Mơ hồ tiếng mưa rơi...
Nơi ta ở thuộc vùng rừng núi. Nhà ta lại nằm dưới
thung lũng, nhìn lên núi đồi bao quanh. Tuy không cao song cũng đủ che tầm
mắt nhìn. Bây giờ đang mùa mưa. Mưa đêm. Mưa ngày. Mưa nửa khuya. Mưa gần
sáng. Mưa trong tiếng sấm gầm. Mưa trong ánh chớp lòe. Tháng tư là tháng của
mùa xuân song lại là tháng buồn. Có những ngày không làm gì ta mở tung cửa
sổ để cho hơi nước lành lạnh lùa vào phòng. Ngồi trên ghế lặng
nhìn mưa rơi. Những giọt nước tự trời cao đổ xuống.
Tiếng mưa rơi trên mái nhà, kéo ta về lại mênh mang
kỹ niệm thời xa xưa. Quán cà phê vắng người. tiếng đọc thơ buồn. tiếng
nhạc buồn. khuôn mặt của cô chủ quán. nụ cười e ấp với cậu thanh
niên quen mà lạ. ghé qua đây năm bữa nửa tháng rồi lại đi biệt mù âm tín. chu
sa lan… ta yêu người… câu nói đó theo ta hoài… cho tới hết cuộc đời… bởi vì chỉ có
” người ” mới tỏ tình bằng lời nói không ai nói. không có âm
thanh mà chỉ là thầm lặng của ngôn từ. Tháng 4, mùa xuân nơi đây mưa nhiều.
mà tháng 4 ở quê xưa bắt đầu mùa hạ… nóng và nắng. nắng chói chang
trên mặt nước của dòng sông Hậu. ta nhìn người thẹn thùng. e ấp trong
lần đầu tiên hẹn hò. Nắng mùa hạ vàng ươm dọi trên tóc người… tà áo
dài buông chùng bước chân đi dù nhẹ song cũng đủ gây xôn xao trong
lòng để cho ý nghĩ bật thành lời: ” chân ai thắm nét lụa là… vàng
trôi nắng hạ mượt mà tình ta….” nắng óng ánh vàng trên áo người khiến
cho ta:
Em qua bóng đổ hiên ngoài
Đàn chim sáo nhỏ vụt bay cuối ngàn
Giật mình hạ rớt thênh thang
Nở trên nhánh tóc em vàng cánh hoa
Nắng trong veo, thấu lụa là
Áo em mỏng quá lòng ta gập ghềnh…
(Áo Hạ Vàng – Hư Vô).
Ở đâu đó trong vùng ký ức ta tự hỏi. Người có
vui? người có buồn khi lấy chồng? có nhớ ta như ta nhớ người? Nhớ làm
gì một kẻ đã đi xa khỏi ước mơ của mình… Phải không người? Bao lần,
trong căn phòng trọ tồi tàn, ta thắc mắc hoài câu hỏi:
Từ em xõa tóc sang ngang
Hàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau
Em mang mùa hạ qua cầu
Ta như khách lạ tìm đâu bóng mình
Bên đời nắng có lung linh
Để em giấu kín chút tình phôi pha
Còn thương góc phố quê nhà
Vàng em áo hạ, buồn ta mưa về .
(Hư Vô – Áo Hạ Vàng)
Người có nhớ ta như ta nhớ người? Nhớ là
thứ tình cảm khắc nghiệt nhất của ta. Thương. yêu. ghét. giận. hờn dễ quên.
chỉ có nhớ thì không bao giờ quên. vĩnh viễn không quên. Bởi vậy
mới có người viết thành thơ:
Ta cuối xuống tìm nhặt điều hương mật
Mới hay mộng vừa rơi vỡ trên tay
Giữa lưng chừng đôi bờ của hư-thật
Nỗi buồn nào bất chợt thoát cánh bay….
Thôi ta về, để đưa tiễn chính ta
Chân rướm máu bước qua miền quên lãng
Vẫn nghe trong ngàn âm thanh lơ đãng
Một nốt trầm của nỗi nhớ không tên…
(Song Nhi- Nốt Trầm Của Nổi Nhớ)
Nỗi nhớ không tên đậm nét lắm bởi vậy Lê Tín Hương mới
phải bật lên:
Ta nhớ người, người có nhớ ta chăng. Như chim
nhớ bầu trời… như cá nhớ biển khơi… như thú buồn nhớ rừng…
ngậm ngùi ôm nuối tiếc… như ta nhớ về người… Người có nhớ ta
chăng? ”.
(Người Có Nhớ Ta Chăng)
Với nỗi nhớ thâm trầm lắng sâu có người đã viết :
Góc nào nhớ
Góc nào quên
Góc nào dành để khắc tên… Một người
Tặng người những giấc mơ hồng
Người trao lại vết thương lòng… Nhói tim….
( Song Nhi – Tàn Mơ )…
Có những yêu thương xám màu quá khứ
Vẫn chập chờn hoài giữa ngày nắng trong veo
Nên nỗi buồn cứ dai dẳng bám theo
Dù ta đã chạy đến chân trời góc biển…
( Song Nhi – Huyết Thạch )
Làm sao ta chạy trốn tình yêu được khi nó ở trong
ta… như trái tim ta đang đập. hãy sống với nó như thứ khổ nạn.
đối mặt bằng thái độ sống với nỗi buồn nhiều băn khoăn, tiếc nuối:
Dùng dằng, nửa kéo nửa buông
Cố quên thêm nhớ nên buồn gấp đôi….
Có đôi ba niềm riêng lắm xót xa.
Nhiều lần đem đốt vẫn không chịu cháy hết
Nên có những cuộc tình sau khi chết
Hóa ra thành huyết thạch trăm nghìn năm…
(Song Nhi – Huyết Thạch)
Ta, bây giờ và mãi mãi về sau, có những điếu không
thể nói, có những niềm riêng dấu kín tận tâm tư như ” sống để dạ,
chết mang theo ”. Điều đó có lẽ Lê Tín Hương đã nói dùm một ít cái gì ta gửi
gấm cho người… ” Có những niềm riêng làm sao nói hết… Như mây như mưa
như cát biển khơi… Có những niềm riêng làm sao ai biết… Như trăng
trên cao cách xa vời vợi…. Có những niềm riêng lệ vương khóe mắt… Như cây
sau mưa long lanh giọt sầu… Có những niềm riêng làm tim thổn thức… Nên
đôi môi xinh héo hon nụ cười… Này niềm riêng như nước vẫn đầy
vơi… Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mời… Ôi nỗi sầu đong chất ngất… Như một
ngày như mọi ngày… Như vạn ngày không thấy đổi thay… Có những
niềm riêng lòng không muốn nhớ… Nhưng sao tâm tư cứ luôn mộng
mơ… Có những niềm riêng gần như hơi thở… Nuôi ta cô đơn nuôi ta
đợi chờ… Có những niềm riêng một đời dấu kín… Như rêu như rong
đắm trong bể khơi… Có những niềm riêng một đời câm nín… Nên khi
xuôi tay còn chút ngậm ngùi…
(Lê Tín Hương- Có Những Niềm Riêng).
Trong tình yêu gầy guộc, hư hao của đời sống đầy biến động,
ta đã làm một kẻ ra đi không bao giờ trở lại chốn xưa từng hò hẹn
và yêu thương dù lòng vẫn ngoái trông hoài hình bóng cũ xa cách muôn trùng
trùng. ”… Anh đi rồi, một mình em đứng bơ vơ… Cây thông gầy rủ buồn
trăng gió xác xơ… Con chim nào gọi bầy cất tiếng thiết tha… Chim ơi muộn
màng tình đã bay xa… Anh đi rồi, một mình em với cô đơn… Công viên buốn lạnh
lùng tiếng dế nỉ non… Dế có còn lặng nghe khúc hát yêu thương…
những buổi chiều về nồng ấm yêu đương … Còn gì đâu tình như sương
khói tan rồi … Lời hẹn hò chỉ như cơn gió thoảng thôi … Một
mình em và nước khóc chia phôi … Yêu thương như con tàu lìa khỏi ga cuộc
đời…”
(Lê Tín Hương – Anh Đi).
Và có người đã nói dùm ta những gì ta khó nói với người:
Từ người cất bước người xa
Giang đầu ta đứng mình ta lạnh lùng
Mơ hoài giấc mộng trùng phùng
Dẫu năm tháng cứ mịt mùng phủ giăng
Giang đầu chốn cũ chiều nay
Mình ta đưa tiễn đắm say ngày nào
Lần sau cuối, vẫy tay chào
Nhờ con nước cuốn tình vào thiên thu…
( Song Nhi – Tiễn Tình Nơi Bến Giang Đầu )
Đi rồi… Xa rồi mà sao lòng vẫn nhớ, vẫn ray rứt buồn hình
bóng cũ mỗi khi mưa về rả rích trong đêm. Ta nhớ năm nào dạt về thành
phố Portland. Mưa ở đây thật nhiều và thật lạnh, làm cho ta cảm
thấy thật lẻ loi, thật đơn chiếc để lòng bật khóc âm thầm:
Một thời yêu.
Một đời xa…
Với anh ta đã thành là cố nhân
Mộng xanh thắm
Mộng trong ngần
Cuối cùng mộng hóa phù vân… Thật buồn
Biết chăng anh. Lúc mưa tuôn
Sầu từ tâm thức cội nguồn sầu… Trôi…
( Song Nhi – Đông Về Trên Đỉnh Cô Liêu)
hay nằm trong bóng tối bồi hồi trăn trở:
Giữa đêm nghe tiếng mưa rơi
Như than, như oán những lời trái tim
Tình ơi, xin hãy ngủ yên
Đừng tìm kiếm nữa ưu phiền mà chi
Thiên Di vỗ cánh bay đi
Sông xưa bến cũ mấy khi quay về
Mưa cho hồn lạnh tái tê
Tình giờ nào khác cơn mê hoang đường
Còn gì đâu để vấn vương
Người ta quên chữ miên trường từ lâu
Giọt mưa hay những dòng châu
Trời xanh đổ lệ trước sầu nhân sinh
Ngày nào nồng thắm ân tình
Giờ thì cay đắng một mình riêng mang
Đêm khuya nghe giọt mưa tan
Người ơi … em khóc lỡ làng nợ duyên…
( Đêm Nghe Tiếng Mưa – Song Nhi )
Ở đây ta nghe Lê Tín Hương buồn và hoài niệm hình
bóng cũ bằng âm thanh của mưa rơi hay là tiếng thì thầm tên gọi người xưa đã đi
ra khỏi đời mình.
”Ngoài kia mưa đang rơi…Buồn ơi sao lại tới. Nhìn
bóng nước ngả nghiêng theo dòng mưa nghe chơi vơi… Tiếng mưa nhè nhẹ trong hoang
vắng… Như tiếng lòng ai gọi cố nhân… Ngoài kia mưa không
ngưng… Sầu ơi sao mở lối… Nhìn chiếc bóng lẻ loi theo
dòng mưa nghe buông lơi… Bóng ai mờ dần trong mưa gió… Ngỡ là
hình bóng cũ chiều mưa… Ngoài kia mưa thôi rơi… Tình xưa như là
mới… Còn nhớ thế mới hay trong lòng vương vương thương
yêu… Biết bao mùa lạnh trong cô lẻ… Mơ hoài hình bóng cũ chiều
xưa…
( Bóng Cũ Chiều Mưa – LTH )
Khi ta yêu… trái tim ta màu xanh… ta xây mộng… ta be bờ để được
ngàn đời cạnh người. nhưng rồi cũng phải chịu thua mệnh số… ta-người cũng đành
chia xa: ” Đã cố quên mà lòng sao vẫn nhớ… như đêm đông buồn
nhớ thuở trăng sao… Vầng trăng xưa có sáng nỗi lòng
nhau… dĩ vãng còn xanh tình đã hư hao… Thôi tiếc chi cuộc tình
nay đã lỡ… cho buớc chân buồn in dấu phôi pha…. Dòng lê sâu có xóa hết
tình ta… Dẫu xót thương nhiều cũng đành chia xa… ( LTH – Cũng Đành Chia Xa
)
” Mùa về ươm hạt đơn côi
Giang đầu… Giang vỉ… tình rồi cũng xa
( Song Nhi – Mùa Về ).
Xa thì phải đành xa nhưng quên thì chưa hẳn đã quên… như Song
Nhi-Không Đành Lòng Quên:
Có những điều chẳng thể đặt thành tên
Nên em không biết nên quên hay nhớ
Anh như bóng mây thoáng qua em một thuở
Không xa lạ nhưng cũng chẳng yêu thương
Có nỗi đau lẩn khuất mang tên ”Anh”
Vẫn hoài ẩn hiện sau bao năm tháng
Em đã dặn mình rằng: chẳng đáng
Vậy mà… không đành lòng quên một kẻ vô tình…
Người vô tình mà ta lại hữu tình do vậy mà ta cứ lặng ngồi
trong bóng tối thầm lặng để
Xòe bàn tay… đếm ngón tay
Một… hai… ba…bốn … ngắn dài khác nhau
Đi qua ngần ấy thương nhau
Tình xanh chừ cũng bạc màu phôi pha
( Song Nhi – Đêm ).
Biết vậy sao ta vẫn ôm hoài, giữ hoài…
Chờ hoài… nửa mảnh trăng côi
Mà thôi… trăng đã vỡ rồi… còn đâu…
( Song Nhi – Đêm )
Tình đã xa. người cũng đã xa… riêng ta. Ta buồn, ta thở than
song ta nào trách người, bởi ta như cánh chim trời: ” Chim hỡi bay về nơi
đâu? Đường xa nắng đã nhạt màu… Còn ai ở cuối trời sầu?… Nghe
như ngại ngần đôi cánh mỏi… Lời hẹn thề ngủ yên trên
dòng sông kỷ niêm… Thôi hãy dừng chân … Trời đã về chiều… Hoàng
hôn về khi mái tóc dần phai… Có ai đứng một mình muộn phiền lẻ loi… Chiều ơi,
chiều về cho bóng ngả bên đời… Lạnh lùng nhìn ngày trôi… Kiếp
sống tha hương như cánh chim trời…” . (LTH – Như Cánh
Chim Trời).
Mà đã là cánh chim thiên di thì chuyện bỏ đi hay trở về cũng
thường như nắng mưa hoặc xuân về đông tới.
Đông vừa chạm ngõ
Ta đã âm thầm
Đứng chờ cơn gió
Về từ xa xăm
Yêu trong ngại ngần
Chẳng dám nói ra
Dù có đôi lần
Thấy tình ghé qua
Sương rơi lạnh lùng
Nhuộm trắng nỗi niềm
Biết mộng không cùng
Thôi đành lặng im
Nghẹn ngào chôn giấu
Nhung nhớ cuồng si…
Có khác gì đâu
Thương?
Không thương.
Thì …
Mê say kiếp sống thiên di
Người rồi cũng bỏ ta đi… Một chiều …‘
( Người rồi cũng bỏ ta đi – Song Nhi ).
Người bỏ ta đi… người có vui, có buồn không?… riêng ta:
Người đi bỏ lại câu thơ
Mặc ta năm tháng sầu ngẩn ngơ sầu
Cho ta mơ mộng xa xăm
Rồi… khi tình ngã âm thầm ta…
Đau
Mộng uyên ương. Giấc miên trường
Cuối cùng thì cũng hoang đường… Như nhau…
( Mê Khúc – Song Nhi ).
Có những buổi chiều ngồi nơi sau nhà. Rừng cây cao che mất tầm
nhìn… ta không thấy được bóng người… bên kia bờ đại dương người có buồn
như ta đang buồn trong lẻ loi… ‘
Buồn như những chiếc lá
Giấu trong lòng bao điều
Rơi… rơi… rơi hối hả
Giữa đêm đen tịch liêu
Buồn như những buổi chiều
Nhìn cánh nhạn đang bay
Nghe xót xa thật nhiều
Sợi tóc nào vừa phai
Buồn như nước trên sông
Xuôi ngược chia đôi dòng
Ngụp lặn cùng con sóng
Một kiếp đầy long đong
Buồn như canh khuya vắng
Chén đắng cạn riêng mình
Thấy hồn hóa khói trắng
Tan giữa trời phiêu linh…
( Song Nhi – Phiêu Linh )
Người buồn… ta cũng buồn và… ” Buồn là gió thổi rơi
mưa… Làm nước mắt tiễn đưa… Buồn là tia nắng long lanh làm
khô sương trên cành… Buồn là lá cứ rơi rơi làm mùa thu cũng tàn
phai… Buồn là nát cánh hoa tươi làm mùa xuân cách xa đời… Buồn
như trong đêm hoang vu… Đường vắng bóng người… Buồn như nghe
trong cô đơn… Đời khô tiếng cuộc tình xa vẫn xa ngày vui sao vẫn
qua… Buồn sao vẫn mãi quanh ta… như con thuyên lạc loài trên biển
xa… Buồn là gió rét căm căm làm lòng ai giá băng… Buồn là bóng nắng
loang dần làm lẻ loi bước chân… Buồn là cơn sóng trong
tim làm xốn xao bờ êm… Buồn là dĩ vãng không quên… Làm nỗi đau
êm đềm…
(Lê Tín Hương- Buồn Mãi Quanh Ta)
Thôi người ơi đừng hứa… bao lần ta cố tin vào lời
người hứa để chờ hụt hơi. ngóng mòn con mắt… và người đã lỗi hẹn… người
đã quên lời hứa. ” Ðừng bao giờ hứa mai sau ta luôn bên nhau… Thời
gian tựa cánh chim bay, bay nhanh xa xăm như cơn mộng thắm… Tình
yêu giọt nước trong xanh theo mưa lênh đênh… Dù cho tình có mong manh cũng
đã cho ta nguồn suối thần tiên… Hẹn thề chi anh ơi, đường đi xa
vời vợi… giờ những bước mong manh nào ai chắc đường sẽ không
gập ghềnh… (?) Mây trên trời thường hay thay sắc… Nắng ban mai chiều
nay sẽ phai và ai biết mưa buồn thắp ngày mai Ðừng bao giờ hưá
mai sau khi ta yêu nhau Đừng bao giờ nói lên câu chia phôi trên môi khi
xuân còn mới Tình như lời hát cất cao cho tim xôn xao Ngày ta
tìm đến bên nhau ru nhau nguôi quên bao nỗi muộn phiền …”.
( Đừng Bao Giờ Hứa – Lê Tín Hương )
Đời bình yên… ngày an vui… sao trong ta có tiếng thở dài…
có lắm ngậm ngùi… như có hoài nỗi ăn năn…
Thôi ta còn viết để làm chi
Khi anh không quay về như đã hứa
Nhớ thương bẻ đôi mỗi người cầm một nửa
Hụt hẵng buồn giăng phủ thơ ta
Hạnh phúc giờ mãi mãi bay xa
Giấc mơ tái hợp nhuộm màu sầu tím
Hoang phế cứ đua nhau xâm chiếm
Khản đặc lòng chẳng gọi nổi một cái tên…
(Bài Thơ Cuối Cho Anh – Song Nhi )
Ta biết… ta với người mãi mãi xa nhau. Vĩnh viễn không bao giờ thấy
nhau. không gặp nhau… nói gì đây… trách gì nhau thì cũng thừa. cũng muộn
màng. Đời chia hai lối rẽ.
Có những con đường mãi mãi song song
Không bao giờ cắt nhau tại giao điểm
Anh và em kiếp này mình vĩnh viễn
Ngược hướng đời xa lạ hai người dưng
Chuyện ngày xưa thôi nhé, xin anh đừng
Nhắc nhở nữa dù là để luyến tiếc
Tình tan vỡ anh đau buồn. Em biết
Nhưng tiếp tục nào đâu được gì hơn
Cân đo làm chi thương ghét giận hờn
Hay tính toán ai có lỗi nhiều nhất
Chia tay nhau đồng nghĩa với chấm dứt
Chút hương thừa hãy thả cho gió bay
Vết thương đã lành lặn theo tháng ngày
Trái tim bình yên chẳng nghe nhức nhối
Nếu nói quên hẳn thì là nói dối
Nhưng thật không còn nhung nhớ từ lâu…
( Song Nhi – Chia Đôi Một Tình Yêu )
Ta, một lần thôi… đã đốt hết những phong thư người
đã viết… Lửa cháy… thư tàn… mà hình bóng cũ vẫn còn ở mãi trong
hồn. mắt môi cười vẫn nồng hương thơm. Làm sao ta đốt được tình ta. hỡi người…
” Hãy đốt đi những giòng thư cũ… Hãy xóa đi những
lời ân tình… Ôi trái tim hằn những dấu yêu… Như vết roi
làm đau đớn nhiều… Hãy xé đi những hình bóng cũ… Hãy xóa đi dấu đời
hoa mộng… Ôi trái tim hằn những vết thương… Những dở dang và những
chán chường… Ừ thôi em về, ừ thôi anh đi… Tiếc nuối mà
chi… Đã tàn phai rồi… Giờ ta chia phôi… cố quên tháng
ngày Hạnh Phúc trong tay… giờ đã xa bay… Như giấc cô miên mối
tình muộn phiền… Hãy cố quên những lời thề ước… Hãy xóa đi
những lời yêu nồng… Ôi trái tim đầy những nát tan… Cơn bão yêu càng
thêm phũ phàng… Hãy cố quên mối tình đã lỡ… Hãy xóa đi mối tình
hững hờ… Ôi trái tim giờ đây héo hon như cỏ non
vùi trên lối mòn…
(Vui Trên Lối Mòn – Lê Tín Hương)
Ta đã cố ôm giữ tình ta với người nhưng:
Rồi thì (ta) em cũng đành phải buông tay
Bất lực đứng nhìn tình yêu giẫy chết
Ngọt ngào theo thời gian dần cạn hết
Giữa chúng mình chỉ tàn phai dửng dưng
Hãy bước đi và đừng nói gì thêm
Dù đôi ba câu chúc phúc vô nghĩa
Khi đổ vỡ đã ngăn chúng mình ra hai phía
Anh rẽ phải em rẽ trái một chiều mưa…
(Song Nhi – Lãng Quên Anh Từ Đây).
”Mai nếu ta xa đời… Đời có nhớ ta chăng… Mai nếu ta xa
người… Người có nỗi ăn năn… Một ngày tình yêu qua… Như cơn mưa mùa hạ… Một
ngày tình bao la… Như con sóng dâng xa… Một lần lòng xôn xao… Bờ môi
khuyết nụ cười… Một lần vòng tay ôm… Cho hơi nào nồng hơn… Và mai nếu
xa xôi… Tình cũng vẫn rất gần… Người có thấy bâng khuâng… Mỗi ngày nhìn bước
chân… Đời khuất dấu chân ta… Người khuất dấu chân mình… Dù có tiếc thương chi…
Tình cũng vẫn xa tình… Mai nếu ta xa đời… Đời có thấy hư hao… Mai nếu ta
xa người… Lòng có tiếc thương nhau… Một ngày tình yêu qua… Như trăng
thu mời gọi… Một lần bờ môi say… Cho yêu dấu ngất ngây… Một lần còn trong
tay… Hồn thắp cơn mê đầy… Một lần rồi xa ai… Nghe hương đời tàn phai…” (Tàn Phai – Lê Tín Hương)
Mưa trắng trời… mưa tạt vào tận chỗ ngồi… mưa xứ lạ sao
mà buồn… thật buồn… mưa đưa ta về nguồn ngủ yên… xin trả lại cho
người… trả lại câu nói. tờ thư cũ. ta cần được bình yên dù biết
bình yên nằm trong mắt bão. Thôi…
Hữu duyên vô phận chúng mình
Đến như là những người tình. Rồi xa...
( Đến Như người Tình – Song Nhi )…
Ta xin trả lại người. trả lại cho đời tất cả những
gì ta đã có. đã giữ… để thênh thang bước vào cõi rong chơi.
Cõi nào thật. Cõi nào mơ
Trong đêm thanh vắng ngồi chờ trăng lên
Cõi nào nhớ. Cõi nào quên
Bước cao bước thấp… chênh vênh nhịp tình
Người từ
Sương khói phiêu linh
Nương chiêm bao đến
Tìm hình dáng xưa
Cõi nào nắng. Cõi nào mưa
Cho ta trở lại thuở vừa lên ba
Vui cùng bánh đúc, bánh đa
Đồng dao con nít hiên nhà ngủ say
Cõi nào đắng. Cõi nào cay
Ly hương viễn xứ tháng ngày buồn tênh
Bốn mùa cô quạnh mình ên
Vời trông kỷ niệm giữa mênh mông buồn
Cõi nào dùng để ru hồn
(Ta) Mai theo lá rụng về nguồn khơi xa…
(Cõi Nào Ru Ta – Song Nhi)
* Chú thích:
– Bài thơ Áo Hạ Vàng của Hư Vô được phổ thành
nhạc bởi Phạm Quang Ngọc, Mai Thiên Vân hát
– Những ca khúc của Lê Tín Hương được độc tấu bởi tiếng tây
ban cầm của Vô Thường.
– Thơ của Song Nhi được trích dẫn từ nguyên tác.
Chân thành cám ơn các thi ca nhạc sĩ.
Theo https://chusalan.net/









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét