Cảm nhận về mùa xuân và Tết cổ truyền của dân tộc
Ngày đoàn tụ
Giáp Ngọ đi qua Ất Mùi lại đến. Hẳn, trong mỗi chúng ta, ai cũng
cũng đang cảm nhận được rất rõ về sự nhộn nhịp và đầy háo hức của ngày tết cổ
truyền, đặc biệt hơn là cái tết Ất Mùi 2015 năm nay.
Tết đến xuân về, đó là khoảnh
khắc đất trời vào xuân, vạn vật đổi mới. Con người ta cũng dễ dàng mở lòng mình
hơn với mọi thứ trên đời. Đêm giao thừa trở thành một mốc thời gian để người ta
đánh dấu cho sự bắt đầu để đổi mới cho những lời chúc đầy hứa hẹn và cho cả cái
nhìn đầy yêu thương.
Trong cái ngây ngất đầy men say
của đất trời nồng nàn, vào giây phút thiêng liêng đó khiến con người ta muốn
bao dung và được bao dung. Muốn được nói câu thứ tha cho những điều ám ảnh
trong năm cũ, được bỏ chúng lại sau lưng như một giấc mộng đã tan mau. Rồi khi
tỉnh giấc thì năm mới đã đến, tiếp tục cho những ước mơ hạnh phúc của mình.
Tết còn là cơ hội để nói những
lời cảm ơn và xin lỗi, để tìm lại yêu thương, niềm tin và cả sự thanh thản
trong tâm hồn nữa.
Hầu hết mọi người đều mong chờ
ngày tết đến, một cái tết thật trọn vẹn. Nó còn là dịp để con người trở về với
cội nguồn “con chim nhớ tổ, con người nhớ tông”. Đó như là ngày đoàn tụ, đoàn
viên của mọi người dù chỉ là xa xứ hay đang gần nhau.
Nó kéo mọi người lại gần nhau
hơn khi cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm ngày tết hay cả bên nồi
bánh chưng đang tí tách lửa hồng. Là những lần nhìn pháo hoa mà rạo rực cả
người, rồi cả những lần gói bánh, nấu bánh. Nhìn những cái bánh chưng xanh tự
tay mình làm lòng lại thấy vui hơn, thêm yêu cái tết cổ truyền hơn nữa.
Chúng ta đều không biết tết cổ
truyền dân tộc có từ bao giờ, nhưng nó đã trở thành một tục lệ thiêng liêng,
gắn bó trong tâm hồn, tình cảm của người dân Việt Nam. Nó mang đến cho con
người những suy nghĩ riêng biệt, những dấu ấn khó quên, sự sum vầy ấm áp. Chúc
cho tất cả mọi người đón một cái tết Giáp Ngọ thật là vui vẻ, vạn sự như ý.
Nghĩ về... mùa xuân
Lòng tôi luôn ngập tràn cảm xúc
khi nghĩ về mùa xuân - mùa được tôi đợi chờ nhất trong năm. Tôi cũng yêu mùa
đông, mùa mây trời bàng bạc, mùa mẹ nhắc tôi mang thật ấm khi ra đường, nhưng
tôi lại muốn mùa xuân đến thật mau, để xóa tan đi cái lạnh giăng mắc trong con
người.
Nghĩ về mùa xuân, tôi nghĩ ngay
đến hình ảnh cây bàng trên sân trường. Thật kì diệu! Tôi luôn nghĩ như vậy khi
nhìn lên những cành cây già khẳng khiu vươn ra giữa khoảng sân rộng. Những chồi
non xanh ngọc bích vừa nhú lên, đẹp lạ lùng. Một vẻ đẹp giao mùa - thời điểm
đầu tiên trong chuỗi tuần hoàn của vạn vật. Vẻ đẹp của sự sống âm thầm và mãnh
liệt. Tôi mong rằng tôi có thể học được điều đó - biết tích góp nhựa sống từ
mùa đông để tiếp thêm cho mầm non của mùa xuân.
Nghĩ về mùa xuân, tôi lại nhớ
về những chuyến xe Bắc Nam xuôi ngược. Những dòng người lữ khách hối hả, mong
về sớm để đoàn tụ cùng người thân, gia đình. Tôi nghĩ đến người lái xe, đưa đón
từng đoàn người về quê hương tụ họp, nhưng liệu người lái xe có thể kịp về với
gia đình trước thời khắc giao thừa.
Nghĩ về mùa xuân, tôi biết rằng
dù ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ ngành nghề gì, mọi người dân Việt Nam đến ngày
này luôn nhớ về quê hương, nơi những người thân của họ đang mong chờ với niềm
yêu thương.
Nghĩ về mùa xuân, tôi chợt nhớ
đến chợ hoa ngày tết. Tôi nhớ cái cảnh mua bán tấp nập, rộn ràng. Nhớ những
chậu hoa mai, hoa đào đua nhau khoe sắc. Mẹ tôi cũng đã chọn cho gia đình một
chậu hoa ưng ý nhất đem về chưng trong nhà. Khung cảnh càng tấp nập hơn từ
chiều 29, 30 tết, khung cảnh người bán, người mua càng hối hả, vội vàng hơn.
Nghĩ về ngày xuân,tôi biết mình
phải sống có tình thương, phải quan tâm đến những cảnh đời vất vả. Tôi thương
bà cụ già ngồi chép miệng bán rẻ hoa cho khách hàng để kịp về làm bữa cơm chiều
30. Hay những đứa bé đánh giày vẫn đang cố gắng tìm kiếm những vị khách cuối
cùng để kịp bắt xe đò về với cha mẹ chúng.
Mùa xuân của tôi, của bạn, của
mọi người đã đến gần. Nếu có lúc thấy khó khăn, vất vả, hãy đừng vội buông tay.
Nếu có lúc bạn thấy mệt mỏi, hãy đừng dừng lại... Bạn hãy nghĩ rằng mùa xuân sẽ
mang lại những điều tuyệt vời nhất, quý giá nhất.
Tuổi 16, tôi tự hỏi mình rằng
liệu tôi đã đủ lớn? Tôi tự hỏi đã làm được gì cho cuộc đời? Và tôi cố gắng hết
mình để khẳng định bản thân. Và tôi sẽ lớn kịp cùng mùa xuân!
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét