Rêu hoài niệm

Mưa gợi nhớ biết bao kỉ niệm ngọt ngào và đắng
xót. Mưa oằn mình thương khóc cho hai kẻ phải chia tay. Mưa không làm gì được,
chỉ là chứng nhân cho mối tình vụng dại bên hiên căn nhà tập thể nhỏ ở một phố
trọ nghèo nàn.
Thời gian mấy năm không dài cho một mối tình
nhưng lại quá thừa để mối tình mãi mãi dai dẳng như lửa cháy đa mang. Xa em mấy
năm, ta chẳng biết em đã làm gì và được gì cho cuộc sống em chọn lựa. Riêng ta,
bấy nhiêu tháng ngày, vẫn một kiếp phiêu bồng, gót chân lang thang khắp Bắc khắp
Nam, vẫn chẳng đâu ghì nổi cánh chim bằng. Ta đi như thể tìm nơi chôn mối tiếc
nuối gắng nuốt vẫn hoài nằng nặng nơi cổ họng chát đắng...

Mấy năm rồi, thời gian là người thầy dạy vĩ đại,
nhưng cũng là người thầy khắc nghiệt nhất. Chiều nay, sờ lên trán thấy lô xô vết
hằn thời gian, chỉ kịp buông một tiếng thở dài. Ông lão đứng cạnh ta bên hiên,
dõi mắt tận nơi nào, đưa chuyện: " Trời cứ làm mưa hoài, nhân gian nhiều
người thối ruột... Cậu đã được mấy cháu? Về muộn thế này chắc chị nhà và mấy
cháu đang mong?" Nghe nhoi nhói đâu đấy một nỗi thảng thốt mơ hồ, như kim
đâm qua thớ ngực. Có một ngày nào đã qua, em và ta đã từng vẽ chung một ngôi nhà
của hai đứa, nhìn nhau cười òa, sao mộng ước xa xôi?...

Ông lão đi hiên mưa mình ta đứng lại, ánh
sáng cuối ngày bỗng trong veo trên mắt lá xanh biếc dịu dàng, màu vàng mật
choàng lên vai buổi chiều vẻ lơ đãng êm đềm, như vỗ về sau cơn mưa nặng hạt. Cuộc
sống là một guồng quay đều đặn và hối hả. Qua một bận, vòng quay hình như càng
lúc càng rộng lớn, ta ngẩn ngơ đi về phía nắng nhảy múa, nhủ thầm...
Văn Huyền Nguyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét