Sắc
màu của tết
Vũ Thị Huyền Trang
Tết của
tôi từ thuở ấu thơ cho đến lúc trưởng thành bao giờ cũng rực rỡ sắc màu. Những
sắc màu ấy tô điểm vùng trời kí ức trong góc nhỏ trái tim để mỗi khi tết đến
xuân về lại rộn ràng, háo hức. Trong lúc bị mắc kẹt vì tắc đường giữa lòng Hà
Nội, bất chợt nhìn hai bên đường thấy sắc đỏ của đèn lồng, của câu đối, của
phong bao lì xì in hình ngộ nghĩnh, mới giật mình nhận ra tết đã rất gần. Để
rồi sau đó hình như ai cũng thấy bình yên hơn một chút bởi bao nhiêu vất vả,
muộn phiền đã sắp đến ngày gói gọn cất vào mùa cũ. Đón một năm mới an vui, lòng
người như đang trổ nụ, đơm hoa, nảy mầm xuân sắc. Bởi tôi tin rằng ai cũng có
những xúc cảm và sắc màu của tết rất riêng…
Có lẽ tết
bắt đầu từ màu xanh của lá dong, mẹ thường mua trước cả tuần vì sợ giáp tết sẽ
không còn lá đẹp. Tôi lật từng chiếc lá, cắt bớt cuống rồi xếp vào gậm giường
để giữ màu lá luôn xanh. Chờ đến 27 tết thì mang ra cọ rửa, thi thoảng trên lá
xuất hiện mấy nốt lấm tấm vàng nhìn trông rất đẹp. Anh cả thường xung phong gói
bánh chưng bằng tất cả niềm thích thú.
Ở giữa chiếc lá rong xanh là gạo nếp
trắng trong như những hạt ngọc được chắt chiu bằng mồ hôi cha mẹ đổ xuống đồng
suốt một vụ dài. Là màu vàng của đỗ xanh, màu đỏ của thịt lợn. Gói xong nấu một
ngày một đêm khi bóc bánh ra thấy màu sắc và mùi hương quyện vào nhau thành đặc
trưng của tết.
Tết trong
tôi không bao giờ thiếu được chiếc áo hoa mới năm tôi mười tuổi mặc chạy khoe
khắp làng trên xóm dưới. Tôi quý chiếc áo đến mức cả mấy ngày tết nhất định
không chịu thay ra giặt vì chỉ sợ sắc đỏ sẽ phôi phai. Nhớ cả những đồng lì xì
năm trăm rộn vang tiếng cười khi nhận từ tay người lớn. Nhớ những cành hoa lay
ơn đỏ năm nào bác gái cũng cắt ngoài vườn để lên ban thờ, nơi bức di ảnh của
anh tôi đang cười rạng rỡ. Tết nào bác cũng sụt sùi vì thương anh mất đi khi
vừa tròn hai mươi tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người…
Khi tôi
ngồi viết những dòng chữ này thì ngoài kia những sắc màu mùa xuân đã ngập tràn
phố xá. Nhà nhà đã bắt đầu tính chuyện dọn dẹp nhà cửa, thu vén những phiền
muộn trong lòng để rước nàng xuân mới ùa về. Đôi khi bất chợt nhìn thấy ai đó
đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ. Rất có thể là người ấy cũng đang ngồi nhớ về
những sắc màu của tết như tôi…



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét