Cảm nghĩ "Trước thềm xuân" của Hương Ngọc
Huy Nguyên
Thật tình mà nói, tôi không biết làm thơ. Nếu thơ đơn giản là cách kết nối câu chữ, gieo vần thì chỉ cần học hành chút ít, mơ mộng thật nhiều... thì ai cũng làm thơ được. Đôi lúc tôi cũng “Mơ sang - lãng đãng làm thơ”, nhưng đưa thơ cho người quen đọc thử, họ bảo thơ tôi khô khốc “như cơm nguội chấm mắm cáy”. Và có một nhà thơ nữ ở nơi xa gửi lời khuyên: “… nhà văn ơi đừng làm thơ mà chi, bởi như người ta nói "thơ thơ thẩn thẩn" riết rồi lẩn quẩn luôn. Với lại, như Hải Triều đã viết:
"Nhà thơ ở cạnh nhà
thờ
Nhà thơ hết thở, nhà thờ
rung chuông"
Oải lắm ông nhà văn ơi!
(“Nhà văn” là từ mà cô bạn
dùng để trêu tôi, vì biết tôi có viết dăm ba cái truyện ngắn, tạp bút…, chứ tôi
mà “nhà văn” gì, nhà nghèo thì có!)
Trước thềm xuân
Anh có nghe
Gió hát khúc chiều đông
Buồn lửng lơ
Giữa màu nắng nhạt.
Có hay xuân vỗ về man
mác
Bâng khuâng vui trong mỗi
nụ cười.
Có nụ đào
Chúm chím xinh tươi
Sương đỏng đảnh
Khỏa giọt mềm mầm lá.
Khô rát, hanh hao - qua
rồi người ạ
Lượn tầng xanh con én
mới bay về.
Phố xá rộn ràng
Mà thương nhớ làng quê
Hương vị Tết
Nuôi lớn hồn trẻ dại.
Nhớ Mẹ xưa, tảo tần
bươn chải
Ngất nghểu cười - manh
áo mới em mang.
Đông qua đi,
Thôi mai xuân sang
Em bối rối
Đón tình yêu mới mẻ
Có nụ hôn dịu dàng
thật khẽ
Bài thơ khá hay. Giọng thơ
dịu dàng, đằm thắm mà sao câu chữ cứ lung linh. Cảm xúc tràn trề nhưng lắng
đọng, độ thấm rất sâu.
“Trước thềm xuân” nói về
cái khoảng thời gian này: cuối đông, xuân đang về, ẩn náu đâu đây. Cảm nhận
được sự trộn lẫn giữa cái lạnh lẽo của mùa đông với cái mát mẻ trong lành của
mùa xuân, phân biệt được từng nét dáng rất riêng của mỗi mùa là một điều rất
khó. Bắt đầu là: Khúc hát chiều đông/ Buồn lửng lơ/ Giữa màu khói nhạt. Mùa
đông còn đó, nhưng “Khô rát, hanh hao - qua rồi người ạ”. Bằng cảm quan
tinh tế, nhà thơ như thấy được mùa xuân đã về, (tuy còn e ấp: vỗ về man
mác, bâng khuâng vui) - trộn lẫn và lấn lướt mùa đông:
Có hay xuân vỗ về man
mác
Bâng khuâng vui trong mỗi
nụ cười.
Có nụ đào
Chúm chím xinh tươi
Sương đỏng đảnh
Khỏa giọt mềm mầm lá.
Khô rát, hanh hao - qua
rồi người ạ
Lượn tầng xanh con én
mới bay về.
Khổ thơ tiếp theo đi vào
chiều sâu tâm tưởng. Tôi giật mình với hai câu thơ:
Phố xá rộn ràng
Mà thương nhớ làng quê
Chưa phải là thơ hay mà cái
tình rất đậm. Cảm xúc chân thực. Một người đang sống ung dung, đủ đầy ở Phố núi
rộng lớn, hàng ngày ngồi tán chuyện với các ông bà nhà văn, nhà thơ
ở các hàng quán sang trọng, giữa “phố xá rộn ràng” trong những ngày cận Tết mà
“thương nhớ đồng quê”, phải là người có tâm hồn trong sáng. Để rồi suy tư, hoài
niệm:
Hương vị Tết
Nuôi lớn hồn trẻ dại.
Nhớ Mẹ xưa, tảo tần
bươn chải
Ngất nghểu cười - manh
áo mới em mang.
Cuối cùng, một tứ thơ mới
lạ:
Đông qua đi,
Thôi mai xuân sang
Em bối rối
Đón tình yêu mới mẻ
Có nụ hôn dịu dàng
thật khẽ
Em giật mình - ờ nhỉ!
Tình xuân.
Có một “tình yêu
mới mẻ” làm nhà thơ “bối rối”. Một phát hiện mới. “Tình xuân” là tình cảm đậm
đà với mùa xuân của đất trời. Ý nghĩa hiện hình qua câu chữ là thế, nhưng hình
như không phải. Ý tại ngôn ngoại. Xuân sang với bao ý tình mới
lạ, với “nụ hôn dịu dàng thật khẽ” thì cũng không thể làm “em
bối rối”, rồi “giật mình - ờ nhỉ! Tình xuân”.
Một sự rung cảm tinh tế biểu hiện qua cách diễn đạt rất khéo của nhà thơ. Tình xuân ấy cũng là tình người, nhưng không phải tình người chung chung, dù bản chất thứ tình đó rất sâu đậm. Tôi không thể vũ đoán để khẳng định, đành hiểu mơ màng thôi!
Một sự rung cảm tinh tế biểu hiện qua cách diễn đạt rất khéo của nhà thơ. Tình xuân ấy cũng là tình người, nhưng không phải tình người chung chung, dù bản chất thứ tình đó rất sâu đậm. Tôi không thể vũ đoán để khẳng định, đành hiểu mơ màng thôi!
Có nhiều nhà thơ viết “Xuân
ý”. Như Huy Cận:
Khuya nay trong những mạch
đời
Máu thanh xuân dậy thức
người héo hon
Xuân Diệu thời trẻ đã viết
“Vội vàng” trong sự rung cảm mùa xuân:
Xuân đang tới, nghĩa là
xuân đang qua
Xuân còn non, nghĩa là xuân
sẽ già
Thực ra Xuân Diệu nói về
quan niệm sống của tuổi thanh xuân. Hương Ngọc cũng nói ý xuân, nhưng cái mới
của cô là cảm nhận những bước đi nhẹ nhàng của mùa xuân đang len lén đến và
niềm vui tế vi trong tâm hồn con người. Ở tuổi lục tuần, HN viết được những câu
thơ gợi hình, chứa tình khiến người đọc bình thường, kẻ đang tập làm
thơ như tôi phải nể trọng, thán phục!





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét