mặn mà và ông đã không
hề phủ nhận và giấu diếm sự ghen tuông ấy.
“Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi
Thế nghĩa là ghen quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi”
Nếu những tác giả khác thường dễ bị cám dỗ
bởi các tư tưởng thơ văn mới, các vòng quay lối viết thực dụng từ bên ngoài
truyền bá vào nhưng Nguyễn Bính thì không như vậy. Ông đã giữ gìn bản thân tư
tưởng của mình và giữ gìn được bản sắc dân tộc, bởi vì ông rất sợ:
“hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”
Nhiều người đã từng gọi ông là người của
nhà quê và sống và thể hiện thơ văn chân chất theo cách của nhà quê. Những
người con gái trong thơ ông cũng là những người con gái nhà quê đẹp dịu dàng
nhưng nồng nàn, chân chất. Cả cuộc đời sáng tác của mình, ông đã say mê cái nét
“chân quê” mộc mạc ấy để rồi lại mơ ước:
“Ta sẽ là vợ chồng
Sẽ yêu nhau mãi mãi
Sẽ se sợi chỉ hồng
Sẽ hát câu ân ái”
Không ai phủ nhận là
Nguyễn Bính đã trải qua không ít các cuộc tình nhưchơi chung trò
chơi với ông
Trời và số phận.
Tình yêu của ông luôn bắt đầu từ gặp gỡ, yêu
thương, lỡ dở và tiếc nuối. Có lẽ là do:
“Tình
tôi mở giữa mùa thu
Tình
em lặng kín y như buồng tằm”.
Sau mỗi một cuộc tình
là ta lại gặp một Nguyễn Bính như trải đời hơn, cô đơn hơn và thơ ông cũng lại
tình hơn. Nhưng thơ tình của ông sẽ không hấp dẫn nếu đó không phải là thơ thất
tình. Cái
sự thất tình của Nguyễn Bính đẹp man mác như cánh đồng chiều lúc hoàng hôn, như
cánh rừng mơ già xao xác lá khiến đọc cảm nhận rằng chính ông đang hưởng thụ sự
cô đơn, bị bỏ rơi và xa cách.
“Cô
hái mơ ơi, cô gái ơi
Chẳng
trả lời nhau lấy một lời
Cứ
lặng rồi đi, rồi khuất bóng
Rừng
mơ hiu hắt lá mơ rơi”
Sau mỗi lần thất bại trong tình yêu, ta
thấy thơ Nguyễn Bính ngày càng ướt át, ủy mị hơn. Chính sự ướt át, ủy mị này đã
phần nào làm hạn chế thơ của ông. Nhiều người yêu thơ của ông nhưng lại không
muốn thấm nhuần tư tưởng bi lụy, mộng mị trong thơ của ông.
Nguyễn Bính không
chỉ là nhà thơ của tình yêu mà ông còn
là nhà thơ của những mùa xuân đầy khát vọng. Mỗi khi xuân về, Nguyễn Bính lại
trào lên những tứ thơ nồng nàn. Mùa Xuân trong thơ ông là mùa của ước vọng đoàn
viên, mùa của tình yêu đôi lứa. Phong cách sáng tạo của ông luôn tràn đầy sức
sống. Những vần thơ mang những hạt mưa xuân của những ngày hội làng khi hoa
xoan rụng ngập tràn ngõ xóm ấy cứ in sâu trong kí ức người đọc.
Đã
thấy xuân về với gió đông
Với
trên màu má gái chưa chồng
Bên
hiên hàng xóm cô hàng xóm
Ngước
mắt nhìn giời đôi mắt trong
Vẻ đẹp trong trẻo của
mùa xuân như những bức tranh đẹp. Khi đó mỗi vần thơ trở thành những nốt
nhạc bay vút tận trời xanh. Màu má em và sắc mùa xuân đã làm tươi thêm tiết
trời mùa Đông lạnh lẽo. Từ ngõ xóm, đường làng, hàng cây, ruộng vườn, bến
sông con đò, cây đa bến nước...tất cả đều bừng dậy, nhộn nhịp, dập dìu.
Từng
đàn con trẻ chạy xun xoe
Mây
tạnh giời quang nắng mới hoe
Lá
nõn nhành non ai tráng bạc
Gió
về từng trận gió bay đi.
Để rồi trong cái khung cảnh “Tết đến - Xuân
về” ấy, Nguyễn Bính như yêu đời hơn và lại say với thơ.
“Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy”
Mùa xuân trong thơ Nguyễn Bính sáng bừng
lên sau mỗi lời ca, câu hát, tưng bừng trống hội.
“Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: Thôn Đoài hát tối nay”
Bao nhiêu tuổi đời là bấy nhiêu tuổi xuân.
Khi trời đất sang mùa, mưa nắng giao hòa đã làm bật mầm những chồi non và làm
sáng lạn tâm hồn thi sĩ. Mỗi một mùa Xuân hiện ra trước mắt ông luôn đa sắc màu
muôn hình muôn vẻ.
Nguyễn Bính làm
thơ không phải để lấy cái “danh” nhưng số lượng và chiều sâu nội tâm trong
từng tác phẩm của ông đủ sức nặng để làm mới cả một phong trào thơ mới. Từ
những tình yêu con người, tình yêu mùa xuân, yêu thiên nhiên đất trời và cỏ cây
hoa lá Nguyễn Bính đã vắt kiệt tâm hồn mình, vắt kiệt những ảm đạm
cuộc đời, đánh thức cảm xúc tư duy của con người để
đi tìm những tứ thơ từ những chồi non.
NGUYỄN
THUÝ HẠNH

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét